9 TÁM NĂM TRƯỚC
Nhà của Jade khác hẳn nhà tôi.
Hồi nhỏ, tôi chẳng hề nhận ra điều đó. Thực ra, tôi từng xem nhà của Jade là “ngôi nhà vui vẻ” vì nhà tôi có quá nhiều quy tắc. Phải cất đồ chơi ngay sau khi chơi xong. Bát đĩa dùng xong phải cho ngay vào máy rửa. Trước khi đi ngủ phải đánh răng. Còn ở nhà Jade thì không có những quy tắc ấy. Thật ra, theo như tôi thấy, hình như chẳng có quy tắc nào cả.
Tôi đã không đến nhà Jade mấy tháng rồi, nhưng hôm nay cô ấy gọi tôi sang học chung. À thì, tôi hy vọng là chúng tôi sẽ học. Nhưng chắc chắn Jade sẽ tìm cách làm tôi xao nhãng bằng những chuyện như mấy cậu trai trong lớp dễ thương ra sao hay làm thế nào để kiếm được căn cước giả. Dù vậy, tôi vẫn quyết tâm giữ cô ấy tập trung, dù dạo này việc đó ngày càng khó hơn.
Tôi đi theo Jade dọc lối đi dẫn vào nhà, và không thể không nhận ra căn nhà đang xuống cấp trầm trọng. Hồi bọn tôi còn nhỏ, nó vốn đã xập xệ, nhưng giờ thì nó trông như thể chỉ cần một con sói đến húc nhẹ là sẽ đổ sập ngay. Bốn bậc thềm dẫn lên cửa trước đã gần như rời khỏi nhau sau nhiều năm chịu đựng bão tuyết, và khi tôi bám vào tay vịn để khỏi trượt ngã, một mảnh dằm gỗ to đùng đâm thẳng vào ngón trỏ tôi.
“Á!” Tôi kêu lên.
Jade lập tức quay phắt lại nhìn tôi. “Lại gì nữa?”
Cô ấy đang cáu sẵn rồi. Có lẽ buổi học nhóm hôm nay không phải ý hay. Nhưng tôi thật sự cần ôn thi giữa kỳ, và Jade vẫn luôn là cứu tinh của tôi trong mấy vụ học hành.
“Tớ bị dằm đâm rồi.”
“Thì ai bảo cậu chạm vào lan can?”
Hóa ra bây giờ nhà Jade cũng có luật đấy. Đừng chạm vào lan can, nếu không bạn sẽ có một mảnh dằm to tướng cắm vào tay.
“Đưa tớ xem nào.” Jade nắm lấy bàn tay trái của tôi. Cô ấy nheo mắt nhìn mảnh gỗ nhỏ, rồi khéo léo dùng móng tay dài khều nó ra. Tôi lại kêu lên một tiếng nữa.
“Xong rồi! Trời ơi, cậu đúng là đồ mít ướt, Amy.”
Một giọt máu rịn ra từ đầu ngón tay, tôi đưa nó lên miệng mút. Tôi tự hỏi không biết ở nhà Jade có miếng băng cá nhân nào không.
Cánh cửa lưới chỉ còn treo lủng lẳng trên bản lề, nhưng đó cũng chẳng phải vấn đề vì lớp lưới đã bị rách toạc làm đôi. Jade mở khóa cửa chính, và hai chúng tôi loạng choạng bước vào phòng khách. Thứ đập vào tôi đầu tiên là mùi.
Đúng là trước giờ nhà Jade cũng chẳng có mùi dễ chịu gì cho cam. Nơi này lúc nào cũng ám mùi thuốc lá pha lẫn nước hoa của cô Carpenter. Hôm nay cũng vẫn vậy, nhưng ngoài hai thứ đó, còn có một mùi khác. Giống như mùi gì đó đang thối rữa, lại kèm theo một mùi ngọt ngai ngái đến khó chịu. Tôi không biết đó là gì, nhưng chắc chắn tôi sẽ rất khó mà tập trung học nổi với cái mùi này phảng phất trong không khí. Có lẽ tôi sẽ phải thở bằng miệng suốt buổi.
“Sao vậy?” Jade hỏi.
“Không có gì.”
“Cậu đang nhăn mặt đấy.”
Khó mà giấu nổi phản ứng của tôi. Nhưng tôi đâu thể thản nhiên nói với bạn thân rằng nhà cô ấy bốc mùi như bãi rác được.
“Không, tớ đâu có.”
Jade ném ba lô của mình xuống sàn, còn tôi thì vẫn chần chừ. Nền nhà gần như chẳng còn chỗ trống nào, không phải quần áo thì là sách vở hoặc đủ kiểu rác khác. Tôi định đặt ba lô cạnh ghế sô pha, nhưng chỗ đó đã có một chồng chén đĩa, và cái đĩa trên cùng vẫn còn dính ít đồ ăn khô quánh lại. Tôi tự hỏi không biết Jade có định đem chén bát ra bồn rửa không, nhưng cô ấy trông chẳng bận tâm chút nào.
