Chương 16
“Em nghĩ chúng ta đang gặp nguy hiểm à, Amy?”
Dù Spider-Dan đã an toàn trở về phòng, tôi vẫn không ngừng run rẩy. Tôi đã ngồi trên chiếc ghế sô pha trong phòng chờ của bệnh nhân suốt năm phút mà vẫn không thể đứng lên được. Câu nói đó cứ vang lên không ngừng trong đầu tôi: Tối nay Damon Sawyer muốn giết hết tất cả chúng ta.
“Sawyer đang bị nhốt trong phòng cách ly,” Cameron nói. “Hắn bị trói lại mà.”
Hắn bị trói thật sao? Tôi nghe thấy tiếng hắn lao cả người vào cửa đánh thình một cái, nếu bị trói thì làm sao hắn làm thế được.
“Mà dù cho hắn không bị trói thì hắn cũng không có cách nào ra khỏi phòng đó đâu. Không có mã thì không mở được cửa.” Cam lại nói tiếp.
“Anh biết được đấy.”
“Bác sĩ Beck đâu có vẻ lo lắng.”
Không hẳn đâu. Khi tôi nói tôi nghĩ là Sawyer có thể đã thoát khỏi dây trói, bác sĩ Beck trông thực sự lo lắng đấy, dù đã cố che giấu cảm xúc để không làm chúng tôi sợ. Dù sao thì, ngay từ đầu khi chúng tôi đến đây, thầy ấy đã nói rõ rằng bệnh nhân trong phòng cách ly rất nguy hiểm và còn nhấn mạnh rằng chúng tôi phải tránh xa căn phòng đó để đảm bảo an toàn cho chính mình mà.
“Nghe này,” Cam nói. “Em đừng lo. Không có gì phải lo lắng hết. Anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì cả, được chứ?”
“Ờ, nghe an tâm thật đấy,” tôi lẩm bẩm.
“Amy...”
“Tôi không hiểu tại sao anh cứ làm như thể chúng ta là bạn thân vậy,” tôi nói. “Trước đây chúng ta không phải là bạn, và bây giờ cũng không.”
Anh ta suy nghĩ một lát, rồi nói: “Nghe này. Anh có cái này cho em này.”
Anh ta lục túi áo blouse, và lấy ra một gói bánh Ring Dings khiến tôi kinh ngạc. Tôi không thể tin nổi vào mắt mình. Ring Dings là món bánh tôi thích nhất trên đời. Tôi còn có một quy tắc: không bao giờ tự mua cho mình ăn, vì nếu thế, tôi sẽ mua và ăn không dừng lại được. Tôi thích chúng hơn cả soufflé sô cô la hay bất kỳ món tráng miệng cầu kỳ nào khác. Chúng là thứ bánh hoàn hảo nhất trên thế gian này – lớp kem ở giữa, bánh sô cô la xốp mềm, và một lớp phủ sô cô la bóng mịn ngoài cùng nữa. Đời này còn cần gì hơn thế đâu. Phải thừa nhận rằng, chỉ cần nhìn thấy gói bánh ấy thôi cũng khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
“Anh mang cái đó cho tôi à?” Tôi hỏi.
“Ờ thì, anh thấy tối nay em sẽ trực cùng anh, và anh biết đó là món em thích nhất...”
Mái tóc của Cameron lại rũ xuống lòa xòa trước mắt, và một lần nữa, lòng tôi lại thôi thúc đưa tay lên gạt nó sang bên. Tôi luôn làm thế trước khi anh ta chia tay tôi chỉ vì bài thi đó. Tôi nhớ tôi cũng đã làm thế ngay trước khi anh ta hôn tôi lần đầu tiên.
Hôm đó là ở một buổi tiệc. Còn ở đâu khác được nữa? Một buổi tiệc của sinh viên y khoa, ăn mừng một kỳ thi nữa đã kết thúc với lượng rượu bia vượt quá mức ‘nhiều’ thông thường. Khác với thời đại học, bây giờ chúng tôi đều đã đủ tuổi để mua rượu bia mà không cần căn cước giả, nên đứa nào cũng muốn xõa.
