3 TÁM NĂM TRƯỚC
Tôi thích chiếc áo len này. Thật đấy, thích vô cùng.
Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ là kiểu người mê áo len cả nhưng sắc hồng này thì hoàn hảo: nó tôn nước da tôi sáng lên rạng rỡ.
Khi lướt tay qua lớp vải mềm mại ấy, tôi cảm giác như đang chạm vào một đám mây. Tôi xoay qua xoay lại, ngắm nghía mình trong chiếc gương của Ricardo, một cửa hàng quần áo lúc nào cũng tấp nập ở trung tâm thương mại.
“Cậu mặc trông đẹp lắm.”
Tôi hơi giật mình khi nghe thấy giọng của Jade Carpenter, bạn tôi. Buồn cười thật, vì Jade là một trong những người ồn ào và hoạt bát nhất mà tôi từng biết, vậy mà đôi khi cô ấy lại có thể xuất hiện lặng lẽ như một ninja. Tôi quay lại, thấy cô ấy đang đứng sau lưng mình, dựa hờ vào một dãy quần jeans cỡ 2, cỡ nhỏ nhưng chắc vẫn hơi rộng với cô ấy.
“Cậu nghĩ vậy à?” Tôi hỏi, vừa đưa tay vuốt lại lớp vải.
“Ừ!” Jade vén một lọn tóc vàng suôn mượt ra sau tai. Hôm nay cô ấy trang điểm hơi mạnh tay, và tôi lo rằng nếu cô ấy nhìn tôi gần thêm chút nữa thì hàng mi kia sẽ đập thẳng vào mặt tôi mất. “Cậu chẳng bao giờ mua đồ mới cho bản thân cả, Amy. Lúc nào cũng mặc mấy bộ cũ.”
Câu đó cũng không hẳn sai. Đúng là tôi thường xuyên diện quần jeans và áo hoodie rộng thùng thình. Nhưng tôi thích hoodie. Chúng ấm, dễ chịu, và nếu trời mưa thì chỉ cần trùm mũ lên. Một thứ trang phục hoàn hảo!
“Mua đi,” Jade nói. “Hãy tin tớ.”
Sau khi tự tin tư vấn cho tôi như vậy, Jade tung tăng đi mua sắm một mình. Lúc rời khỏi cửa hàng, thế nào cô ấy cũng sẽ có ít nhất một bộ đồ mới, có khi là hai. Và thêm vài món trang sức nữa. Lúc nào cũng vậy.
Có lẽ lần này tôi cũng nên thử làm như thế một lần. Mẹ đã cho tôi ít tiền, hai tờ hai mươi đô mới cứng. Tôi đã xé lẻ để mua một chai trà đào lạnh (thức uống yêu thích nhất vũ trụ của tôi), nhưng phần còn lại vẫn còn nguyên trong ví. Tôi có thể mua cho mình một chiếc áo len. Có thể, lần đầu tiên trong đời, tôi sẽ có một món đồ dễ thương để mặc thay cho áo hoodie. Sẽ vui biết bao nếu được diện chiếc áo này đến trường vào thứ Hai.
Tôi lật xem cái mác giá treo lủng lẳng trên tay áo. Và miệng tôi há hốc. Thôi, khỏi cần nói nữa, tôi sẽ không mua chiếc áo len này.
Tôi cởi áo ra, treo lại ngay ngắn lên móc, cố dập tắt cảm giác thèm muốn đang trỗi dậy. Một cái áo len ngớ ngẩn thôi mà, sao lại đắt đến vậy chứ? Cũng chỉ là vài sợi len đan vào nhau thôi mà? Tôi cần phải rời khỏi đây ngay trước khi mình hình thành một thứ tình cảm nguy hiểm nào đó với nó.
