17 SỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 10
Tôi quay lại phòng nghỉ dành cho nhân viên để lấy chiếc sandwich phô mai của mình và cố gắng nuốt trôi. Tôi chẳng có lòng dạ nào mà ăn uống, nhưng cần phải có chút gì đó trong bụng mới có thể trụ được cả đêm nay. Ngoài ra, tôi còn muốn nhắn tin cập nhật tình hình cho Gabby.
Mở tủ lạnh ra, tôi thấy bữa tối của mình đang chạm vào hộp sữa đã quá hạn đến đặc lại, nhưng tôi cố không nghĩ đến chuyện đó. Chiếc sandwich được bọc kín mà, chắc vẫn ổn thôi. Mùi sữa thiu bốc lên chua loét. Có lẽ tối nay tôi thực sự sẽ dọn cái tủ lạnh này. Thế cũng tốt, nó sẽ giúp tôi có việc gì đó để làm, thay vì cứ nghĩ mãi về gã trong phòng cách ly đang muốn giết tất cả chúng tôi.
Nhưng trước hết, tôi cần nhắn tin cho Gabby.
Tôi làm đúng theo hướng dẫn của cô ấy như lần trước: tiến sát đến cửa sổ, áp điện thoại vào tấm kính. Nhưng lần trước còn được vài vạch sóng, lần này màn hình điện thoại chỉ hiện “Không có dịch vụ”. Nghĩa là tôi chẳng thể nhận được tin nhắn nào từ lúc đến đây, và cũng không gửi đi được. Hay quá.
Tôi bỏ điện thoại lại vào túi áo rồi quay về với chiếc sandwich tệ hại. Bánh mì, mù tạt và phô mai cheddar. Có lẽ đây là chiếc sandwich tồi tệ nhất tôi từng ăn. Nhưng đó là món duy nhất tôi mang theo tối nay. Khi tôi vừa cắn một miếng, ngoài cửa bỗng vọng tới tiếng bước chân càng ngày càng rõ. Tôi đặt chiếc sandwich xuống bàn.
“Cam à?” Tôi lên tiếng.
Không có tiếng đáp.
Tôi cẩn thận kéo ghế ra và đứng dậy. Nheo mắt nhìn về phía cửa của phòng nghỉ.
“Cameron?” Tôi gọi. Không nghe thấy gì, tôi thử lại: “Bác sĩ Beck ạ?”
Vẫn im lặng. Nhưng tiếng bước chân càng lúc càng gần hơn.
“Jade?” tôi gọi, giọng nghẹn lại.
Không có lý do gì để hoảng cả. Không phải cứ đi lại bên ngoài là họ định tấn công tôi. Tôi chắc chắn là mình vẫn an toàn. Trong khu này chỉ có một bệnh nhân nguy hiểm, và hắn đang bị nhốt trong phòng biệt lập có khóa.
Đúng chứ?
Tôi rụt rè tiến về phía cửa. Ngay trước khi tôi đến nơi, một bóng người xuất hiện chiếm trọn khoảng trống. Tôi mất một giây mới nhận ra đó là Miguel, người đàn ông đã chào chúng tôi khi vừa đến. Kẻ tự nhận mình là con trai của Chúa.
Anh ta vẫn mặc đến ba cái áo phông chồng lên nhau, khiến cơ thể vốn to lớn lại càng đồ sộ hơn. Chỉ khác là giờ trên mặt anh ta có gì đó. Những vệt trắng kéo dài trên má trông như sơn từ súng đồ chơi. Nhưng khi anh ta tiến lại gần hơn, tôi mới nhận ra... có lẽ đó là kem phô mai.
“Cô,” anh ta nói.
Tôi nhìn anh ta chằm chằm. “Anh... anh ổn chứ?”
“Không, tôi không ổn,” anh ta đáp lại bằng thứ tiếng Anh lơ lớ. “Tôi nói rồi mà, bố tôi bảo tôi phải ra khỏi đây. Quiero ir[*]?”
