Chương 11
Phòng 906 nằm ngay góc hành lang, cách quầy y tá không xa. Cameron đã đi phỏng vấn Spider-Dan, nên chỉ còn lại mình tôi loanh quanh trong Khu D này. Và trong lúc đó, tôi lại nghe thấy tiếng tách tách tách. Thứ âm thanh khiến tôi thoáng rùng mình, cho đến khi tôi nhớ ra Mary và đôi kim đan của bà. Khi tôi đi ngang qua phòng 912, bà vẫn đang ngồi trên ghế, miệt mài đan len. Thấy tôi, bà giơ tay vẫy.
“Chào cháu yêu!” Bà gọi.
Tôi cũng vẫy lại. “Chào bà, Mary.”
Bà cười rạng rỡ, rõ ràng rất vui vì tôi nhớ tên bà. “Còn cháu tên gì?”
Tôi do dự một chút. “Amy ạ,” cuối cùng tôi đáp.
“Cái tên đẹp quá.” Những nếp nhăn trên gương mặt hiện rõ hơn khi bà mỉm cười. Bà ấy chắc phải ít nhất tám mươi tuổi. Có khi chín mươi. “Tối nay cẩn thận nhé, Amy yêu quý.”
“À... vâng,” tôi nói.
Sau lời cảnh báo hơi rợn người đó, tôi tiếp tục đi về phía phòng 906. Phòng kế bên là phòng của Jade, nhưng may mắn thay, cô ấy không thò đầu ra nữa. Lúc ấy tôi mới nhận ra, lẽ ra tôi có thể chọn một bệnh nhân ở phòng khác, không cần chọn phòng ngay cạnh phòng ấy. Nhưng tôi đã không làm vậy.
Có lẽ lòng tôi vẫn có chút mong đợi có thể tình cờ gặp lại Jade. Tôi không thể phủ nhận rằng giữa tôi và cô ấy vẫn còn nhiều chuyện dang dở.
Khi nhìn vào phòng 906, tôi không biết mình sẽ thấy được gì. Thông tin từ bệnh án cấp cứu khiến tôi hình dung William Schoenfeld là một kẻ điên loạn mất trí. Vì vậy tôi khá bất ngờ khi thấy một người đàn ông mới gần ba mươi, sạch sẽ tươm tất trong bộ đồ áo thun và quần jeans, mái tóc màu đen được cắt ngắn gọn gàng, cằm lún phún râu hai ngày chưa cạo, và một cặp kính gọng kim loại đặt ngay ngắn trên sống mũi. Anh ta không đi qua đi lại, không la hét cuồng loạn. Anh ta đang ngồi trên giường, yên lặng đọc sách.
Tôi gõ nhẹ lên cánh cửa đang mở. “Xin chào, anh Schoenfeld?”
Người đàn ông ngẩng lên. Anh ta cầm chiếc kẹp sách đang để trên giường, đặt vào trang đang đọc, rồi để cuốn sách lên chiếc tủ đầu giường. “Vâng?”
Hai bàn tay tôi ngoắc vào nhau bối rối. “Tôi là Amy. Sinh viên y khoa.”
Anh ta có vẻ ngoài bình thường đến mức khó tin, hoàn toàn không giống với những gì tôi tưởng tượng. Tôi đã nghĩ anh ta sẽ giống Spider-Dan, hoặc giống người đàn ông từng tin rằng bố mình là Chúa, nhưng người này trông... rất bình thường.
Ngoại trừ việc anh ta nghe thấy những giọng nói thôi thúc mình giết người.
“Tôi có thể giúp gì cho cô, Amy?” Anh ta hỏi. Giọng nói khá dễ chịu nhưng ẩn chứa sự cảnh giác. Anh ta đang phòng thủ, anh ta không tin tôi.
“Vâng, tôi...” Chúa ơi, thật sự là rất ngại. Nhưng rồi tôi nhớ lại lời bà Pritchett nói rằng tôi là người biết lắng nghe, tôi có thể làm được mà. “Tối nay tôi trực ở đây, và tôi muốn làm quen với một số bệnh nhân.”