Và trong lúc đang đứng giữa cửa hàng Ricardo, cố gắng ngăn bản thân quay lại vuốt ve chiếc áo “bị cấm”, tôi chợt để ý thấy một bé gái đang đứng bên kia giá quần áo. Con bé tầm sáu, bảy tuổi, mặc một chiếc váy hồng cùng tông với chiếc áo len kia, tóc vàng xoăn lòa xòa quanh khuôn mặt. Con bé thật đáng yêu, nhất là khi nở một nụ cười hở hai chiếc răng cửa.
“Chiếc áo đó sẽ rất hợp với chị đấy,” con bé nói bằng giọng sữa đặc trưng của trẻ con.
“Cảm ơn em nhé,” tôi đáp.
“Chị nên mua nó đi.”
Tôi mỉm cười buồn bã. “Tiếc là nó hơi đắt.”
Con bé ngước nhìn tôi. Đôi mắt xanh biếc như hai hồ nước nhỏ nằm dưới hàng mi đen dài. “Vậy chị cứ lấy nó đi,” con bé nói.
Cái gì cơ? Tôi nhìn chằm chằm vào nó, nghĩ chắc là mình nghe nhầm. Không biết bố mẹ con bé đâu rồi nhỉ? Một đứa trẻ nhỏ như vậy không nên đứng đây một mình chứ.
“Em nói sao cơ?”
Con bé lại nhoẻn miệng cười, để lộ hai chiếc răng sún. “Không ai thấy đâu. Cửa hàng to thế này mà. Họ sẽ không nhận ra đâu.”
Con bé nói đúng. Ricardo thật sự rất lớn. Và ở khu bày hàng này thì gần như chẳng có nhân viên nào cả. Nếu tôi nhét chiếc áo len này vào ba lô, sẽ chẳng ai để ý. Tôi có thể bước ra khỏi đây cùng với nó mà không tốn một xu nào.
Nhưng không được. Thế là ăn cắp đấy! Tôi chưa bao giờ ăn cắp thứ gì trong đời, thậm chí đến một gói kẹo cao su cũng không. Sao tôi có thể ăn cắp cả một chiếc áo len chứ?
Trước khi tôi kịp giải thích cho con bé rằng ăn cắp là sai, một bàn tay bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay tôi. Là Jade, đứng ngay bên cạnh, ánh mắt hoảng loạn trong đôi mắt xanh có đốm vàng[*] hiện lên rõ mồn một. Cô ấy đang điều chỉnh lại quai đeo của chiếc túi đỏ quen thuộc.
“Này, Amy. Tớ xong rồi. Đi thôi.”
Chưa kịp phản đối, tôi đã bị Jade kéo thẳng về phía cửa ra. Cũng tốt thôi. Ba mươi bảy đô và ít xu trong ví tôi cũng chẳng đủ mua món gì tử tế ở đây.
“Hay ta qua tiệm Sally nhé?” Tôi vừa né qua những giá quần áo vừa nói. “Bên đó rẻ hơn nhiều.”
“Ừ, cũng được.”
“Hoặc tớ có thể ghé lấy thêm một chai trà đào nữa?”
Jade phá lên cười. “Tớ thề nếu mổ cậu ra, chắc máu cậu toàn là trà đào mất.”
Thì biết sao được, tôi mê trà đào mà. Có những thói quen tệ hơn thế nhiều.
Jade vẫn nắm chặt cổ tay tôi khi chúng tôi bước ra khỏi cửa hàng. Nhưng ngay lúc đi qua cổng, tiếng chuông báo động chói tai vang lên. Tôi chết sững, đờ người lại vì sửng sốt, còn Jade thì siết tay tôi mạnh hơn.
“Chạy!” Cô ấy hét lên.