“Tôi rất tiếc.” Tôi nhìn về phía sau anh ta, hy vọng có ai đó đang chứng kiến cuộc nói chuyện này, nghĩa là không chỉ có hai chúng tôi ở đây. “Tôi không có quyền cho anh ra ngoài.”
Đôi mắt đỏ ngầu của anh ta khóa chặt lấy tôi. “Cô có mã không?”
347244 Tôi có ghi lại trong điện thoại, nhưng thật ra tôi đã thuộc lòng rồi. “Không. Tôi không có.”
“Khỉ thật.” Gương mặt anh ta chùng xuống. “Chúng ta phải lấy được mã. Bố tôi nói chúng ta phải ra khỏi đây.”
“Hay là để sáng mai nhé?” Tôi nhẹ nhàng đề nghị.
“Không, cô không hiểu đâu.” Miguel nghiến răng. “Sáng mai là quá muộn rồi.”
“Nhưng tại sao?” Tôi gặng hỏi.
“Vì bố tôi nói Damon Sawyer sẽ giết hết chúng ta trước khi sáng. Giết hết. Muerto[*].”
Anh ta vừa dứt lời, một tiếng thuỳnh đáng sợ lại vọng đến từ cuối hành lang. Lần này đến cả bức tường cũng như đang rung lên. Tôi không chắc, nhưng có cảm giác tiếng đó phát ra từ phòng cách ly số một. Người đàn ông đó đang tìm cách thoát ra trong tuyệt vọng. Nhưng hắn không thể. Hắn không thể.
“Tôi nhờ chút,” tôi lắp bắp rồi lách qua Miguel và lao ra hành lang, tim đập thình thịch. Dù chuyện gì đang xảy ra, tôi không muốn ở một mình thêm nữa. Tôi phải tìm Cameron, hoặc bác sĩ Beck, hoặc Ramona, hoặc ai đó. Tôi không thể là nhân viên duy nhất ở đây. Nơi này không an toàn chút nào. Quá là rõ ràng rồi.
Nhưng hành lang im phăng phắc. Mọi người đâu hết rồi?
Tôi ngoảnh lại. Miguel không đi theo tôi. Tôi chợt nghe thấy tiếng tiếng chuông rè, nghĩa là hắn đang cố thoát ra nhưng không biết mã mở cửa. Tiếng đó vang lên lần nữa. Hắn đang thử các con số, tìm cách trốn đi.
Tôi bước nhanh qua dãy hành lang tĩnh mịch, ánh đèn huỳnh quang trên đầu nhấp nháy liên hồi. Đúng là đã khuya thật, nhưng một khu tâm thần mà yên ắng đến mức này... chẳng phải là bất thường sao?
Tôi chạy một vòng quanh khu hành lang khép kín, cuối cùng dừng trước cánh cửa có tấm bảng Bác sĩ phụ trách. Tôi không muốn làm phiền bác sĩ Beck, nhưng tôi nghĩ thầy ấy cần biết một bệnh nhân đang tìm cách trốn khỏi khu điều trị. Sau vài giây do dự, tôi gõ cửa.
Một lúc sau, có tiếng dịch chuyển bên trong rồi cánh cửa khẽ hé ra. Bác sĩ Beck đứng đó, chỉ mặc mỗi bộ đồ phẫu thuật; chiếc áo blouse trắng bị vứt trên ghế sô pha ở góc phòng, nơi mà tôi đoán thầy thường nằm nghỉ khi trực đêm.
“Chào Amy.” Thầy nheo mắt nhìn tôi. “Em ổn chứ?”
“Em ổn ạ,” tôi nói dối.
“Thế có chuyện gì vậy?”
Trong giây lát, tôi đứng chết trân, quên mất lý do mình đến đây là gì. Rồi tôi sực nhớ ra. “Anh chàng tên Miguel đang cố ra ngoài. Anh ta đang nhập mã ở cửa, cố mở nó.”
“Ồ.” Bác sĩ Beck nhún vai. “Không sao đâu. Anh ta không biết mã, nên sẽ chẳng ra được đâu.”
