Chương 20
Tôi hoàn toàn không thấy đói chút nào.
Sau khi nói chuyện với Jade, tôi quay lại phòng nghỉ của nhân viên. Chiếc bánh mì kẹp phô mai của tôi vẫn nằm đó chờ, nhưng trông chẳng còn chút hấp dẫn nào. Tôi biết phô mai Mỹ gần như không bao giờ hỏng – có lẽ nó vẫn còn ăn được sau khi tôi tốt nghiệp y khoa, học xong nội trú, về hưu và chuyển đến sống ở Florida – nhưng tôi vẫn chẳng muốn ăn. Thậm chí không muốn nhìn nó nữa. Tôi nhét nó lại vào túi giấy rồi ném thẳng vào thùng rác.
Tôi lôi điện thoại ra, cố thử bắt sóng thêm lần nữa. Trong thoáng chốc, có một vạch sóng hiện lên rồi biến mất ngay.
Tôi nghĩ đến việc dùng điện thoại bàn trong bệnh viện để gọi cho Gabby. Tất nhiên, giờ cũng đã khá muộn rồi. Với lại, hình như tôi chưa bao giờ thực sự gọi điện cho cô ấy. Suốt hai năm sống cùng phòng và là bạn thân, tôi không chắc là bọn tôi chưa từng nói chuyện qua điện thoại. Chỉ nhắn tin thôi. Mà nếu cô ấy thấy cuộc gọi đến từ bệnh viện, chắc chắn cô ấy sẽ để máy chuyển thẳng sang hộp thư thoại.
Tôi thoáng mong có Cameron ở đây. Tôi không biết anh ta đi đâu mất rồi. Phần ăn tối của anh ta không thấy đâu, nghĩa là anh ta đã quay lại đây ăn sau khi chúng tôi phỏng vấn Spider-Dan, nhưng từ lúc đó tôi chưa thấy anh ta lần nào. Có lẽ anh ta đang nói chuyện với một bệnh nhân khác. Tôi biết anh ta muốn gây ấn tượng với bác sĩ Beck, mà thật ra anh ta muốn gây ấn tượng với tất cả mọi người.
Sau khi ném bữa tối vào thùng rác, tôi quyết định thực hiện đúng lời mình nói với Ramona – đi gặp thêm một bệnh nhân nữa. Dù sao thì, tôi cũng có thừa thời gian. Vì vậy tôi quay lại quầy y tá để tìm một hồ sơ khác.
Lần này, tôi nhận ra tập hồ sơ ghi tên SAWYER đã biến mất. Thật đáng tiếc, vì tôi rất tò mò muốn biết chính xác điều gì đã khiến hắn ta bị đưa vào đây. Và nếu được xem qua hồ sơ đó, có lẽ tôi sẽ thấy yên tâm hơn, ít nhất để xác nhận rằng hắn ta không phải là một tên sát nhân nào đó. Tất nhiên, tôi cũng không thể đảm bảo những gì trong đó sẽ giúp tôi yên tâm hơn. Thế nên có lẽ tốt nhất là đừng xem.
Hồ sơ của Jade vẫn còn trên giá. Cô ấy nghĩ tôi sẽ xem nó mà không xin phép, nhưng tôi sẽ chứng minh rằng mình không thảm hại thế. Tôi sẽ không xem hồ sơ đó. Dù lý do nào đã khiến Jade bị đưa vào khoa tâm thần, thì đó là chuyện riêng của cô ấy. Thay vào đó, tôi lấy tập hồ sơ của phòng 912. Mary Cummings.
Sau tất thảy những chuyện rối ren tối nay, nói chuyện với một bà cụ hiền lành đang ngồi đan khăn len chắc sẽ là một sự thay đổi dễ chịu. Mary trông chẳng có gì đáng sợ cả.
Tôi lật hồ sơ của Mary để xem chuyện gì đã đưa bà vào Khu D.
Hóa ra Mary đã bảy mươi tám tuổi, và một ngày nọ khi đang ở sân sau, bà nghe thấy tiếng một đứa trẻ nhà hàng xóm đang chơi xích đu, đu qua đu lại không ngừng. Âm thanh đó khiến bà khó chịu đến mức bà bước thẳng sang nhà hàng xóm, kéo đứa bé khỏi xích đu, rồi không cho ai lại gần nó nữa, cho đến khi cảnh sát phải cưỡng chế đưa bà đi.
Công bằng mà nói thì, tiếng xích đu đúng là rất khó chịu. Nhất là khi nó kẽo kẹt liên tục. Tôi cũng không thể hoàn toàn trách bà được.
Tôi phải đi ngang qua phòng cách ly số một để đến được phòng của Mary. May mắn là bên trong không còn những tiếng động dữ dội nữa. Kẻ trong đó đã im lặng, ít nhất là hiện giờ. Tôi dừng lại một lúc, nhìn cánh cửa kim loại cong phồng ra ở giữa, hệt như thể ai đó đã lao người vào đó hết lần này đến lần khác. Bàn phím cạnh cửa vẫn đang phát ra ánh sáng màu xanh lục.
