14 HIỆN TẠI
Cameron đang ngồi ở quầy y tá, cắm cúi ghi chép về Spider-Dan. Dù bác sĩ Beck không bảo phải viết gì cả, Cameron lúc nào cũng làm nhiều hơn mức được yêu cầu. Anh ta là kiểu người như thế. Mỗi khi có bài kiểm tra, anh sẽ đọc đi đọc lại tài liệu, tô đậm từng câu trong giáo trình bằng đủ màu khác nhau, rồi làm tất cả các câu hỏi lâm sàng mà anh ta tìm được. Mỗi câu hai lần.
Cameron nói rằng vì phẫu thuật chỉnh hình là chuyên khoa cạnh tranh khốc liệt, nên cần đạt điểm thật xuất sắc mới mong vào được chương trình nội trú. Còn tôi thì không cần cố đến thế, vì tôi không định làm bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình. Tôi muốn trở thành... ừ thì, tôi vẫn chưa biết mình muốn chọn chuyên khoa nào. Tôi chỉ biết tôi muốn làm bác sĩ, và đến giờ, thế là đủ. Tôi nghĩ, đến cuối năm ba, tôi sẽ tự khắc biết mình muốn gì.
Điều duy nhất tôi chắc chắn là tôi không muốn làm bác sĩ tâm thần. (Hoặc bác sĩ chỉnh hình.)
Tôi từng mê mẩn sự chăm chỉ của Cameron, lòng quyết tâm của anh ta. Mỗi lần học bài cùng nhau, tôi đều thấy mình ngu ngốc, nhưng cuối cùng tôi vẫn đạt điểm cao vì anh ta luôn thúc giục tôi phải cố gắng hơn và hơn nữa. Tôi không biết điều hấp dẫn đó trở thành điều khó chịu từ khi nào. Có lẽ là từ khi anh ta chia tay tôi để ôn thi lấy chứng chỉ hành nghề.
Thầy Beck bước tới chỗ quầy y tá, hai tay đút sâu trong túi áo blouse trắng. Tim tôi khẽ nhảy lên khi thấy vị bác sĩ trẻ trung này.
“Bác sĩ Beck,” tôi nói. “Em có việc muốn báo cáo với thầy ạ.”
“Tất nhiên rồi.” Thầy mỉm cười, hai lúm đồng tiền hiện rõ. “Có chuyện gì vậy, Amy?”
Tôi vò vò sợi dây chun quần đồng phục trong tay. “Bệnh nhân trong phòng cách ly số 1 ấy ạ? Ông Sawyer...”
“Ừ.”
“Em nghe thấy tiếng lạ phát ra từ trong đó.” Tôi nhìn về phía cuối hành lang. “Thầy nói là ông ta bị trói, nhưng nghe giống như... như thể ông ta đang lao mình vào cánh cửa.”
Bác sĩ Beck cau mày. “Sao ông ta có thể thoát khỏi dây trói được? Chúng tôi đã cố định cả hai tay ông ta sau giờ ăn tối mà.”
Thầy quay sang nhìn Ramona, người đang đứng cạnh xe thuốc ngoài hành lang, đổ những viên thuốc đủ màu vào một chiếc cốc nhựa nhỏ. “Cô đã kiểm tra chắc chắn dây trói của Sawyer chưa, Ramona?”
“Vâng, tất nhiên rồi, thưa bác sĩ,” Ramona đáp.
“Em chỉ thấy...” Tôi siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay. “Nghe cứ như có ai đó đang cố thoát ra vậy.”
Bác sĩ Beck đứng yên một lúc, vẻ mặt đầy lo lắng. “Cảm ơn em đã báo, Amy. Sáng mai chúng ta sẽ cẩn trọng khi vào phòng kiểm tra.”
Hy vọng chuyện đó sẽ xảy ra sau khi tôi xong ca trực. Bác sĩ Beck đã khẳng định rằng bệnh nhân trong căn phòng cách ly kia sẽ không gây nguy hiểm gì cho tôi và Cameron, nên tôi mong thầy ấy sẽ chờ đến khi chúng tôi tan ca và có thêm nhiều nhân viên trực hơn.
Bác sĩ Beck cúi xuống nhìn Cameron, hiện đã viết đến trang thứ năm của bản ghi chép dài như sử thi. Lưỡi anh ta khẽ đặt trên khóe miệng như mọi lần anh đang tập trung cao độ. Tôi đã từng nghĩ thói quen này thật đáng yêu.
“Tôi đâu có bảo em viết ghi chú về bệnh nhân đâu nhỉ,” bác sĩ Beck nói.
“Em thích viết thôi ạ,” Cameron nói dối trơn tru. “Nó giúp em sắp xếp lại suy nghĩ của mình.”
Bác sĩ Beck liếc sang tôi, và tôi thề rằng thầy có hơi đảo mắt một chút. Gabby nói phải, tôi sẽ rất thích thầy.
“Được thôi. Tiếp tục đi,” thầy ấy nói. “Em đã gặp ai rồi?”
“Daniel Ludwig.”
“Spider-Dan!” Bác sĩ Beck vỗ tay một cái. “Bệnh nhân yêu thích của tôi! Một ca điển hình của tâm thần phân liệt. Bộ não con người thật sự là một điều kỳ diệu, phải không?”
