18 TÁM NĂM TRƯỚC
Tôi và Jade đã hẹn gặp nhau ở thư viện của trường, và tất nhiên, như mọi khi, cô ấy lại đến trễ.
Tôi đứng trước cửa thư viện, nhấm nháp nốt phần trà đào còn lại trong ly. Trong tiết lượng giác cuối cùng, Jade đã hứa rằng sau giờ học chúng tôi sẽ gặp nhau để học nhóm. Thư viện trường mở cửa đến năm giờ, nên tôi nghĩ đó sẽ là nơi lý tưởng. Chẳng có lý do gì để thoái thác hết.
Và rõ ràng, cũng chẳng có Jade nào xuất hiện.
Tôi uống cạn giọt cuối cùng rồi vứt ly vào thùng rác cạnh cửa. Đồng hồ chỉ ba giờ rưỡi, nghĩa là phần lớn học sinh và giáo viên đều đã về, chỉ còn vài câu lạc bộ sau giờ học. Có lẽ Jade cũng đã về rồi. Hoặc đang ở phía sau trường, hút thuốc. Tôi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng lần này cô ấy thực sự sẽ đến.
Tôi nên về nhà thôi.
Nhưng tôi thực sự cần cô ấy giúp. Tối qua mẹ đã cố dạy tôi, nhưng đó đúng là một thảm họa. Mẹ thậm chí còn chẳng hiểu bằng tôi. Cả hai mẹ con cuối cùng đều bực bội và to tiếng. Mẹ hứa sẽ thuê gia sư, cuối cùng tôi hạ giọng và đồng ý nhưng bài kiểm tra giữa kỳ này thì coi như xong rồi. Nhưng ít ra, hôm nay tôi chưa thấy con bé váy hồng kia đâu cả.
“Amy!”
Ôi Chúa ơi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Jade đang chạy ào xuống hành lang hướng về phía thư viện, balo đeo lệch một bên vai, tay vẫy loạn xạ. “Xin lỗi, Amy, tớ đến trễ!”
“Không sao,” tôi nói.
Khi cô ấy đến gần, tôi thoáng ngửi thấy mùi thuốc lá, nhưng không nồng như hôm qua. Hy vọng cô ấy vẫn còn đủ tỉnh táo để làm toán. Dù sao thì Jade cũng là một thần đồng toán học, nên chắc sẽ ổn thôi.
“Sẵn sàng chưa?” Tôi hỏi.
Cô ấy gật đầu liên tục. “Rồi! Trời ơi, hôm nay chúng ta phải làm bao nhiêu bài. Cậu không tưởng tượng được đâu. Học suốt tám tiếng đồng hồ luôn! Tám tiếng liền chỉ toàn sin với cos. Học xong cậu sẽ nôn ra toàn là lượng giác cho mà xem!”
Tôi bật cười. Cô ấy trông chẳng giống đang phê chút nào mà đầy căng năng lượng như quả bóng vậy. “Được rồi... bắt đầu thôi.”
“Phải! Bắt đầu ngay bây giờ luôn.” Cô ấy bước vào thư viện, rồi bỗng khựng lại. “Ôi chết, ngu quá, tớ quên sách giáo khoa trong lớp rồi. Hay là tớ chạy đi lấy đã nhé?”
Tôi nhăn mặt. “Jade, giờ này mấy phòng học đều khóa rồi. Mình dùng chung sách của tớ cũng được mà.”
“Dùng sách của cậu á? Vớ vẩn!” Cô ấy khoác tay tôi, kéo đi. “Chỉ cần nhờ chú lao công mở cửa thôi. Đi nào, mất một phút thôi mà.”
Trước khi tôi kịp phản đối, Jade đã lôi tôi chạy về phía cầu thang. Bàn tay cô ấy đang nắm lấy tay tôi có một vết tròn đỏ rực giữa ngón cái và ngón trỏ, trông như bị bỏng. Tôi không biết làm sao Jade lại có cái vết như thế. Nhưng nếu hỏi, thế nào cô ấy cũng bịa ra một câu chuyện điên rồ cho mà xem.
Khi đến cầu thang, Jade lao lên hai bậc một, còn tôi phải chạy thục mạng để theo kịp. Phòng dạy của thầy Riordan ở tận tầng bốn. Giờ này chỗ đó chắc vắng tanh, chỉ còn lại chú lao công. Quả thật, khi chúng tôi đến nơi, chẳng còn bóng dáng học sinh hay giáo viên nào, chỉ có một người đàn ông trung niên đang lau sàn trước dãy tủ đồ.
Jade bước thẳng, nở nụ cười tươi với đôi môi đỏ chót. “Chào chú!”
Người đàn ông chậm rãi ngẩng lên khỏi chiếc xô nước. “Ừ, sao thế?”
Tôi không nhận ra được là giọng vùng nào.
“Cháu quên sách giáo khoa trong phòng 428,” Jade nói với giọng vui vẻ. “Chú có thể mở cửa cho cháu lấy không ạ?”