Buổi tiệc diễn ra vào tối hôm thi môn bệnh lý học. Tôi dồn hết công sức vào bài thi đó, nhưng lần này công thành công cốc. Đề thi thật sự quá đánh đố. Giáo sư của chúng tôi, bác sĩ Miller, ra những câu hỏi kiểu như: “Trong giáo trình, trang 121, đoạn ba, nói gì về căn nguyên của ung thư phổi?” Đề thật sự có một câu hỏi như thế. Làm sao mà trả lời nổi một câu như thế? Cách duy nhất là nhìn bốn đáp án, nhắm mắt lại, rồi chọn đại một cái.
Vì vậy tối hôm đó, tôi hoàn toàn tin rằng mình sẽ trượt, và quyết tâm uống đến khi quên sạch mọi thứ. Tôi mới chỉ uống đến chai bia thứ hai thì vô tình đụng phải Cameron Berger trên đường đi đến nhà vệ sinh. Nói “đụng phải” cũng dễ hiểu thôi, vì anh ta chiếm đến chín mươi phần trăm chiều rộng của cái hành lang đó.
Tôi chưa bao giờ thân với Cameron. Anh ta chơi với một nhóm khác hẳn tôi. Kỳ lạ là khi vào trường Y, chúng tôi lại như quay về thời trung học – có nhóm nổi tiếng, nhóm mọt sách, nhóm bay lắc... đại khái thế. Cam là một trong những người nổi bật nhất lớp – đẹp trai, học giỏi, lại có kiểu cuốn hút tự nhiên. Đến hàm răng của anh ta cũng trắng đều tăm tắp. Bạn bè tôi và tôi thường chọc anh ta vì trông “hoàn hảo quá mức”, kiểu chăm chút hơi quá đà.
Nhưng lần đó, Cam lại có vẻ mặt hốc hác như bao đứa khác trong buổi tiệc – vẻ mặt của một kẻ tin rằng mình vừa trượt môn bệnh lý. Và anh ta là kiểu người luôn khao khát đạt điểm cao nhất. Dù sao thì, không thế thì làm sao có thể vào được nội trú ngành phẫu thuật chỉnh hình chứ?
Tôi giơ chai bia lên. “Khỉ gió thầy Miller.” Đấy là câu tuyên bố nâng ly trong buổi tiệc hôm ấy.
Anh ta nhìn tôi vài giây, rồi bật cười. Và lúc đó tôi mới nhận ra rằng răng của anh ta không hoàn hảo như tôi từng nghĩ. Chiếc răng nanh thứ hai bên trái có một mảnh sứt nhỏ – sau này anh ta kể là do bị va chạm trong một lần chơi bóng bầu dục. “Khỉ gió thầy Miller,” anh ta nói theo tôi.
“Và cảm ơn Chúa vì thang điểm hình chuông[*],” tôi thêm vào.
“Hy vọng vậy,” anh ta nói.
“Hy vọng,” tôi đáp lại, giọng tỉnh táo hơn.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình nên tự giới thiệu, dù chúng tôi đã học cùng lớp suốt một năm trong một lớp chỉ có khoảng một trăm người. Tôi gần như chẳng quen Cameron, nhưng tôi thực sự biết rõ anh ta. Tôi biết anh ta muốn theo chuyên khoa chỉnh hình, từng chơi bóng bầu dục ở đại học, và hỏi quá nhiều về nghiên cứu của các giáo sư trong lớp. Tôi cũng biết anh ta có bạn gái cùng lớp tên là Jess, dù nghe đồn hai người họ đang trục trặc – và cô ta đã rời buổi tiệc nửa tiếng trước, lấy lý do là đau bụng.
Nhưng có một điều tôi chưa biết về Cam, mà tối hôm đó tôi mới phát hiện ra: anh ta hôn rất giỏi. Và hơn nữa, anh ta còn ngừng uống để giữ đủ tỉnh táo đưa tôi về nhà cho an toàn.
Tôi không hề nghĩ rằng mình sẽ yêu anh ta. Tôi tưởng rằng sau khi hai đứa hôn nhau tối đó, sáng hôm sau anh ta sẽ tỉnh dậy và tự hỏi kiểu ‘trời ơi, đêm qua mình đã làm cái gì thế này’. Tôi không ngờ là anh ta lại gọi cho tôi vào sáng hôm sau, hỏi xem tôi có ổn không, rồi rủ tôi đi ăn tối. Khi tôi hỏi về Jess, anh ta nói vừa chính thức chia tay cô ta.