“Thả... tôi... ra...”
Âm thanh như tiếng rít phát ra từ trong phòng. Tôi khó khăn lắm mới nghe rõ từng chữ, như thể có người vừa ngậm sỏi vừa nói vậy.
“Thả... tôi... ra...”
Rõ ràng Damon Sawyer muốn gì. Tôi biết mã mở cửa, và nếu tôi muốn, tôi có thể ấn vào hộp số kia. Và thả hắn ra.
“Thả... tôi... ra...” Một khoảng ngừng dài. “Làm ơn...”
Tôi lắc đầu rồi lùi ra khỏi cửa. Không đời nào. Tôi có thể không biết chính xác Sawyer đã làm gì để bị nhốt vào phòng đó, nhưng tôi biết điều gì sẽ xảy ra nếu hắn được thả ra.
Tôi vội đi tiếp cho tới phòng 912, phòng của Mary Cummings. Khi tới gần hơn, tôi lại nghe thấy tiếng lách cách quen thuộc ấy. Bà vẫn miệt mài đan khăn, dù giờ đã khá muộn. Bà nhìn tôi rồi mỉm cười. Hàm răng đã vàng, và ba chiếc ở phía trước còn đang bị sâu.
Tôi nhìn xuống mấy cây kim đan bà đang dùng. Tôi không biết chính xác kim an toàn cho trẻ con trông thế nào, nhưng những cây này trông như kim đan bình thường, làm bằng thép. Chúng hoàn toàn có thể chọc mù mắt người khác.
“Chà, chào cháu, cô bé.” Bà chớp đôi mắt nâu đục ngầu, trông chúng như phủ một lớp màng mờ. “Nicole, đúng không?”
Tôi nhớ mang máng cái tên Nicole trong một tập hồ sơ trên giá. Có lẽ đó là một bệnh nhân mà Mary quen biết. Tôi không mấy vui khi thấy bà nhầm tôi với một trong các bệnh nhân ở đây.
“Bà rất tiếc vì bác sĩ Beck không cho cháu xuất viện hôm qua, Nicole,” Mary nói. “Chắc cháu buồn lắm nhỉ.”
“Không ạ,” tôi sửa lại. “Cháu tên là Amy. Cháu là sinh viên y khoa.”
“Ồ!” Mary đặt kim đan xuống và vỗ tay reo lên. “Thật tuyệt vời! Một bác sĩ. Bố mẹ cháu hẳn tự hào lắm!”
Tôi ngồi xuống mép giường cạnh bà, khoanh chân lại. “Vâng, quả có vậy ạ.”
Bà nghiêng đầu, thở dài. “Thật tốt cho cháu. Cháu có ý trung nhân chưa?”
Tôi từng được hỏi câu này nhiều lần, nhưng chưa bao giờ theo cách... cổ điển như vậy. “Dạ chưa ạ.”
“Thật đáng tiếc!” Bà tặc lưỡi. “Một cô gái xinh xắn như cháu ấy à, phải có cả triệu chàng theo đuổi mới đúng chứ.”
“À vâng... cháu cảm ơn bà.”
“Ta biết rồi!” Đôi mắt bà sáng lên, nghiêng người về phía tôi, để lộ một chút kem đánh răng khô ở khóe môi. “Cháu nên hẹn hò với bác sĩ Beck ấy! Cậu ấy thật là một người đàn ông tử tế. Lại còn đẹp trai, phong độ nữa!”
“À...” tôi lắp bắp. Sau Will Schoenfeld (và Spider-Dan), Richard Beck chắc chắn là người ít phù hợp nhất mà tôi có thể dính dáng ở khoa này. Quan hệ tình cảm với bác sĩ hướng dẫn là điều tuyệt đối bị cấm, dù cho họ có lúm đồng tiền quyến rũ đi chăng nữa.
“Dĩ nhiên rồi,” bà nói thêm, “nhưng cháu không thể nói thẳng với cậu ấy là cháu thích cậu ấy được. Như thế làm mình trông thảm hại ấy. Nhưng cháu có thể tán tỉnh vu vơ thôi. Trang điểm một chút, mặc một chiếc váy đẹp khoe khéo vòng một. Và nếu đi đôi giày phù hợp nữa thì...”
“Bà Cummings,” tôi ngắt lời. “Thực ra cháu muốn hỏi vài điều về bà.”
Bà ôm ngực, mắt tròn xoe. “Về ta ư? Ôi, ta chán lắm. Cuộc đời ta coi như đã xong rồi.”
“Sao bà lại nói vậy?”
“Thì ta sắp tám mươi tuổi rồi còn gì!”
“Nhưng tuổi thọ bây giờ tăng cao mà,” tôi nói, cố khích lệ bà, điều này tôi khá giỏi. “Người ta bảo tám mươi bây giờ cũng như bảy mươi trước kia thôi! Bà hoàn toàn có thể sống đến trăm tuổi đấy.”