Đôi lông mày đậm của anh ta nhướng lên, khiến tôi vội vàng nói thêm: “Ý tôi là... các thông tin và tình trạng sức khỏe. Hoặc, anh biết đấy, thông tin về sức khỏe tâm thần, như là lý do vì sao anh lại ở trong bệnh viện, hoặc những chuyện liên quan. Tôi muốn nghe câu chuyện của anh.”
Anh ta nhìn tôi rất lâu, rồi cuối cùng nói: “Được thôi. Cô ngồi đi.”
Tôi kéo chiếc ghế ở phía bên kia phòng lại gần, nhưng không quá gần. Tôi chừa đủ khoảng cách để nếu có chuyện gì, tôi có thể chạy ra ngay trước khi anh ta kịp túm lấy tôi. “Cảm ơn anh nhiều, anh Schoenfeld.”
Đôi mắt màu hạt dẻ quét qua khuôn mặt tôi. “Will. Gọi tôi là Will được rồi.”
“Vâng, nếu anh muốn vậy.” Tôi hắng giọng, bắt tréo chân. “Tôi chỉ thắc mắc là... chuyện này bắt đầu như thế nào. Ý tôi là, tôi nghe nói anh từng... ừm...”
“Nghe thấy giọng nói à?”
“À... vâng.”
“Đúng vậy.” Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào tôi. “Cũng được vài tháng rồi.”
“Và những giọng nói đó... trò chuyện với anh?”
Khóe môi anh Will khẽ nhếch lên. “Ừ, thì... chúng cũng hay nói.”
“Chúng nói gì?”
Cơ hàm của Will Schoenfeld khẽ giật. “Chúng bảo tôi giết người. Ví dụ như tôi đang đứng với một người bạn, thì một giọng nói sẽ thì thầm bên tai: Xô hắn xuống lòng đường đi.”
“Hẳn là điều đó khiến anh rất khổ sở.”
Một thoáng bực bội lướt qua khuôn mặt anh. “Cô nghĩ vậy sao?”
Tôi bắt tréo rồi lại duỗi chân ra. Tôi từng khá tự hào về cách mình nói chuyện với các bệnh nhân mất ngủ của Ngài Lơ Mơ. Họ đều cởi mở, sẵn sàng kể hết về cuộc sống của họ (và cả thú cưng của họ nữa). Nhưng Will thì khác. Anh ta không hề muốn hợp tác với tôi.
“Nhưng anh chưa bao giờ... ý tôi là, dù những giọng nói đó bảo anh làm như thế, anh chưa bao giờ thật sự...”
Anh ta nhướng một bên mày. “Nếu có một giọng nói bảo cô giết ai đó, cô có làm không?”
Dạ dày tôi bỗng nhộn nhạo và trào lên cảm giác muốn nôn. Tôi đã mong là khi vào đây sẽ gặp một gã điên loạn, gào thét hay hành xử mất trí. Nhưng Will Schoenfeld trông hoàn toàn bình thường. Anh ta có thể là bất kỳ ai. Một người lạ lướt qua trên phố. Một người bạn. Một người hàng xóm. Anh ta có thể là... một sinh viên y khoa.
“Anh vẫn còn nghe thấy giọng nói đó à?” tôi hỏi. “Ý tôi là, ngay bây giờ, khi đang ngồi đây?”
“À...” Anh ta đẩy gọng kính trên sống mũi. “Ý cô là có phải ngay lúc này đang có một giọng nói trong đầu tôi bảo rằng tôi nên giết cô không à?”
Tôi khẽ mím môi, không biết phải đáp thế nào.
“Không,” Will nói. “Tôi không còn nghe thấy chúng nữa. Thuốc đã khiến chúng biến mất.”
Theo đơn thuốc mà Ramona cho tôi xem, Will Schoenfeld đang dùng kết hợp hai loại thuốc chống loạn thần. Anh ta mới dùng chưa lâu, nhưng có vẻ thuốc đã phát huy tác dụng. Hoặc ít nhất, anh ta nói nó có tác dụng.
“Anh có sống cùng ai không?” Tôi hỏi.
“Không. Tôi sống một mình.”
“Vậy là anh chưa kết hôn?”
