19 HIỆN TẠI SỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 9
“Cậu trông tệ quá, Amy,” Jade nói.
“Cảm ơn,” tôi lẩm bẩm.
“Trông như cậu đang phê Lithium[*] ấy.”
Tùy, muốn nói gì thì nói.
“Tôi ổn mà. Thật đấy.”
Khuôn mặt của Jade dịu lại, và trong một khoảnh khắc, những năm tháng chúng tôi không bên nhau như tan biến. Cô ấy lại là Jade ngày xưa, người cùng tôi đi học mỗi ngày, người đầu tiên tôi kể khi có chuyện vui, bạn thân nhất của tôi.
“Này,” cô ấy nói. “Mình nói chuyện được không?”
Tôi không đồng ý ngay. Dù đôi lúc cô ấy trông vẫn như Jade ngày xưa, tôi phải nhớ rằng đã nhiều năm trôi qua rồi. Giờ tôi không biết nhiều về Jade nữa, ngoài việc cô ấy đang đứng đây.
Tất nhiên, tôi có thể biết rõ hơn nếu lén xem hồ sơ của cô ấy. Nhưng tôi sẽ không làm thế.
“Tôi hơi bận,” tôi nói.
Jade lè lưỡi. “Điêu. Cậu chẳng có gì để làm cả. Chỉ ngồi canh tụi này đừng tự treo cổ thôi chứ gì.”
“Được rồi,” tôi nói. “Thế mình nói chuyện.”
“Không phải ở đây.”
Trước khi tôi kịp ngăn lại, Jade đã nắm lấy tay tôi, kéo tôi đi dọc hành lang. Chúng tôi đi ngang qua phòng 912, nơi bà Mary vẫn đang lách cách với mấy cây kim đan, rồi phòng 906, đèn vẫn bật sáng, chắc là Will đang đọc Owen Meany. Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trước phòng 905.
Jade đẩy cửa ra, nhướng mày nhìn tôi. Tôi hít sâu một hơi rồi bước vào. Jade sẽ không làm hại tôi đâu. Ít nhất sẽ không hại gì đến cơ thể tôi. Bên trong phòng, Jade ngồi xuống chiếc ghế duy nhất, để lại cho tôi hai lựa chọn: ngồi lên giường hoặc đứng. Tôi chọn đứng.
“Amy này,” cô ấy nói. “Tôi xin lỗi vì trước đây đã làm thế với cậu.”
Tôi chớp mắt nhìn cô ấy đầy ngạc nhiên. Ngạc nhiên đến mức tôi thực sự ngồi xuống giường. Nó kêu cót két đáng ngại dưới sức nặng của tôi. Cái nệm này rõ ràng chẳng phải loại tốt.
“Tôi mong cậu thông cảm,” Jade nghịch chiếc vòng nhựa trắng trên cổ tay trái – thứ ghi tên, ngày sinh và mã số bệnh viện. “Khi thấy cậu, tôi cảm thấy mình thật vô dụng. Cậu thì đang sống đúng cuộc đời mà cậu mơ ước. Cậu sắp trở thành bác sĩ. Còn tôi thì sao? Chẳng là gì cả. Chẳng có gì cả. Và thật lòng mà nói...”
Cô ấy hít một hơi run rẩy.
“Tôi không biết liệu mình có thể làm được gì ra hồn không được nữa. Đến công việc bồi bàn chết tiệt tôi cũng không giữ nổi. Mẹ tôi còn làm được cơ mà.”
“Cậu sẽ ổn thôi.”
Nghe vậy, Jade liếc tôi một cái sắc như dao. “Sao cậu lại nói được câu đó nhỉ? Tôi đang nằm trong khoa tâm thần đấy. Điều gì khiến cậu nghĩ tôi sẽ ổn nào?”
“Vì cậu đang được giúp đỡ mà,” tôi nói. “Các bác sĩ đang điều chỉnh thuốc cho cậu, họ sẽ chữa được các vấn đề của cậu. Rồi cậu có thể làm... bất cứ điều gì mình muốn. Cậu có thể trở thành nhà thiết kế thời trang nếu cậu thích.”