Trước khi tôi kịp suy nghĩ, cả hai đã cắm đầu chạy. Phía sau, một giọng nói hét lớn bảo chúng tôi dừng lại, nhưng giờ thì không thể dừng được nữa. Chúng tôi phóng qua khu mua sắm, luồn lách giữa những gia đình đang dắt con nhỏ, suýt nữa tôi vấp phải một chiếc xe đẩy. Jade thì suýt húc ngã một bà cụ chống gậy. Sau khi rẽ thêm hai góc nữa, Jade kéo tôi vào một góc khuất, và cuối cùng chúng tôi mới dừng lại, thở hổn hển. Jade vừa thở hổn hển vừa bật cười, hai má ửng hồng, mái tóc vàng hoe vì qua quá nhiều lần tẩy đang rối bời.
“Ôi trời ơi!” cô ấy phấn khích thốt lên.
Tôi khoanh tay trước ngực, xoa chỗ đau nhói ở bên sườn. “Chuyện này là sao thế?” Tôi hỏi, dù trong lòng đã đoán được câu trả lời.
Jade mở chiếc túi đỏ của mình ra. Tôi liếc vào bên trong, và thấy ngay một chiếc áo được nhét vội, thẻ mác vẫn còn nguyên.
“Jade!” Tôi kêu lên. “Tớ không tin nổi cậu lại làm thế!”
Cô ấy nhún vai. “Cửa hàng đó đắt quá trời. Tớ đâu còn lựa chọn nào khác! Với lại, có gì to tát đâu.”
Jade và tôi đã là bạn thân từ ngày đầu tiên vào mẫu giáo, khi chúng tôi phát hiện ra mình mặc cùng một chiếc váy: váy trắng với một trái tim hồng tím trước ngực. Từ chín tuổi đến mười một tuổi, tuần nào chúng tôi cũng ngủ lại nhà nhau. Cô ấy biết hết về mọi chàng trai tôi say nắng, và đã thề sẽ giữ kín mọi bí mật của tôi cho đến chết. Tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ có một người bạn nào tuyệt như Jade Carpenter nữa.
Nhưng dạo gần đây, tôi cảm giác như mình chẳng còn nhận ra cô ấy. Trước kia, Jade giống tôi, thích đi học, thích đọc sách, và luôn tuân thủ nội quy. Còn giờ thì cô ấy toàn nghĩ ra những chuyện điên rồ. Tuần trước, cô ấy còn gọi cho tôi lúc hai giờ sáng, hỏi có muốn đột nhập vào hồ bơi nhà bà McCloskey để... tắm truồng không! Tất nhiên là không rồi.
“Cậu không nên ăn cắp, Jade.” Tôi không muốn nghe mình giống như một bà giáo già đang thuyết giảng đạo đức, nên chỉ dám nói khẽ. “Lỡ như bị bắt thì sao?”
Cô ấy phẩy tay, như thể chuyện đó chẳng đáng bận tâm. Nhưng tôi thì lo thật đấy. Năm sau là chúng tôi bắt đầu nộp hồ sơ vào đại học rồi. Tôi không muốn phải giải thích một cáo buộc ăn cắp vặt trong đơn xin học đâu.
“Ai cũng làm thế cả.” Jade liếc tôi một cái đầy ngụ ý. “Cậu nên lấy cái áo len đó đi. Nó hợp với cậu lắm.”
Tôi bật cười. “Cậu biết không, có một bé gái lúc nãy còn bảo tớ nên lấy nó. Cậu tin nổi không?”
Jade rút chiếc áo ra khỏi túi, giơ lên ngắm nghía dòng chữ lấp lánh phía trước. “Bé gái nào cơ?”
“Con bé tóc vàng đứng cạnh tớ ấy.”
“Tớ có thấy bé tóc vàng nào đâu. Cậu đang nói gì vậy, Amy?”
Tôi đảo mắt. Khả năng quan sát của Jade đúng là tệ hết chỗ nói. Làm sao cô ấy có thể không nhìn thấy cô bé đó được chứ? Con bé nổi bật như thể một vết mực giữa trang giấy trắng, mặc chiếc váy hồng xòe diêm dúa, đứng một mình như thế. Và nó ở ngay cạnh tôi nữa.
Phải không nhỉ?