“Chưa bao giờ.”
“Anh có bạn gái không?”
Anh ta cựa người trên giường. “Giờ không phải là thời điểm thích hợp nhất để tôi có quan hệ gì với một người phụ nữ. Tôi cần phải ổn định bản thân trước đã.”
Đó là câu nói lý trí và tỉnh táo nhất mà tôi nghe được từ khi đến đây.
Tôi liếc nhìn chồng sách trên tủ đầu giường. Trước đó tôi không để ý, nhưng anh ta đang đọc Một lời cầu nguyện cho Owen Meany, cuốn sách tôi thích nhất trên đời. Tôi chưa từng thấy ai ở độ tuổi của mình đọc cuốn này bao giờ, và tôi cũng không biết nên cảm thấy thế nào khi người đầu tiên tôi thấy đọc nó lại là bệnh nhân trong khu tâm thần.
“Sao vậy?” Will hỏi.
“Đó là cuốn sách tôi thích nhất,” tôi đáp. “Owen Meany.”
Lần đầu tiên kể từ khi tôi bước vào phòng, anh ta nở một nụ cười trông tự nhiên và chân thành. “Tôi thích John Irving,” anh ta nói. “Từ lúc mười tuổi tôi đã thích đọc ông ấy rồi.”
“Trời ơi, tôi cũng vậy!” Tôi reo lên. “Tôi đã đọc hết tất cả sách của ông ấy.”
“Tôi cũng thế.” Anh chỉ vào chồng sách, và lúc này tôi mới nhận ra tất cả đều là sách của John Irving. “Tôi mang chúng theo để làm bạn đồng hành. Tôi đọc lại chúng từ khi vào đây.” Anh ta nhấc cuốn Owen Meany bìa mềm dày cộp lên. “Cuốn này, tôi đã đọc khoảng năm mươi lần rồi.”
“Tôi đọc đến cả trăm lần ấy chứ.”
Anh bật cười. “Cạnh tranh dữ nhỉ?”
“Tôi đã nói rồi mà, đó là cuốn tôi thích nhất.”
“Tôi rất thích đọc,” anh ta nói. “Tôi cố gắng đọc ít nhất một hoặc hai cuốn mỗi tuần, và mỗi tháng đọc lại ít nhất một cuốn của Irving.”
“Ấn tượng đấy,” tôi nhận xét. “Mỗi năm tôi chỉ đủ thời gian đọc được vài cuốn. Anh làm nghề gì vậy?”
Chỉ trong khoảnh khắc, lớp phòng bị lại dựng lên. Khi trả lời, giọng anh ta đã trở lại vẻ dửng dưng lúc đầu. “Tôi lái xe cho Uber.”
Thế là xong, tôi sẽ không bao giờ đi Uber nữa. Mẹ tôi chắc sẽ mừng lắm đây. Nhưng thật ra, tôi hơi ngạc nhiên với nghề nghiệp của anh ta. Trông anh ta giống một giáo viên, hay một nhà văn hơn. Không giống kiểu người sẽ lái xe để kiếm sống. Mà nghĩ lại thì, công việc đó cũng ổn định và linh hoạt chứ, nếu đó là điều anh ta cần.
“Vậy chắc anh gặp rất nhiều người trong công việc hằng ngày nhỉ,” tôi nói.
Anh ta lại đẩy gọng kính lên sống mũi. “Đúng vậy.”
“Và... có khi nào những giọng nói đó bảo anh...”
Will Schoenfeld nghiêng đầu sang một bên. Anh ta im lặng rất lâu, rồi cuối cùng nói: “Tôi đã nói rồi mà. Tôi không bao giờ làm hại ai cả.”
Khi trả lời, anh ta vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi. Tại sao anh ta lại phải nói dối? Anh ta đâu có gì để giấu. Chúng tôi ở đây để giúp anh ta, và theo những gì tôi biết, anh ta tự nguyện vào viện. Chẳng phải anh ta muốn khỏi bệnh, muốn ngừng nghe thấy những giọng nói đó sao?
Thế nhưng, có điều gì đó trong ruột gan tôi cứ gào lên một điều: Người đàn ông này đang nói dối tôi.