Đó từng là ước mơ của Jade suốt những năm tiểu học và trung học. Rồi khi chúng tôi vào cấp ba, gần như tuần nào cô ấy cũng thay đổi mơ ước nghề nghiệp, và lần nào cũng tỏ ra cực kỳ hào hứng với “ước mơ mới” đó. Giờ nghĩ lại, tôi mới nhận ra đó chỉ là những giai đoạn hưng cảm của cô ấy mà thôi.
“Họ sẽ chẳng bao giờ điều chỉnh được thuốc cho tôi đâu,” Jade than thở. “Họ đã cố suốt tám năm rồi.”
“Chỉ thêm chút thời gian nữa thôi mà.”
Cô ấy kéo mạnh chiếc vòng nhựa trên cổ tay. “Lạc quan khác với ngu ngốc bạn ạ. Tôi ước gì mình có thể sống trong cái thế giới màu hồng của cậu, nơi mọi thứ cuối cùng cũng được giải quyết. Nhưng sau tám năm, cậu sẽ chẳng còn tin vào phép màu nữa đâu. Tôi không biết liệu mình còn chút hy vọng nào không. Ý tôi là... cuối cùng thì họ cũng có giúp được mẹ tôi đâu.”
Tôi cau mày, nhớ lại người phụ nữ có chiếc mũi và chiếc cằm giống hệt Jade, nhưng đôi mắt sẫm hơn và vòng ngực đầy đặn hơn. Tôi chưa bao giờ biết cụ thể việc mẹ Jade qua đời vì dùng thuốc quá liều ra sao. Không biết Jade có phải là người phát hiện ra mẹ mình không. Tôi không thể hình dung nổi. Jade không quá thân thiết với mẹ, nhưng hai người luôn bảo vệ nhau.
Jade chỉ mới hai mươi tư tuổi, bằng tuổi tôi. Tôi không thể tưởng tượng nổi việc mất mẹ khi còn trẻ như thế. Dù đôi khi mẹ có hơi phiền thật, nhưng tôi không biết mình sẽ làm gì nếu không có bà. Con gái vẫn luôn cần có mẹ.
Ước gì tôi đã nói yêu mẹ trước khi cúp máy.
Tôi bỗng có thôi thúc muốn ôm chầm lấy Jade. Cô ấy đã trải qua quá nhiều, và chúng tôi từng thân thiết biết bao. Nhưng nghĩ đến việc cô ấy đang là bệnh nhân ở đây, hành động đó sẽ hoàn toàn không phù hợp.
“Thôi thế đủ rồi.” Cô ấy ngẩng đôi mắt xanh ánh vàng lên nhìn tôi. “Nói đủ về cuộc đời thảm hại của tôi rồi. Giờ kể cho tôi nghe về cậu đi.”
Tôi nhún vai. “Chẳng có gì để kể cả. Tôi học Y. Và thế nghĩa là còn thở là còn học, từ sáng tới đêm.”
“Cậu nói thế thôi.” Jade mỉm cười tinh nghịch. “Thế anh chàng sinh viên y khoa kia thì sao? Cameron, đúng không? Đừng có nói với tôi là chẳng có gì giữa hai người. Tôi thấy rõ ánh mắt anh ta nhìn cậu mà.”
Jade có cái năng khiếu chết tiệt trong việc phát hiện ra mấy chuyện kiểu này.
“Đã từng thôi. Giờ thì không còn nữa.”
“Sao lại thế? Anh ta đẹp trai mà!”
“Anh ta đá tôi rồi. Nói là cần thêm thời gian để học.”
“Thật hả!” Jade phá lên cười. “Ôi trời, Amy, tôi xin lỗi! Nhưng tôi đã bảo mà, anh ta chẳng hợp với cậu đâu.”
Cô ấy nói đúng. Cameron không phải gu của tôi. Nhưng tôi ngu quá mà, tôi đã bắt đầu thích anh ta thật lòng. Dù có hơi lẻo mép và chỉ biết chúi đầu vào học, nhưng anh ta cũng rất dịu dàng. Mỗi lần đi ăn, anh ta luôn kéo ghế cho tôi ngồi. Khi lên xe, anh ta cũng mở cửa giúp tôi. Không có nhiều chàng trai hai mươi tư tuổi luôn nỗ lực ga lăng với bạn gái như thế.
