12 SỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 12
Dù nói chuyện thêm khoảng hai mươi phút nhưng Will không thoải mái tiết lộ bất cứ điều gì với tôi lần nào nữa, ít nhất là không như lúc tôi nhắc đến John Irving. Tôi thậm chí còn thử gợi lại chuyện sách vở, nhưng bức tường đề phòng của anh ta quá chắc chắn. Anh ta không tin tôi. Tôi nghĩ đây chính là cái người ta gọi là hoang tưởng. Thuốc chống loạn thần có thể đã xóa bỏ những giọng nói trong đầu anh ta, nhưng một vài triệu chứng của tâm thần phân liệt vẫn còn đó.
Khi bước ra khỏi phòng 906, tôi không thể ngăn mình liếc nhìn dãy phòng cách ly ở cuối hành lang. Căn phòng đầu tiên vẫn bị khóa chặt, bàn phím trên cửa phát ra ánh sáng xanh nhạt. Tôi tự hỏi cảm giác bị nhốt trong một căn phòng nhỏ không có lối thoát như vậy sẽ như thế nào.
Tôi phải đi ngang qua hai phòng cách ly đó mới trở lại được quầy y tá. Tôi bước thật khẽ, sợ rằng người bên trong đang dõi theo mình, sợ hắn sẽ tìm cách dụ tôi lại gần, rồi khiến tôi mở cửa thả hắn ra. Dù sao thì, Gabby vẫn hay nói tôi là người rất dễ thuyết phục. Cô ấy còn bảo tôi không được xem quảng cáo nữa, vì cứ thấy người ta quảng cáo gì là tôi mua cái đó.
Tôi vừa đi đến khung cửa và sắp qua được nó thì một tiếng động kinh khủng vang lên sau cánh cửa – một tiếng thình nặng nề, rợn người. Nghe như ai đó vừa lao cả thân mình vào cửa.
Tôi giật lùi lại ba bước, ép người vào bức tường đối diện. Lại thêm một tiếng thình nữa, và lần này cánh cửa bị khóa rung lên bần bật. Khi tôi nhìn chằm chằm vào nó, chuyện đó lại xảy ra lần nữa, tiếng đập lớn, rồi cửa rung mạnh, kèm theo đó là một tiếng gầm gừ đau đớn vọng ra từ bên trong.
Có ai đó – hay thứ gì đó – đang cố phá cửa ra ngoài.
Nhưng sao có thể được? Bác sĩ Beck nói người trong phòng đó đã bị trói cố định rồi cơ mà. Trừ khi hắn đã thoát khỏi dây trói.
Tôi hít sâu, cố làm dịu nhịp tim đang đập loạn. Và rồi tôi nghe thấy một âm thanh khác, đỡ sợ hơn, nhưng khiến tôi chết lặng. Đó là tiếng một người phụ nữ cười.
Tôi quay đầu sang phải, và quả nhiên, một cô gái trẻ đang đứng ở khung cửa gần đó. Tóc cô buộc cao thành đuôi ngựa, màu tóc sẽ khiến bạn nghĩ là tóc vàng tự nhiên nhưng thực ra gốc tóc đã mọc ra ít nhất một tấc, sẫm màu hơn. Cô mặc áo phông ngắn, không áo ngực, cùng quần thể thao màu hồng. Đôi mắt cô màu xanh, và mộng mắt có những vệt vàng.
“Cậu vẫn thảm hại như xưa.” Cô gái nói.
“Jade,” tôi thở gấp.
Tôi không thể tin được là mình lại đang nhìn thấy cô ấy, sau từng ấy năm. Đã gần mười năm trôi qua, kể từ ngày hôm đó ở trường trung học, khi mà... Thôi, tôi không muốn nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm đó nữa. Tôi đã mất bao nhiêu thời gian để cố quên nó.
“Cũng lâu thật rồi nhỉ,” Jade nói.
Tôi gãi nhẹ chỗ da khô ở khuỷu tay. “Cậu trông... rất ổn,” tôi nói gần như theo phản xạ.
“Ôi, thôi đi, Amy.” Cô ta nhăn mũi. “Tôi béo như con voi rồi. Là do thuốc đấy. Uống vào là chỉ muốn ăn đến nổ tung thôi.”
Jade không hề “béo như con voi” như cách cô ấy nói quá lên. Hồi trung học, Jade gầy tong teo, trơ cả xương trông phát sợ. Giờ đây, có vẻ cân nặng của cô ấy đã đạt được mức lành mạnh hơn. Dù vậy, phải thừa nhận là cô ấy có quầng thâm tím dưới mắt, và tóc thì rối bết, tuột khỏi búi đuôi ngựa. Hôm nay rõ ràng không phải ngày tốt nhất của Jade. Dù sao thì, tôi cũng đâu khá hơn: bộ đồ y tế này và giày thể thao, trên mặt chẳng chút son phấn nào. Ít nhất cô ấy vẫn kẻ mắt và tô son đỏ.
