15 SỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 11
Vì phòng bệnh nhân quá nhỏ, chúng tôi quyết định phỏng vấn Spider-Dan trong phòng sinh hoạt chung của bệnh nhân.
Phòng sinh hoạt chung này rộng hơn phòng nghỉ của nhân viên, nhưng chẳng dễ chịu hơn là mấy. Có vẻ nó mới được sơn lại, vì trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi sơn. Tôi ngồi đợi trên một chiếc ghế sô pha có hoa văn quả anh đào. Tôi không thể ngừng rung chân. Cộc cộc cộc. Tôi và Mary, cùng đôi kim đan của bà ấy có thể lập thành một ban nhạc đấy. Cộc cộc cộc. Cạch cạch cạch.
Tôi cố không nghĩ đến Jade. Tôi chỉ phải ở đây đến hết đêm nay, nhưng Jade thì bị kẹt lại ở đây vĩnh viễn. Tôi không biết cô ấy đã làm gì để bị đưa vào chỗ này, nhưng tôi tin việc này là việc đúng đắn.
Điều duy nhất tôi biết chắc về Jade là cô ấy bị rối loạn lưỡng cực. Khi nhập viện lần đầu năm mười sáu tuổi, người ta đã chẩn đoán cho cô ấy như vậy. Sau đó, tôi phát hiện mẹ cô ấy cũng mắc đúng căn bệnh đó, những căn bệnh di truyền. Họ kê thuốc, rồi thêm một loại khác. Khi phải uống nhiều thuốc cùng lúc, cô ấy trở nên khác hẳn, như một cái xác sống. Cô ấy không còn là bạn thân của tôi nữa, như thể cô ấy đã bị cắt bỏ một phần não trước.
Giờ điều tốt nhất tôi có thể nói là có vẻ cô ấy đã trở lại con người trước kia của mình. Lạy Chúa, tôi chỉ mong cô ấy đừng nói với bác sĩ Beck rằng cô ấy quen tôi. Như thế thì xấu hổ chết mất. Nhất là nếu cô ấy kể rằng...
“Tôi không được phép ăn mấy cái bánh quy này!”
Một người đàn ông lớn tuổi đang đứng trước mặt tôi, tay nắm chặt một chiếc túi giấy nhàu nát. Tôi không biết ông ấy là ai, nhưng cổ tay trái ông ấy có đeo vòng trắng, một bệnh nhân. Ông ấy trông giống hệt ông diễn viên chuyên đóng phim cao bồi ngày xưa, ông diễn viên yêu thích của bà tôi. Clint Eastwood? Phải tên ông ấy như vậy không nhỉ?
“Dạ? Ông nói sao ạ?” Tôi hỏi.
“Mấy cái bánh quy này.” Clint Eastwood phiên bản bệnh nhân lắc lắc chiếc túi ngay trước mặt tôi, và giờ tôi có thể thấy trong đó có khoảng chục miếng bánh quy mặn. “Tôi bị tiểu đường! Ai đưa cho tôi mấy cái này hả?”
“Ờm... Cháu không rõ nữa.” Tôi nói.
“Tôi không được phép ăn chúng,” ông Clint nói. “Tắc trách quá. Mấy cái bánh quy này có thể giết tôi đấy!”
“Cháu không nghĩ là chúng sẽ giết ông đâu.”
“Cô biết gì mà nói vậy? Cô là bác sĩ à?”
“Cháu là sinh viên y khoa.”
Ông Clint lại lắc túi bánh quy mặn về phía tôi. “Ở trường người ta chắc phải dạy cô điều này rồi chứ. Không được phát bánh quy cho người tiểu đường!”
Tôi hất cằm về phía thùng rác ở góc phòng, “Vậy thì ông vứt chúng đi là được ạ?”
“Tôi không lãng phí thức ăn! Cô bị sao vậy?”
“À.” Tôi rất sẵn lòng nhận bánh quy, nhưng tôi không biết phải làm gì với chúng ngoài việc vứt vào thùng rác, điều rõ ràng là không được chấp nhận. “Hay là ông mang bánh quy về phòng nhé, và chúng cháu sẽ bảo người dọn giúp ông?”
Ông ấy nhìn tôi một lúc lâu, suy nghĩ về đề xuất tôi đưa ra, rồi lắc đầu. Sau đó, ông ấy bỏ đi, càu nhàu, “Vô dụng. Toàn là một lũ vô dụng.”
Được rồi, thật kỳ lạ.
Trước khi tôi kịp tra cứu trên UpToDate[*] xem bánh quy có thực sự giết chết người bị tiểu đường hay không, tiếng Cameron từ hành lang đã vọng tới.
“Chúng tôi đến rồi đây!” Anh ta gào lên. Một giây sau, anh ta và người đàn ông mặc áo phông Người Nhện xuất hiện ở cửa phòng khách. “Đó là Amy. Một sinh viên trực khác. Người mà tôi đã kể với anh đấy.”
Anh ta đã nói chuyện gì về tôi với Spider-Dan chứ? Trời ạ, thật sự không thể tin nổi. Amy là một sinh viên y khoa khác trực ca ở đây đêm nay. Cô ấy thông minh, nhưng không thông minh bằng tôi. Và cô ấy luôn kéo tôi ra ngoài để ăn món Ấn và mặc dù nó luôn khiến tôi ợ nóng nhưng tôi vẫn đi.
Spider-Dan nhìn tôi từ trên xuống dưới, gật đầu, mặt không biểu cảm. Thấy tôi ở đó, anh ta không có vẻ gì là khó chịu nhưng cũng chẳng lấy gì làm vui, tôi thấy như thể tôi đang nói chuyện với một con robot vậy. Tôi lại nhớ đến Jade trong thời gian dùng thuốc. Và đó là một kiểu rất khác so với bệnh nhân của tôi, Will Schoenfeld.