Nhưng dù anh ta không chủ động chia tay, giữa chúng tôi cũng sẽ chẳng đi đến đâu. Tôi chưa bao giờ có cảm giác Cameron sẽ là người bên mình trọn đời. Nhưng tôi vẫn không muốn mọi thứ kết thúc như vậy.
“Cậu nên thử Will,” Jade nói.
Tôi mất một lúc mới hiểu cô ấy đang nói đến ai. “Ý cậu là anh chàng ở phòng 906 ấy hả?”
“Ờ, đúng thế,” cô ấy nói. “Anh ta hợp gu cậu mà, đúng không? Tôi nghe nói hai người còn nói chuyện rôm rả về mấy quyển sách ngớ ngẩn mà hồi cấp ba cậu mê tít. Với lại, tối nay hai người có bận gì đâu nhỉ. Sao không thử đi?”
Tôi nhìn cô ấy chằm chằm. “Anh ta là bệnh nhân. Và anh ta đang nằm trong khoa tâm thần.”
“Trời ơi, sao lúc nào cũng nghiêm túc thế Amy?”
Tôi chẳng biết đáp lại thế nào. Nhưng có một điều tôi hoàn toàn chắc chắn: tối nay tôi sẽ không “thử” với ai cả. Không với Cam, không với Will. Điều duy nhất tôi muốn là rời khỏi đây an toàn.
“Còn chuyện đó thì sao... nói thật đi,” Jade hỏi.
Giọng điệu ẩn ý khó hiểu đó khiến tôi thấy bất an. “Tôi ổn.”
“Cậu vẫn còn...” Jade hạ giọng, gần như thì thầm. “Thấy những thứ đó chứ?”
Tôi nhìn cô ấy trừng trừng. “Không.”
“Vì ngày trước cậu đôi khi...”
“Không, tôi không có.” Tôi bật dậy khỏi giường, hai chân run lên. Tôi đã chịu đựng đủ cuộc nói chuyện này rồi. “Cậu nhầm rồi.”
“Ồ, ra là cậu muốn chơi kiểu đó hả, Amy Brenner?” Jade nhướng mày, cũng đứng dậy và nhìn thẳng vào mắt tôi. “Cậu chỉ không muốn ai ở đây biết rằng cậu giống bọn tôi hơn cậu tưởng thôi.”
Tôi nghiến răng. “Tôi không muốn ai biết vì điều đó không có thật.”
Khóe môi Jade nhếch lên thành nụ cười nhạt. “Chúng ta đều biết đó là lời nói dối trắng trợn mà.”
Tôi suýt nhảy dựng khi nghe tiếng gõ cửa phòng Jade.
Một giây sau, Ramona ló đầu vào, vui vẻ nói. “Chị mang thuốc cho em đây nhé, Jade.”
Ramona đã đứng ngoài cửa phòng 905 bao lâu rồi? Và nghe được bao nhiêu trong cuộc nói chuyện của chúng tôi? Tôi quan sát gương mặt Ramona, nhưng ở đó chẳng có biểu hiện gì. Có vẻ như chị ấy chẳng nghe thấy gì trong những điều Jade vừa nói với tôi.
Ramona chớp mắt ngạc nhiên khi thấy tôi đang đứng giữa phòng. “Amy, không phải em đang gặp Schoenfeld ở phòng 906 sao?”
Jade nhìn tôi, nhếch mép cười tinh quái.
“Em quyết định gặp thêm một bệnh nhân nữa,” tôi lẩm bẩm. “Thế cũng được mà. Cả tối em chẳng có việc gì.”
“Tốt đấy,” Ramona nói. “Phần lớn sinh viên đến thực tập ở đây chỉ muốn làm cho xong. Ai cũng nghĩ khoa tâm thần là khoa dễ nhất.”
“Không,” tôi đáp. “Em chắc chắn không nghĩ thế.”