13 TÁM NĂM TRƯỚC
Tôi thật sự không hiểu nổi môn lượng giác tồn tại để làm gì.
Tôi đã ngồi vào bàn học suốt hai tiếng đồng hồ, cố gắng làm bài tập, và không hiểu thêm được chút nào phần kiến thức này. Quan trọng hơn là, tôi không hiểu vì sao mình lại phải học nó. Có khi nào tôi sẽ đứng trong siêu thị và cần biết sin của ba mươi độ để tính số tiền được trả lại không? Thật là chuyện ngu ngốc và vô nghĩa nhất trên đời. Và vì nó, tôi có thể sẽ nhận điểm C đầu tiên ở trường trung học.
Quá tuyệt vọng rồi.
Giá mà Jade chịu đồng ý học chung với tôi thì tốt biết mấy. Nhưng giờ này tôi biết cô ấy đang phê pha cùng một đám vô công rồi nghề ở đằng sau trường học. Từ trước đến nay chúng tôi luôn học toán cùng nhau. Thế nên tôi mới không bị đúp môn toán từ lúc lên cấp hai tới giờ. Hiện tại tôi phải có một kế hoạch khác thôi.
Tôi cầm quả cầu tuyết đang đặt trên bàn và lắc mạnh. Những bông tuyết li ti tung bay quanh bức tượng Nữ thần Tự do màu xanh. Quả cầu là món quà Jade tặng tôi năm ngoái. Lớp chúng tôi đã có chuyến đi lên thành phố để xem nhạc kịch ở Broadway, và cô ấy đã lén tách khỏi nhóm để mua món quà này cho tôi ở một quầy lưu niệm. Cô ấy có thể đã bị cấm xem buổi diễn vì trò liều lĩnh đó, nhưng cô ấy vẫn làm.
Jade là vậy đấy, luôn sẵn sàng mạo hiểm.
Tôi ập cuốn sách lượng giác lại, ngả người ra sau, nhắm mắt và đưa tay lên xoa hai bên thái dương. Được rồi, quan trọng là không được hoảng.
Đừng hoảng, Amy! Chỉ cần chăm chỉ hơn. Mình làm được mà. Mọi chuyện sẽ ổn.
May mà trà đào đá của tôi chứa nhiều caffein.
Tôi mở mắt, sẵn sàng giải tiếp mấy bài lượng giác nhưng lại nhận được một cú sốc khủng khiếp: Là con bé tóc vàng xoăn mặc váy hồng bèo nhún đó.
Và nó đang đứng ở góc phòng tôi.
Tôi chớp mắt vài lần. Thấy nó một mình ở tiệm Ricardo đã đủ kỳ quặc rồi. Thấy nó ở trường học còn kỳ quặc hơn. Nhưng thật sự, nó xuất hiện trong phòng riêng của tôi thì quá mức kỳ quặc rồi. Thực tế mà nói, không thể nào có chuyện này được.
Tôi nhìn chằm chằm vào con bé, môi mấp máy cố để hỏi nó làm gì ở đây nhưng không thể nào thốt thành lời. Bởi không có chuyện một con bé lạ hoắc lại đứng trong phòng tôi được. Nghĩ tới thôi đã thấy điên rồi nữa là nói chuyện với nó.
“Chị sẽ trượt bài kiểm tra này thôi,” con bé bảo tôi, vẫn cái giọng trẻ con đó.
Miệng tôi khô khốc không thể nói gì. “Không...”
Thôi xong. Tôi đã làm chuyện đó rồi. Tôi đã nói chuyện với con bé không thực sự tồn tại.
“Và chị sẽ chẳng vào được trường đại học nào đâu,” con bé tiếp tục. “Không bao giờ vào được trường Y. Cả cuộc đời chị coi như xong rồi.”
Tôi há miệng định đáp lại. Dù biết con bé này không có thật, tôi vẫn muốn nói cho nó biết rằng nó nhầm to rồi. Tôi sẽ có cách vượt qua được bài kiểm tra này. Tôi sẽ vào đại học, và tôi sẽ trở thành bác sĩ, như tôi luôn mong muốn. Con bé lầm rồi.
Nhưng việc nó xuất hiện ở đây khiến tôi thực sự lo lắng về tương lai của chính mình.