“Nói riêng với cháu thôi nhé...” Mary hạ giọng. “Ta còn chẳng chắc mình sống nổi qua đêm nay nữa.”
Cách bà nói khiến sống lưng tôi lạnh toát. “Sao bà lại nói thế?”
“Ồ, ta cũng chẳng biết.” Bà mỉm cười với tôi. “Chỉ là linh cảm thôi. Rằng thời khắc ra đi của ta sắp đến rồi.”
Tôi không chắc bà đang đùa giỡn, nói mê, hay thực sự có linh cảm nào đó. Tôi hắng giọng. “Bà không muốn sống tiếp vì gia đình sao?”
“Chồng ta mất mười năm rồi.” Bà quay lại với việc đan len, tiếng kim đan lại vang lên lách cách lách cách. “Harvey và ta không có con. Người thân duy nhất còn lại của ta là em gái, mà nó thì đúng là một mụ dữ tợn.”
“Chồng bà mất vì bệnh gì ạ?” Tôi hỏi.
“Sao cháu hỏi vậy?” Bà nheo mắt nhìn tôi. “Cháu nghĩ là ta giết ông ấy sao?”
Lúc đầu tôi tưởng bà nói đùa, nhưng trong giọng bà có gì đó lạnh lẽo khiến tôi nghĩ bà không hề đùa. “Tất nhiên là không rồi ạ,” tôi đáp.
“Ta không làm thế.” Bà cau mày. “Cháu biết có người ngã cầu thang mà chết không? Chuyện chẳng hiếm đâu!”
“Vâng, chắc là vậy...”
“Và ta yêu ông ấy.” Bà kéo một nhúm len từ cuộn trên lòng. “Dù ông ấy từng cặp kè với phụ nữ khác, nhưng ta vẫn yêu chồng mình. Ta sẽ không bao giờ giết ông ấy.”
Chà, giờ tôi bắt đầu nghĩ chắc chắn Mary đã giết chồng mình.
“Dù sao đi nữa,” Mary nói tiếp, “giờ Harvey đã mất, ta cũng chẳng còn nhiều việc để làm. Phần lớn thời gian ta chỉ chăm vườn. Đó là thứ duy nhất ta thích.”
“Và đan len nữa,” tôi đáp.
Bà cười. “Không, ta không thích đan len.”
Chiếc khăn len dài khắp cả phòng. Từ khi tôi đặt chân vào khu này, bà chẳng làm gì khác ngoài đan.
“Cháu cứ tưởng bà thích đan cơ. Cháu thấy bà đan rất nhiều mà.”
Bà lại cười. “Ta không đan vì thích. Ta đan để tự vệ.”
Tôi lắc đầu. “Ý bà là gì ạ?”
Bà nhìn xuống hai cây kim đan trong tay. “Ai lại mang vũ khí vào khoa tâm thần chứ, nhưng phòng khi cần tự vệ, ta nghĩ mấy cái này cũng tạm ổn, cháu không thấy sao?”
Tôi nhìn xuống những cây kim thép bóng loáng, mỗi cây nằm trong một bàn tay nhăn nheo của bà. Bà nói đúng, chúng có thể làm vũ khí khi cần. Tôi tự hỏi có nên báo với bác sĩ Beck rằng bà đang nghĩ như vậy không.
Mary với tay vào túi xách cạnh ghế. Bà lục một lúc rồi rút ra thêm một cây kim đan nữa. Bà chìa nó về phía tôi.
“Cầm đi,” bà nói. “Cháu sẽ cần cái này.”
Miệng tôi há hốc. “Cháu không nghĩ là...”
“Cầm lấy đi, Amy.” Bàn tay cầm kim của bà run nhẹ. “Cháu sẽ cần nó khi Damon Sawyer tấn công cháu.”
Damon Sawyer. Lại thêm một bệnh nhân nữa bị ám ảnh bởi cái tên đó, tin chắc rằng hắn sẽ làm hại chúng tôi đêm nay. Tôi ước gì có thể phớt lờ họ. Có lẽ tôi nên làm thế. Nhưng thật khó, khi tôi cứ nghe đi nghe lại cùng một điều.
“Damon Sawyer đang bị nhốt trong phòng cách ly rồi bà ạ,” tôi nói.
“Đúng thế.” Đôi mắt đục ngầu của Mary nhìn xoáy vào tôi. “Tạm thời thôi.”
“Bà Mary, cháu...”
“Hãy cầm lấy đi. Làm ơn, Amy. Ta không muốn có chuyện gì xảy ra với cháu.”
Tôi bắt đầu lắc đầu, nhưng rồi lại đưa tay nhận nó từ tay Mary. Bà dõi theo khi tôi nhét cây kim sâu vào túi quần đồng phục rộng bên hông.
Dù sao thì, có thêm một chút phòng vệ cũng chẳng hại gì.