22 TÁM NĂM TRƯỚC
Jade đùng đùng bỏ đi sau khi tôi không buồn liếc bài kiểm tra đó lấy một cái. Tôi sẽ không bao giờ gian lận. Thà trượt còn hơn. Và thật không may, đó đúng là điều sắp xảy ra. Tôi chẳng còn cơ hội nào để qua được bài kiểm tra này nữa.
Tất nhiên, tôi cũng không chắc bài kiểm tra có phải là vấn đề tồi tệ nhất của mình lúc này không. Nếu bố mẹ thuê gia sư cho tôi thì dù có trượt bài thi giữa kỳ, tôi vẫn có thể cứu vãn được vào nửa kỳ sau. Cái tồi tệ hơn nhiều là việc tôi cứ liên tục nhìn thấy một con bé tóc vàng thực ra không hề tồn tại kia.
Tôi đang bị làm sao thế? Chẳng lẽ tôi bị điên ư? Có khi là thế rồi. Người bình thường làm sao nhìn thấy thứ không có thật chứ.
Nhưng tôi lại không cảm thấy là mình đang điên chút nào.
Những ý nghĩ này cứ ong ong trong đầu khi tôi ngồi ăn tối với cả nhà. Bố đang nói chuyện với em trai tôi, Trevor, về trận bóng chày sắp tới của nó. Chỉ bố và nó nói chuyện với nhau, và tôi cũng chẳng phiền. Tôi gẩy gẩy thức ăn, xây một tòa lâu đài khoai tây nghiền trên đĩa. Từ lúc ngồi xuống ăn đến giờ tôi chỉ ăn được ba miếng. Tôi chẳng thấy đói chút nào.
“Amy?” Mẹ liếc tôi một cái sắc như dao. “Đừng nghịch thức ăn nữa. Con còn bé lắm hả?”
Ngay lập tức, mọi ánh mắt trên bàn ăn đổ dồn về tôi và cái đĩa vẫn còn nguyên thức ăn. Trevor thì, tất nhiên, đã chén sạch mọi thứ trong vòng năm giây. Thằng nhóc đó ăn khỏe kinh khủng, nhất là từ khi nó dậy thì.
“Con không đói,” tôi lẩm bẩm.
Mẹ nhìn tôi chăm chăm, như thể bà có thể nhìn xuyên thấu vào bên trong cơ thể tôi vậy. “Con bị ốm à?”
“Con không ốm. Chỉ là... không đói thôi.”
“Thôi kệ con nó đi, Dina,” bố tôi nói. “Nó không muốn ăn thì thôi.”
“Con đang lo về bài kiểm tra à?” Mẹ hỏi tôi. “Vì mẹ có thể nói chuyện với cô giáo...”
“Không sao mà.” Tôi lấy nĩa xiên một miếng thịt bò, nhưng chẳng buồn đưa nó lên miệng. Mẹ luôn cư xử như thể tôi vẫn còn năm tuổi, và mọi vấn đề của tôi đều có thể giải quyết chỉ bằng việc bà nói chuyện với giáo viên. “Con chỉ...”
Mẹ nhướng mày. “Chỉ sao?”
“À thì...” Tôi ấn mạnh nĩa xuống miếng thịt. “Nếu có ai đó nhìn thấy thứ không có thật thì sao ạ? Điều đó có nghĩa là gì?”
Mắt mẹ mở to. “Ai nhìn thấy thứ không có thật? Con đang nói gì vậy?”
“Không có gì đâu ạ.” Tôi cúi mặt xuống. Tôi đang nghĩ cái gì thế này? Đáng lẽ không nên nói ra. Nhưng chuyện đó cứ đè nặng trong lòng tôi. “Con chỉ hỏi... giả sử... giả sử thôi nhé, tại bọn con có bàn về chuyện đó trong... trong lớp.”
“Là Jade phải không?” Mẹ đưa tay ra, siết lấy cổ tay tôi. “Jade nói với con là nó thấy ảo giác à?”
Tôi giật tay ra khỏi tay mẹ. “Không! Dĩ nhiên là không.”
“Nói thật với mẹ, Amy.” Khuôn mặt bà đầy lo lắng. “Là Jade đúng không?”
“Dina, để con bé yên,” bố tôi lẩm bẩm.
“Chắc chắn là Jade rồi!” Mẹ tôi khẳng định. “Con bé đó lúc nào cũng rắc rối. Anh còn nhớ mẹ nó từng gặp vấn đề với...”
“Dina,” bố tôi gắt lên, ngắt lời mẹ.
“Con yêu,” mẹ nhìn thẳng vào mắt tôi. “Nếu Jade đang gặp vấn đề, chúng ta có thể giúp nó. Có bác sĩ, có bệnh viện mà...”
“Có gì mà phải giấu,” Trevor lên tiếng. “Cả trường đều biết Jade bị điên mà.”
Thật sao? Mấy đứa đầu cấp cũng nghĩ bạn thân tôi bị điên à? Nhưng không phải cô ấy. Người đang thấy những thứ không có thật là tôi.
Vậy nghĩa là... người điên là tôi, chứ không phải Jade.
Tôi không thể để ai biết được. Tôi không muốn họ nói về tôi như thế. Hay tệ hơn, nhốt tôi trong một bệnh viện nào đó.
“Con phải lên học đây.” Tôi kéo ghế ra, tiếng chân ghế cọ xuống sàn nghe chói tai. “Con xin phép bố mẹ.”
Mẹ nheo mắt nhìn tôi. Tôi sợ bà sẽ nói không, bắt tôi phải ngồi lại để nói chuyện tiếp. Nhưng cuối cùng, bà gật đầu. “Được. Nhưng lát nữa mẹ con mình sẽ nói thêm về chuyện này.”
“Vâng,” tôi đáp, dù trong lòng tôi biết mình sẽ không bao giờ nói thật với mẹ.