Tiếng gõ cửa vang dội đột ngột vang lên khiến tôi giật mình. Tôi nhìn về phía đó chỉ vài giây trước khi nghe thấy giọng mẹ: “Amy! Xuống ăn tối thôi con!”
Tôi quay lại nhìn con bé. Nó lại biến mất tăm! Tôi dụi mắt, đầu bắt đầu ong ong. Tôi quét mắt một lượt khắp căn phòng, từ những tấm poster Jonas Brothers và Taylor Swift treo trên tường, đến bộ chăn ga màu hồng và xanh, kệ sách, rồi chiếc cúp cuộc thi tranh biện tôi thắng được vào năm ngoái. Nhưng không thấy con bé đâu cả.
Cánh cửa phòng hé mở, mẹ tôi thò đầu vào. “Amy? Mẹ bảo con xuống ăn rồi mà.”
“À... Vâng ạ,” tôi đáp yếu ớt.
Mẹ nheo mắt nhìn tôi. Mái tóc đã điểm bạc được búi sau đầu, không phải kiểu búi rối cho có phong cách, mà thật sự chỉ là rối thôi. Mẹ từng là hoa hậu trong số các bà mẹ, nhưng có cảm giác chỉ trong hai, ba năm gần đây, mẹ tôi đã già đi rất nhanh.
“Con ổn chứ, cưng?”
“Dạ ổn ạ.” Tôi nắm chặt hai tay, móng bấm vào lòng bàn tay. “Con chỉ... đang gặp rắc rối với môn lượng giác thôi.”
Trông mẹ tôi chẳng lo lắng như tôi nghĩ.
“Ừm, mẹ nghĩ con sẽ làm được. Lúc nào con cũng lo về mấy bài kiểm tra toán, nhưng cuối cùng con đều làm tốt mà.”
“Là nhờ có Jade đấy mẹ.”
Môi mẹ lại mím thành đường chỉ. Dạo này tôi cứ nhắc đến Jade là mẹ lại thế. Hồi tôi còn nhỏ, mẹ thích Jade lắm, còn toàn bảo tôi rủ bạn đến chơi. Mẹ luôn năn nỉ Jade ở lại ăn tối, rồi sau đó đích thân lái xe chở cô ấy về, dù nhà cô ấy chỉ cách có mười phút đi bộ. Có lần, mẹ còn bảo chúng tôi sẽ chơi trò “dọn nhà cho Jade”, và thế là cả hai đã dọn dẹp suốt hai tiếng đến khi mẹ Jade về.
Nhưng mọi chuyện đã thay đổi. Gần đây, mẹ thường bảo tôi không nên chơi với Jade nữa. Tôi không biết mẹ sẽ nói gì nếu tôi kể về sự bừa bộn trong nhà Jade, hay việc mẹ cô ấy đã đập vỡ cái gạt tàn, nhưng tôi đã hứa với Jade và tôi phải giữ lời.
“Hay là mẹ thuê gia sư cho con nhé?” Mẹ nói. Dù tôi biết rõ là nhà tôi không đủ tiền. Bố vừa bị cắt giảm giờ làm, và nhà tôi chẳng được dư dả gì.
“Ừm... Không sao đâu mẹ, con ổn mà.”
“Con chắc chứ?”
Nếu tôi nói cần gia sư, mẹ sẽ tìm người ngay lập tức. Mẹ luôn nói rằng không có gì quan trọng hơn việc học của tôi. Nhưng tôi không muốn cả nhà phải hy sinh chỉ để tôi có điểm tốt hơn trong môn lượng giác.
“Không cần đâu ạ, mẹ đừng lo,” tôi nói. “Con làm được.”
“Thế này nhé,” mẹ mỉm cười. “Ăn xong, mẹ sẽ giúp con làm vài bài.”
“Dạ được,” tôi đồng ý, dù biết rõ người duy nhất trên đời dốt toán hơn tôi chính là mẹ.
“Đừng lo, Amy. Mẹ chắc con sẽ làm tốt thôi. Con luôn làm được mà.”
Tôi không chắc mình có qua được bài kiểm tra môn này hay không, nhưng giờ tôi không lo cho bài kiểm tra đó. Cái tôi lo là con bé tóc xoăn vàng kia mà nhìn đâu tôi cũng thấy kia.