Tôi ngồi gọn vào một bên ghế sô pha để Spider-Dan có thể ngồi, trong khi Cameron kéo một chiếc ghế lại. Cameron to lớn hơn Spider-Dan nhiều. So với Spider-Dan, Cameron trông như một siêu anh hùng mặc thường phục. Spider-Dan khoảng giữa tuổi bốn mươi, với mái tóc nâu lưa thưa và cái cằm chẻ. Khi ngồi, anh ta ngửa hai lòng bàn tay lên và nhìn chằm chằm xuống cổ tay mình.
“Chào anh,” tôi nói. “Tôi là Amy.”
“Chào,” Spider-Dan đáp, vẫn không ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tôi vừa kể với Amy một chút về anh,” Cameron nói. “Về mấy cái tơ nhện của anh đó.”
Spider-Dan gật đầu, có vẻ hứng thú hơn một chút. Anh ta chỉ xuống phần gân ở cổ tay trái. “Cô thấy cái này không? Tôi nghĩ mấy cái này là tơ nhện. Tơ nhện ở bên dưới da tôi. Và tôi cần phải lôi chúng ra. Tôi nghĩ tôi có thể lôi chúng ra được, nhưng tôi không làm được. Tôi không biết làm thế nào. Nhưng tôi nghĩ nếu tôi lôi được chúng ra, thì chúng sẽ đúng là tơ nhện.”
“Anh ấy bị ‘rối loạn khả năng phóng tơ’,” Cam nói xen vào.
“Tôi hiểu,” tôi lẩm bẩm.
“Anh biết không,” Cam quay sang Spider-Dan, “nhiều phiên bản Người Nhện thật ra không phóng tơ ra từ cơ thể đâu. Họ tự chế ra tơ nhện của mình đấy. Về lý thuyết, anh cũng có thể tự làm tơ được.”
Spider-Dan nhìn Cam chằm chằm.
“Kiểu như... làm từ chỉ nha khoa chẳng hạn,” Cam nói thêm.
“Chỉ nha khoa,” Spider-Dan lặp lại.
Tôi liếc Cameron một cái. Anh ta nhún vai. “Sao? Tôi chỉ gợi ý thôi mà.”
“Anh Ludwig,” tôi nói, “tôi muốn hỏi là... anh có siêu năng lực không?”
Anh ta lại gật đầu. “Tôi có giác quan Nhện. Nếu có gì đó sai, tôi sẽ biết ngay. Vì giác quan đó nằm trong con nhện. Nhờ thế mà tôi biết được. Mọi người đều biết nhờ cách đó.”
Tôi nhìn sang Cam xem anh ta có hiểu gì không. Anh ta khẽ lắc đầu.
“Và tôi còn có một chiếc nhẫn,” Spider-Dan nói tiếp. “Chiếc nhẫn cho tôi sức mạnh. Nếu tôi đeo nhẫn, tôi sẽ mạnh hơn.”
“Không,” Cam kiên nhẫn nói. “Anh đang nhầm sang Chiến binh Xanh rồi. Anh ta mới là người có chiếc nhẫn.”
Spider-Dan nhìn Cameron, vẻ mặt hơi khó chịu. “Không, tôi có chiếc nhẫn. Không phải Chiến binh Xanh. Tôi cần nó nếu tôi muốn chiến đấu với Tiến sĩ Bạch Tuộc và Yêu tinh Xanh. Vậy nên tôi mới phải có chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn ở trong đó. Nó lấp lánh. Nó rất dễ nổ. Và nếu tôi lấy được nó thì tôi sẽ có chiếc nhẫn. Vậy nên tôi cần nó.”
Spider-Dan nhìn hai chúng tôi. Anh ta không hề ý thức được những gì mình vừa nói hoàn toàn vô nghĩa. Làm sao não bộ của một người lại có thể trở nên khác thường như thế này? Làm sao hiện thực của họ lại hoàn toàn tách biệt với hiện thực mọi người khác trên thế giới họ đang sống? Và tại sao chuyện đó không xảy ra với người khác?
“Dan,” Cam nói, “anh có nghĩ rằng Yêu tinh Xanh đang ở quanh đây và muốn làm hại anh không?”
Spider-Dan suy nghĩ trong vài giây, như thể việc cho chúng tôi biết liệu Yêu tinh Xanh có đang tìm cách hãm hại anh ta hay không là chuyện rất hệ trọng.
“Không, tôi không nghĩ vậy,” anh ta trầm ngâm. “Nhưng trực giác mách bảo tôi rằng có ai đó ở đây đang cố gắng làm hại tôi...”
“Ai cơ?” Cam hỏi.
Spider-Dan hít một hơi run rẩy. “Damon Sawyer.”
Cameron chớp mắt vài lần, ngạc nhiên trước câu trả lời này. Rõ ràng, đây không phải là lần đầu Spider-Dan nói với anh ta chuyện này. Sawyer. Đó là tên của bệnh nhân trong phòng cách ly số một, giờ đã tự cởi được trói và lao mình vào để phá cửa ra ngoài.
“Anh nghĩ Damon Sawyer muốn làm hại anh à?” Cam gặng hỏi.
Spider-Dan im lặng gần một phút. Cuối cùng, anh ta nói, “Không chỉ mình tôi.”
“Vậy thì còn ai?” Tôi buột miệng.
“Tất cả chúng ta,” Spider-Dan nói bằng giọng đều đều. “Đêm nay Damon Sawyer muốn giết tất cả chúng ta.”
“Tại sao... sao anh lại nghĩ vậy?” Giọng tôi khàn đi.
“Vì hắn đã nói với tôi như vậy.”