Vì tôi, có vẻ là vậy. Tôi thật sự không ngờ mình lại hẹn hò với anh ta suốt cả một năm. Và khi chia tay, tôi cũng không ngờ là mình lại đau khổ đến thế.
Dù lòng quặn thắt, tôi vẫn đặt gói Ring Dings xuống ghế sô pha. “Tôi không cần cái này,” tôi nói.
“Không, em cần đấy.”
“Tôi. Không. Cần,” tôi gắt lên. “Tôi không cần Ring Dings của anh. Tôi cũng không cần anh bảo vệ.” Tôi nghiến răng. “Thật lòng thì, nếu từ nay về sau không bao giờ phải gặp lại anh nữa thì tôi thấy vô cùng vui vẻ.”
Vai của Cam chùng xuống. “Anh biết là em đang giận...”
“Tôi không giận,” tôi đáp. “Anh làm thế là phải. Ý tôi là, chúng ta cũng định cưới nhau đâu mà. Chia tay là tốt. Giờ anh có thể tha hồ ngủ với mấy y tá nóng bỏng trong năm nay rồi đó.”
“Amy!” Mặt Cameron đỏ bừng. “Không phải thế đâu.”
“Thôi đi.”
Anh ta đưa tay gạt tóc. “Được rồi, là lỗi của anh, được chưa?”
Anh ta nói thật đấy à? Vì nếu là thật, thì tối nay tôi sẽ phát điên mất. Phải, chuyện chia tay đúng là tệ, nhưng nó đã qua rồi. Kết thúc rồi. Tôi không thể quay lại. Nếu không vì lý do nào khác, thì cũng vì Gabby, vì chắc chắn cô ấy sẽ giết tôi nếu lại phải an ủi tôi sau một lần chia tay nữa với Cameron Berger.
“Cam, anh đừng thế nữa,” tôi nói.
“Tại sao không?” Anh ta nhếch mép cười. “Em đừng bảo là chúng ta không hợp nhau.”
Tôi đang định nói cho anh ta biết chính xác lý do vì sao việc quay lại là một sai lầm khủng khiếp thì nhận ra chúng tôi không còn ở một mình trong phòng chờ nữa. Không có gì ngạc nhiên, một bệnh nhân vừa lơ đãng bước vào phòng. Tôi ngẩng đầu lên và nhận ra Will Schoenfeld, người nghe thấy những giọng nói xúi giục mình giết người. À không, phải nói là từng nghe thấy những giọng nói đó.
Hoặc ít nhất thì anh ta nói như vậy.
“Chào.” Will nhìn xuống hai chúng tôi đang ngồi sát vào nhau trên ghế sô pha. “Phòng này còn trống chứ? Tôi định chơi piano một chút.”
“Ờ...” Cam ngẩng lên nhìn Will đang đi thẳng về phía cây đàn ở góc phòng. “Chúng ta nên quay lại phòng nghỉ của nhân viên thôi. Có thể ăn tối luôn.”
“Tôi không đói,” tôi nói, cố hy vọng Cam không nghe thấy tiếng bụng mình réo lên khi thốt ra câu đó.
“Các bạn có thể nghe tôi chơi nếu muốn,” Will nói khi ngồi xuống ghế đàn. Anh ta bẻ khớp ngón tay, rồi đặt tay lên phím. Một giây sau, nhạc của Mozart vang lên khắp căn phòng.
Cam nhìn tôi, ánh mắt như muốn bảo tôi đi cùng, nhưng tôi không nhúc nhích. May là anh ta không cố ép tôi. Tôi nhìn theo bóng anh ta bước ra khỏi phòng, tiếng bước chân nặng nề hòa vào giai điệu piano đang trôi lơ lửng trong không gian.
“Cô có muốn nghe bài nào không?” Will hỏi tôi.
“Bài anh đang chơi cũng được rồi.” Tôi nhắm mắt lại một lát, thả mình theo tiếng nhạc. Anh ta chơi hay thật, như nghệ sĩ chuyên nghiệp vậy, dù tôi cũng đâu có chuyên môn gì để đánh giá.
“Anh đang luyện cho buổi biểu diễn nào à?”
Will mỉm cười. “Thực ra tôi chỉ vào đây vì nghe như thể cô đang cố kết thúc cuộc nói chuyện kia thôi.”