Tôi để ý khi cô ấy nói, Jade hơi ưỡn ngực ra. Ánh mắt của chú lao công thoáng liếc xuống một chút.
“Chỉ mất một giây thôi ạ,” Jade nài nỉ. “Cháu cần cuốn sách đó để ôn bài kiểm tra ngày mai. Cháu cảm ơn chú nhiều.”
Sau một thoáng do dự, người đàn ông gật đầu. Ông thò tay vào túi, rút ra một chùm chìa khóa to đến mức khó tin. Chúng tôi đi theo ông dọc hành lang đến phòng 428, và không hiểu sao, tim tôi khẽ nảy lên khi nghe tiếng ổ khóa xoay.
“Cảm ơn chú nhiều ạ!” Jade reo lên. “Bọn cháu chỉ mất một phút thôi.”
Người đàn ông gật đầu rồi quay lại với cây lau nhà và chiếc xô nước. Tôi bước vào lớp cùng Jade, giữ cửa mở trong khi cô ấy đi tìm sách.
Nhưng thật bất ngờ, cô ấy đẩy tôi sang một bên rồi đóng sập cửa lại. Jade đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng.
“Cậu canh chừng đi,” cô ấy nói. “Thấy ai tới thì báo cho tớ biết.”
“Gì cơ?” Tôi ngạc nhiên. “Canh chừng cái gì? Cậu đang nói cái quái gì vậy?”
Tôi khiếp sợ nhìn Jade đi thẳng đến bàn của thầy Riordan và kéo mạnh ngăn kéo dưới cùng ra. Mắt cô ấy sáng rực. “Tuyệt vời!”
“Jade...”
“Toàn bộ đề kiểm tra ngày mai!” Cô rút ra một xấp giấy đóng ghim nhỏ và giơ lên. “Thế là khỏi cần học tám tiếng nữa rồi! Chỉ cần giải hết mấy bài này là bọn mình được trăm điểm luôn. Tớ thông minh chưa? May cho cậu là chơi thân với tớ đấy.”
“Tớ không làm chuyện đó đâu!” Tôi liếc ra cửa sổ lớp học, chỉ sợ có ai đang nhìn vào. “Jade, để về chỗ cũ đi. Đây là gian lận. Bọn mình có thể gặp rắc rối to đấy.”
“Trời ơi.” Cô đảo mắt. “Đừng làm quá lên thế, Amy. Chỉ là một bài kiểm tra thôi mà! Có gì to tát đâu. Sau này cậu định dùng sin với cos vào lúc nào nữa hả?”
Tôi không hề biết đây là kế hoạch của cô ấy. Quá ngu ngốc. Tôi không biết điều gì tệ hơn: gian lận hay bị bắt quả tang khi đang gian lận. Đúng là tầng bốn giờ này hầu như không còn ai, nhưng không có nghĩa là sẽ không có người nhìn thấy chúng tôi. Tôi quay ra nhìn cửa sổ lớp một lần nữa, tìm xem có ai có thể tố giác mình không.
Và lúc đó tôi thấy con bé. Nó đang đứng ngay bên ngoài lớp học, mái tóc vàng xoăn ôm lấy khuôn mặt. Nhìn chằm chằm vào tôi.
“Jade!” Tôi giật mình quay vào gọi Jade. “Bọn mình phải ra khỏi đây. Ngay bây giờ.”
Jade nhét một tờ đề thi vào ba lô, rồi đi đến chỗ tôi. Khi bọn tôi quay lại hành lang, chỉ còn mỗi người lao công. Không có giáo viên, không có học sinh. Không có đứa bé nào cả.
Jade vẫy tay với người lao công. “Cháu lấy được sách rồi! Cảm ơn chú nhé!”
Rồi cô lại nắm lấy tay tôi, kéo tôi về phía cầu thang trong khi tôi đang hoảng loạn tột độ. Tôi tưởng bọn tôi sẽ học bài cùng nhau. Tôi nào có biết hóa ra cô ấy định làm thế này.
“Jade,” tôi nghiến răng nói nhỏ, “tớ sẽ không xem đề thi đó đâu.”
Cô ấy kéo tôi vào bên trong cầu thang rồi dừng lại, khoanh cánh tay gầy guộc trước ngực. “Tại sao không? Cậu cũng muốn làm tốt bài giữa kỳ mà, đúng không?”
“Muốn, nhưng không phải bằng cách đó!”
Cô thở dài, mệt mỏi và bực bội. “Đừng có ngốc thế, Amy. Môn này cậu có biết gì đâu. Làm sao hiểu ngay trong một đêm được. Cách duy nhất để cậu qua được bài giữa kỳ là xem trước đề thi này. Nếu không thì cậu tiêu thật đấy!”
Cô ấy nói đúng. Không có sự trợ giúp, tôi chắc chắn sẽ trượt. Dù có học tám tiếng liền cũng không đủ cứu vãn, mà tôi nghĩ Jade cũng chẳng chịu học cùng tôi lâu đến vậy.
Nhưng tôi mặc kệ. Tôi sẽ không gian lận. Tôi không bao giờ làm chuyện đó.
Không bao giờ.