Cuối cùng, tôi đành mang ba lô theo lên sô pha – vẫn là chiếc sô pha cũ kỹ từ khi tôi quen Jade đến giờ – rồi ôm ba lô khư khư trên đùi. Tất nhiên, để ngồi xuống, tôi phải gạt sang bên một đống áo khoác chất chồng trên ghế. Tôi liếc qua bàn cà phê – trên đó có đến năm chiếc gạt tàn, tất cả đều nhét đầy đầu lọc thuốc lá.
Nhà Jade trước giờ vốn không sạch sẽ, nhưng giờ thì đã lên một tầm cao mới. Tôi có cảm giác như mình đang ngồi giữa bãi rác vậy. Trong đầu thoáng qua ý nghĩ, có lẽ tôi nên nói với mẹ về chuyện này. Jade mà biết chắc sẽ giận tôi chết mất, nhưng sống như thế này không ổn chút nào. Có thể sống như này được sao?
“Bắt đầu thôi.” Jade giật ba lô khỏi tay tôi. “Cậu có mang vở ghi hôm nay không?”
Cô ấy đặt ba lô của tôi lên bàn cà phê, và tôi khẽ nhăn mặt khi thấy nó rơi trúng một vệt tròn, có lẽ là nước trái cây hay nước ngọt đổ ra đã lâu mà chưa được lau sạch. Tôi hít một hơi thật mạnh, và Jade quay lại, cau mày.
“Sao?” Cô ấy hỏi.
“Không có gì.”
“Sao hôm nay cậu lạ vậy, Amy?”
“Chỉ là...” Tôi chỉ vào cái vệt dính bí ẩn trên bàn cà phê. “Tớ không muốn ba lô bị dính bẩn...”
“Trời ơi.” Jade đảo mắt khoa trương. “Vô cùng xin lỗi, thưa công chúa. Tớ không biết là phải dọn dẹp nhà cửa trước khi đón tiếp cậu đấy. Hay là cậu lấy chai nước tẩy với cái giẻ lau rồi lau qua giúp tớ nhé?”
Cô ấy đang mỉa mai, nhưng thật ra... tôi cũng muốn thế thật. Tôi vốn không phải người quá ám ảnh chuyện sạch sẽ, nhưng cảnh tượng trong căn nhà này khiến tôi chỉ muốn túm ngay cây lau nhà với máy hút bụi, rồi dọn cho bằng hết. Ngồi đây thôi mà tôi đã thấy rờn rợn, như thể có thứ gì bò lên sau gáy. Rồi một con ruồi giấm vo ve bay ngang tai tôi. Rồi thêm con thứ hai. Tôi bắt đầu tự hỏi cái cảm giác râm ran ở gáy liệu có phải chỉ là tưởng tượng nữa không.
Trước khi cuộc nói chuyện biến thành cãi vã, cửa trước kẽo kẹt mở ra rồi đóng sập rầm một tiếng, mạnh đến mức cả nền nhà cũng rung lên. Tôi ngẩng lên nhìn trần nhà, tự hỏi liệu nó có sập xuống đầu mình không. Chắc là... cũng không đến mức đấy đâu.
“Jade!” Giọng khàn khàn của cô Carpenter vang lên. “Jade! Con ở đâu thế?”
Jade khẽ chửi thề. “Con ở đây, mẹ ơi!”
Mẹ của Jade lảo đảo bước vào phòng khách. Giống như ngôi nhà này, trông bà ấy cũng tệ hơn hẳn so với lần cuối tôi gặp. Trước giờ bà luôn nhuộm tóc bạch kim, nhưng hôm nay phần chân tóc đen đã lộ rõ đến vài phân. Bà lúc nào cũng trang điểm đậm, nhất là so với mẹ tôi, nhưng hôm nay thì đúng là cấp độ mới. Lớp mascara dày keo lại trên mi mắt, mí mắt thì phủ phấn xanh thẫm. Màu son bà dùng rõ là để làm môi trông đầy hơn, nhưng thực ra nhìn như thể có đứa trẻ mẫu giáo tô hộ, chẳng biết tô trong viền là gì. Bà ấy giật mình khi thấy tôi đang ngồi trên ghế, và đôi môi được tô đậm của bà lập tức mím lại thành một đường giận dữ.
“Jade, ai cho phép con gọi bạn đến nhà để ăn cắp đồ của mẹ hả?”
Jade khoanh đôi tay gầy guộc trước ngực. “Chẳng ai thèm lấy đống đồ vớ vẩn của mẹ đâu.”