Phản ứng của bác sĩ khiến tôi hơi hụt hẫng. Tôi đã hy vọng thầy sẽ lập tức đi kiểm tra và xử lý tình hình. Nhưng nghĩ lại, thầy nói đúng. Miễn là không bệnh nhân nào trong khu biết mã cửa, thì chẳng ai có thể ra ngoài cả. Những người duy nhất có thể rời đi chỉ là tôi, Cameron, Ramona và bác sĩ Beck.
“Em chắc là mình ổn chứ, Amy?” Thầy dịu giọng hỏi.
“Vâng,” tôi đáp, hơi do dự. “Chỉ là... trực đêm ở đây đúng là không dễ chịu gì thôi ạ.”
Thầy gật đầu đầy cảm thông. Khác với Cameron, bác sĩ Beck thật sự thấu hiểu cảm xúc của người khác. Tôi cá là thầy phải rất giỏi khi làm việc với bệnh nhân. Dù còn trẻ, thầy có phong thái của một người đã làm nghề này nhiều năm.
“Tôi hiểu mà. Tôi hay quên mất lần đầu tiên có thể đáng sợ đến mức nào.”
Tôi cố mỉm cười. “Lần đầu tiên thầy trực đêm ở khoa tâm thần, thầy cũng thấy sợ ạ?”
“Em không tưởng tượng được đâu.” Thầy cười. “Có một bệnh nhân, to đô như cầu thủ bóng bầu dục ấy, đi theo tôi suốt cả đêm. Anh ta không có ý làm hại tôi, nhưng tôi đi đến đâu, anh ta cũng đi theo, như cái bóng vậy. Nghĩ lại thì chắc anh ta chỉ muốn nói chuyện thôi, nhưng lúc đó tôi sợ quá nên không nhận ra.” Thầy điềm tĩnh nói.
“Đã bao giờ... có bệnh nhân nào cố làm hại thầy chưa? Ý em là kiểu dùng bạo lực ấy?”
“Rồi.” Đôi mắt nâu của bác sĩ Beck thoáng tối lại, nhưng thầy không nói thêm. “Nhưng đó là một tình huống hoàn toàn khác. Ở đây đêm nay sẽ không có chuyện gì tệ đâu. Không ai ở đây muốn làm hại em cả.”
“Trừ Damon Sawyer,” tôi buột miệng.
Mắt bác sĩ Beck mở to. “Hắn... em không mở cửa phòng cách ly ra đấy chứ?”
“Không! Dĩ nhiên là không ạ!”
“Tốt.” Bác sĩ Beck nghe vậy liền thả lỏng. “Em thấy đấy, trường hợp bệnh nhân như hắn ở đây rất hiếm. Sáng mai hắn được chuyển đi rồi. Và chừng nào hắn còn bị khóa trong phòng đó, hắn sẽ không làm hại được ai đâu. Tin tôi đi.”
Vâng, ngoại trừ việc hắn đã thoát khỏi dây trói.
Bác sĩ Beck liếc đồng hồ, rồi lại nhìn tôi. “Sắp tới giờ mọi người đi ngủ rồi. Em thử đọc chút gì đó cho khuây khỏa, và nếu yên tĩnh thì có thể ngủ tạm trong một phòng bệnh trống.”
Không đời nào tôi lại chui vào một trong những phòng bệnh đó và ngủ trên giường của họ. Không bao giờ. Tôi sẽ cố chịu đựng trên chiếc ghế sô pha trong phòng nghỉ. Cameron vẫn đang cố làm hòa sau những gì anh ta đã làm với tôi nên chắc chắn anh ta sẽ nhường chỗ cho tôi thôi.
Bác sĩ Beck quay lại văn phòng, để tôi một mình giữa hành lang. Thầy ấy nói đúng. Tôi nên đọc chút gì đó rồi cố chợp mắt. Chẳng mấy chốc nữa trời sẽ sáng thôi.
Tôi quay người định trở lại phòng nghỉ của nhân viên, hy vọng có thể ăn nốt cái sandwich. Nhưng ngay khi vừa xoay người, tôi nhận ra có ai đó đang đứng phía sau mình.
Là Jade.