“Em hoàn toàn đồng ý,” Cameron chưa từng bất đồng với bất kỳ giảng viên nào trong suốt thời gian tôi quen anh ta.
“Nguyên nhân nào khiến một bộ não bình thường lại có thể tạo ra những ảo tưởng mạnh mẽ như vậy, tôi thực sự luôn tò mò về điều này.” Gương mặt bác sĩ Beck sáng bừng lên. Thầy ấy là kiểu người cực kỳ yêu công việc của mình, và điều đó khiến tôi càng thêm kính trọng thầy. “Người ta cho rằng tâm thần phân liệt xảy ra là do mất cân bằng các chất dẫn truyền thần kinh trong não và sự mất cân bằng đó đem đến một tập hợp những triệu chứng điển hình.”
Cameron gật đầu lia lịa. “Thật sự rất thú vị ạ.”
Bác sĩ Beck mỉm cười với anh ta. “Cameron, em có thể nói rõ hơn về những triệu chứng điển hình của tâm thần phân liệt không?”
Cam thoáng bất ngờ, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh. “Ừm, căn bệnh này có cả triệu chứng dương tính lẫn âm tính.”
“Ví dụ?”
Cameron cúi xuống xấp giấy mình vừa viết, ghi chép chi tiết mọi thứ về bệnh nhân từ lúc sinh ra cho đến năm phút trước. “Người bệnh này có các triệu chứng dương tính như ảo tưởng mình là Người Nhện, có biểu hiện ảo thanh, và rối loạn lời nói. Các triệu chứng âm tính gồm tránh giao tiếp bằng mắt, không bạn bè, có xu hướng cách ly xã hội, và giọng nói đơn điệu vô cảm.”
Bác sĩ Beck gật gù, tỏ vẻ ấn tượng. “Cũng không phải là tay không mà đến nhỉ?”
Cameron cười toe. Tuyệt vời. Giờ thì với lời khen này, chắc chắn anh ta sẽ lại càng không thể chịu nổi.
“Anh ta nghĩ rằng mấy tơ nhện trong tay mình có liên quan đến việc đi tiểu,” bác sĩ Beck giải thích với tôi. “Nên anh ta cứ đứng trước bồn cầu, cố ‘bắn tơ’. Và tất nhiên, chuyện càng tệ hơn vì thuốc anh ta đang uống gây ra chứng bí tiểu.”
“Khổ thân anh ta,” tôi thì thầm.
“Em nên gặp anh ta, Amy,” bác sĩ Beck nói. “Như tôi đã nói, đây là một trường hợp kinh điển của bệnh tâm thần phân liệt. Sẽ là một cơ hội học tập rất tốt đấy.”
“Em đã gặp một bệnh nhân tâm thần phân liệt rồi.” Câu trả lời này nghe vẫn tốt hơn là thừa nhận việc nói chuyện với một người tin rằng mình là Người Nhện khiến tôi thấy không thoải mái. “William Schoenfeld.”
Bác sĩ Beck suy nghĩ một chút. “Anh ta thú vị theo một cách khác, một ca không điển hình của tâm thần phân liệt thể hoang tưởng.”
“Không điển hình ạ?”
“Tôi nghĩ vậy,” bác sĩ Beck nói. “Anh ta có những triệu chứng dương tính mà Cameron vừa nhắc tới, như ảo giác. Và rõ ràng là có hoang tưởng. Nhưng lại không có nhiều triệu chứng âm tính. Ngoài ra, anh ta nói rằng chỉ mới bắt đầu nghe thấy giọng nói vài tháng trước, mà việc một người đàn ông ngoài hai mươi mới xuất hiện cơn loạn thần đầu tiên là khá hiếm. Thông thường, nam giới phát bệnh vào cuối tuổi thiếu niên hoặc đầu hai mươi.”
Tôi cau mày. “Vậy nghĩa là sao ạ?”
“Có thể đó là một dạng tâm thần phân liệt không điển hình, như tôi nói.” Thầy nhún vai. “Nhưng cũng có khả năng các triệu chứng của anh ta đã bắt đầu từ lâu rồi, từ rất lâu chứ không phải chỉ từ vài tháng trước. Dù sao thì, nhiều người bị tâm thần phân liệt không nhận ra rằng họ đang có triệu chứng.” Thầy gõ nhẹ các ngón tay lên mặt bàn. “Anh ta có thể đã nghe những giọng nói đó suốt nhiều năm.”
Tôi cố tưởng tượng cảm giác sẽ thế nào nếu phải sống nhiều năm nghe thấy những tiếng nói thúc giục mình giết người.
“Dù sao,” bác sĩ Beck phẩy tay, “thuốc đang giúp kiểm soát các triệu chứng của Schoenfeld. Cứ đi gặp Daniel Ludwig đi. Tôi nghĩ em sẽ thấy rất thú vị.”
“Anh rất sẵn lòng giới thiệu em, Amy,” Cameron lên tiếng.
Tuyệt vời. Giờ thì cả hai đều nhìn tôi. Tôi không chạy đi đâu được nữa rồi.
“Được rồi,” tôi nói. “Đi thôi.”