“Thế à?” Bà đi vòng qua ghế, đứng chênh vênh trên đôi giày cao gót đến mức đáng sợ. “Vậy mấy viên thuốc của mẹ đâu hả?”
“Con không biết,” Jade đáp, nhưng không dám nhìn thẳng vào mẹ. “Mẹ lúc nào chẳng khóa hết mọi thứ lại.”
“Mẹ biết là mày có cách mở hết đồ của mẹ. Đừng hòng nói dối được tao, Jade.”
“Con không nói dối.”
“Phải rồi. Đưa thuốc đây ngay.”
“Con không có!”
“Vớ vẩn!” Cô Carpenter túm lấy một cái gạt tàn trên bàn cà phê, và trước khi tôi kịp biết chuyện gì đang xảy ra, chiếc gạt tàn đã bay thẳng vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh, gốm vụn và tàn thuốc bắn tung tóe khắp sàn. “Con ranh con trộm cắp này!”
Mắt Jade thoáng trợn lên, nhưng cô ấy không phản ứng gì. Còn tim tôi thì như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi nắm chặt quai ba lô, giật nó khỏi bàn cà phê.
“Tớ... tớ về đây,” tôi lẩm bẩm.
Tôi vội bước ra cửa trước, càng nhanh càng tốt. Giờ tôi chẳng biết phải làm gì nữa. Tôi thấy mình nên nói với mẹ về những gì đang xảy ra trong nhà Carpenter.
Cô Carpenter trước giờ vốn khác những bà mẹ khác, nhưng theo kiểu rất hài hước. Bà ấy để chúng tôi ăn bột bánh dù trứng đánh với bột còn chưa chín, cho bọn tôi muốn thức đến mấy giờ thì thức mỗi lần tôi ngủ lại nhà Jade. Khi lái xe chở chúng tôi, bà còn cố tình cán qua ổ gà vì thấy chiếc xe nảy lên vui vui. Và bà có tiếng cười to, vang dội, dễ lây đến mức khiến ai nghe cũng muốn bật cười theo.
Tôi vừa bước lên lối vào thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Quay đầu lại, tôi thấy Jade đang đứng đó, thở dốc, gương mặt hơi ửng hồng.
“Này,” cô ấy nói. “Xin lỗi vì mẹ tớ cư xử kỳ lạ.”
“Ờ,” tôi lẩm bẩm. “Không sao đâu. Tớ nên về thôi.”
“Ừ, nhưng mà...” Cô ấy đưa tay xoa xoa gáy. “Cậu đừng kể chuyện này cho ai biết nhé? Ý tớ là, thực ra bình thường không tệ thế này đâu. Mẹ tớ chỉ cáu vì hôm qua phải làm ca muộn ở quán ăn thôi.”
“Ừm.”
Ánh mắt Jade dò xét khắp gương mặt tôi. “Amy, cậu không được đi kể với mọi người là mẹ tớ cư xử kỳ lạ nhé. Hàng xóm từng gọi dịch vụ bảo vệ trẻ em rồi, nên nhà tớ đã bị ‘phạt’ một lần rồi đấy. Nếu lần này có chuyện nữa, tớ sẽ bị đưa vào trại nuôi dưỡng mất. Mà đó sẽ là lỗi của cậu.”
Tôi bấm móng tay vào lòng bàn tay, ngón trỏ vẫn còn nhức chỗ vừa bị dằm đâm. Tôi không muốn tố cáo mẹ của Jade. Tôi cũng không muốn bạn thân mình bị đưa vào trại. Jade chẳng còn ai khác để nương tựa.
Cô ấy với tay nắm lấy tay tôi. “Hứa là cậu sẽ không nói gì nhé?”
“Mẹ cậu nói mấy viên thuốc đó là gì vậy?” Tôi hỏi.
Jade nhún vai. “Ai mà biết. Mẹ tớ có uống thuốc huyết áp gì đó. Chắc mẹ chỉ làm mất thôi.”
Nhưng tại sao cô Carpenter lại nói Jade ăn cắp thuốc huyết áp chứ? Nghe chẳng hợp lý chút nào.
“Xin cậu đấy, Amy.” Cô ấy siết nhẹ tay tôi. “Chẳng có chuyện gì to tát đâu. Giờ chắc mẹ tớ đã ngủ trong phòng rồi. Tớ nói rồi mà, hôm qua mẹ làm muộn lắm. Ai mà chẳng cáu trong tình huống đó.”
Tôi tự nhủ nên về kể cho mẹ nghe chuyện vừa rồi. Mẹ lúc nào cũng biết phải làm gì. Nhưng Jade là bạn thân nhất của tôi, tôi không muốn điều tồi tệ nào xảy ra với cô ấy. Và giờ cô ấy đang cầu xin tôi hứa. Làm sao tôi có thể từ chối được?
“Được rồi,” tôi nói khẽ, “tớ sẽ không kể.”