“Cậu dạo này thế nào?” Tôi cẩn trọng hỏi.
“Không bằng cậu được.” Cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt thoáng hiện vẻ đánh giá. “Tôi đoán là cậu đã học y đúng như mơ ước rồi nhỉ.”
“Ờ... ừ.”
“Tiếc là cậu phải hủy hoại đời tôi để đạt được điều đó.”
Tôi hít mạnh một hơi. Tôi đã tưởng rằng, sau từng ấy năm, Jade có thể đã quên chuyện cũ. À, không phải là quên hẳn, nhưng ít nhất có thể nhìn nhận lại và thấu hiểu hơn một chút. Lẽ ra cô ấy nên hiểu rằng tôi không làm vậy để phá hỏng cuộc đời cô ấy. Tôi chỉ không còn lựa chọn nào khác.
“Tôi xin lỗi,” tôi lẩm bẩm. “Tôi không cố ý làm vậy. Cậu biết mà.”
Jade không trả lời lời xin lỗi của tôi. Cô ấy khoanh tay lại trước ngực, và tôi nhận ra một vết xước dài màu đỏ chạy dọc cánh tay trái.
“Tôi rất tiếc chuyện về mẹ cậu,” tôi buột miệng nói.
Cô ấy trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt sôi sục vì giận dữ. “Ờ, tiếc đến mức cậu còn chẳng buồn đến dự tang lễ của bà ấy hả?”
“Lúc đó... tôi bận quá.”
“Ừ, phải rồi. Amy bận rộn và quan trọng mà. Còn nhiều chuyện phải làm hơn chuyện đến viếng mẹ của bạn thân.”
Tôi không buồn giải thích rằng khi mẹ cô ấy mất, Jade và tôi đã không còn là bạn bè từ lâu, bởi nói vậy cũng chẳng làm mọi chuyện tốt hơn.
“Vậy là cậu có đọc hồ sơ của tôi rồi nhỉ,” cô ấy nói.
“Không, tôi không đọc.”
“Đừng nói dối.”
“Tôi không đọc.” Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng. “Tôi sẽ không làm thế. Như vậy là sai.”
Cô ấy cười khẩy. “À đúng, cậu là nữ hoàng đạo đức mà nhỉ?”
“Tôi không đọc.” Tôi khăng khăng. “Tôi chỉ phỏng vấn người ở phòng 906. Đó là hồ sơ bệnh án duy nhất tôi xem tối nay.”
Jade liếc sang phòng 906. Cánh cửa vẫn hở, có lẽ Will lại đang ở trong đọc sách. “À, anh ta. Cũng khá dễ thương phải không? Gu của cậu còn gì? Mọt sách gầy gò.”
“Jade...” Mặt tôi nóng bừng. “Anh ta là bệnh nhân tâm thần phân liệt.”
“Ồ, vậy thì hai người có điểm chung rồi?”
Nhiều lúc tôi thực sự muốn tát thẳng vào mặt Jade, và đây là một trong những lúc đó. May mắn là tôi biết kiềm chế. Những lúc đêm hôm như này thật sự nên tránh xa cô ấy, vì lúc đó tôi sẽ không còn suy nghĩ sáng suốt nữa.
“Dù sao thì anh ta hợp gu cậu hơn thằng sinh viên y ục ịch kia đấy. Gã to con cứ lén liếc nhìn cậu suốt ấy. Gã mê cậu lắm hả?”
“Không.” Jade không cần nghe chuyện tôi bị đá vì kỳ thi lấy chứng chỉ đó. “Tôi không quen hắn.”
“Ừ, nói vậy thì biết vậy,” Jade cất giọng trầm bổng đầy vẻ châm chọc.
Tôi đã không mong Jade sẽ chào đón mình nồng nhiệt, nhưng cũng không ngờ cô ấy lại khó chịu và cay độc đến thế. Từ giờ đến hết ca trực tôi phải tìm cách tránh mặt mới được. Tôi thật sự không đủ kiên nhẫn cho những trò đấu trí vặn vẹo này.
“Giờ tôi không có thời gian nói chuyện nữa. Tôi phải quay lại làm việc.” Tôi bảo.
“Tiếc thật đấy.” Cô ấy giả vờ cau mày. “Vì tôi thì có cả đêm rảnh rỗi, chẳng có gì để làm cả.”
Và Jade nháy mắt với tôi.