Tôi bất giác bật cười. Nụ cười đầu tiên của tôi trong cả cái đêm trực chết tiệt này.
“Vậy... hắn là gì của cô? Bạn trai cũ à?” Anh ta hỏi.
“Câu đó hơi riêng tư đấy...” Tôi đáp.
“Hừm. Tôi nhớ là cô từng hỏi tôi khá nhiều câu riêng tư mà.”
Tôi lại nhắm mắt. “Chuyện đó khác chứ.”
“Được thôi, cô muốn tôi im miệng,” Will nói, giọng vui vẻ. “Đã hiểu.”
Anh ta quay lại chơi đàn, và thật dễ chịu khi được thả lỏng tâm trí trôi theo tiếng nhạc. Một người tài năng như thế lại có vấn đề thần kinh, buồn thật. Nhưng chẳng phải người ta vẫn nói lắm tài thì nhiều tật sao? Hoặc có lẽ tôi vừa mới bịa ra điều đó thôi. Dù não bộ của anh ta có vấn đề gì đi nữa, Will vẫn có vẻ là một người tốt. Anh ta vừa cứu tôi khỏi cuộc nói chuyện khó xử với Cameron. Có lẽ anh ta cũng có thể giúp tôi giải đáp vài thắc mắc khác.
“Này,” tôi nói. “Tôi hỏi anh cái này được không?”
“Được chứ. Cứ hỏi đi.”
“Bệnh nhân trong phòng cách ly ấy... Nguy hiểm đến mức nào vậy?”
Các ngón tay của Will khựng lại trên phím đàn. “Cô đã nghe nói về gã đó rồi à?”
“Một chút. Tên hắn là Damon Sawyer, đúng không?” Tôi nhìn vào mắt Will. “Anh có quen hắn không?”
“Không,” anh ta đáp, hơi nhanh quá. “Tôi mới đến đây được vài ngày, mà hắn thì gần như chỉ ở trong phòng đó.”
“Nhưng anh biết hắn bị nhốt trong phòng cách ly...”
Will không chơi đàn nữa. Anh ta xoay người lại, nhìn tôi. “Họ nhốt hắn vào đó tối qua. Họ bảo tất cả chúng tôi phải ở trong phòng, nên tôi không thấy cảnh đó, nhưng tôi nghe thấy hết. Tất cả bọn tôi đều nghe thấy.”
“Nghe thấy gì?”
Will nuốt khan. “Hắn la hét. Hét rằng hắn sẽ giết tất cả mọi người ở đây. Thật sự rất kinh khủng.”
Tôi hoàn toàn đồng ý với nhận xét đó. “Nhưng giờ hắn đã bị nhốt trong phòng cách ly khóa kín rồi mà.”
“Đúng. Họ trói hắn lại, đủ cả.”
Tôi cau mày. “Sao anh biết chuyện đó?”
“Tôi nghe hắn hét lên về việc đó.” Will lắc đầu. “Tôi không biết hắn đã làm gì khiến họ phải nhốt lại, nhưng rõ ràng là đầu óc hắn có vấn đề. Rất nghiêm trọng.”
“Vậy nếu hắn nghe thấy giọng nói bảo hắn giết người, hắn sẽ làm thật à?”
Will cúi mắt nhìn xuống. “Ừ. Tôi nghĩ là vậy.”
Sống lưng tôi bỗng lạnh toát. Tôi xoa xoa hai cánh tay mình. “Bác sĩ Beck nói hắn sẽ được chuyển đi vào ngày mai. Họ sẽ đưa hắn đến nơi an ninh tốt hơn.”
“Tốt.”
Will đứng dậy, tất cả nét vui vẻ trên gương mặt anh ta đều đã biến mất, và anh ta vẫn tránh nhìn vào mắt tôi. “Tôi về phòng đây. Mấy loại thuốc này... khiến tôi buồn ngủ lắm.”
“Nhưng cũng đáng, đúng không?”
Anh ta ngập ngừng. “Phải. Tất nhiên.”
“Được rồi. Cảm ơn vì bản nhạc nhé.”
“Không có gì.” Anh ta đứng nán lại bên cây đàn, trông như muốn nói thêm điều gì đó nhưng rồi lắc đầu. “Chúc ngủ ngon, Amy.”
“Ngủ ngon,” tôi đáp.
Dù thật ra, đêm nay còn lâu mới đến giờ ngủ.