23 HIỆN TẠI
Tôi không thể ngừng hét.
Miguel đang đứng giữa hành lang, trần như nhộng, người đầy những vệt đỏ như máu. Chuyện gì đã xảy ra với anh ta vậy? Damon Sawyer thoát ra rồi sao? Hắn đang lang thang trong hành lang, cầm dao, sẵn sàng giết hết chúng tôi à?
Tôi vội đưa tay chạm vào cây kim đan trong túi quần y tá.
“Miguel!” Ramona kêu lên. “Anh lấy đâu ra từng đó mứt vậy?”
Phải mất vài giây tôi mới hiểu chị ấy vừa nói gì. Miguel không hề dính máu, mà toàn thân anh ta thực ra trét đầy mứt dâu đỏ. Giờ thì mắt tôi đã quen lại với ánh sáng và nhìn rõ ràng thứ màu đỏ ấy đúng là mứt.
“Xin lỗi,” tôi lắp bắp nói với Ramona trong cơn xấu hổ. “Em tưởng đó là máu.”
Chị ấy bật cười. “Thật luôn hả? Nó đâu có giống máu chút nào.”
Ừ thì, có thể chị ấy nói đúng, nhưng cũng đâu cần phải nói kiểu đó chứ. Một lát sau, bác sĩ Beck chạy đến, khựng lại khi nhìn thấy Miguel trong tình trạng trần truồng, dính đầy mứt. Miệng thầy há hốc. “Miguel!”
“Bố tôi nói hôm nay tôi được về nhà,” Miguel đáp.
Trong mười lăm phút tiếp theo, bác sĩ Beck và Ramona tìm ra đầu đuôi câu chuyện. Miguel đã cởi hết quần áo, rồi tè vào ổ điện, khiến nguồn điện của cả khu bị sập trong chốc lát. Sau đó, anh ta mở tủ đồ của mình – nơi anh ta đã lén tích trữ mứt dâu suốt mấy ngày qua – và bắt đầu bôi đầy người.
Giờ chúng tôi cần phải mặc lại quần áo cho Miguel.
“Miguel.” Bác sĩ Beck khoanh tay trước ngực. “Vì Chúa, mặc quần áo vào đi. Ở đây có phụ nữ đấy.”
Miguel lắc đầu mạnh đến mức những thớ mỡ trên người anh ta rung lên bần bật. Tôi nên quay đi, thật sự không nên nhìn cảnh này.
“Được thôi.” Bác sĩ Beck chỉ về phía căn phòng cách ly còn trống. “Vậy thì anh sẽ vào trong đó.”
Miguel vẫn đứng yên. Bác sĩ Beck quay lại nhìn tôi đang đứng ở quầy y tá. “Amy, Cameron đâu rồi?”
Trong tình huống này, thầy ấy cần Cameron hơn là tôi là điều dễ hiểu. Nếu phải ép Miguel vào phòng, tôi chẳng giúp ích được gì. Còn Cameron thì thừa sức làm việc đó. Nhưng anh ta lại biến đi đâu mất. Anh ta đi đâu được nhỉ? Thông thái như Cameron thì chắc lại đang trốn đâu đó học bài rồi cũng nên.
“Này, Miguel,” bác sĩ Beck nói, “nếu anh chịu vào phòng, tôi sẽ cho anh về nhà vào ngày mai.”
Thầy ấy rõ ràng đang nói dối nhưng không hiểu sao Miguel lại tin. Anh ta bước vào phòng cách ly, và trước khi anh ta kịp đổi ý, Ramona đóng sập cửa lại.
Miguel nhận ra sai lầm của mình gần như ngay lập tức. Giống như ở căn phòng cách ly bên kia, cánh cửa rung lên bần bật khi anh ta lao người vào đó.
“Này!” anh ta gào lên. “Mấy người nhốt tôi hả?”
Bác sĩ Beck nhìn cánh cửa, gương mặt không biểu cảm. “Chỉ đêm nay thôi, Miguel. Sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện.”
“Không! Không!” Giọng Miguel ngày càng hoảng loạn. “Cứu tôi! Đệchhhh!”
“Để tốt cho anh thôi, Miguel,” bác sĩ Beck nói.
“Không được!” anh ta hét lên. “Không được nhốt tôi ở đây! Bố tôi nói rồi! Ông ấy sẽ giết tôi!”
“Tại sao bố anh lại giết anh, Miguel?” Bác sĩ Beck hỏi, giọng bình tĩnh và điềm đạm.
“Không! Không phải bố tôi!” Miguel gào lên. “Là Damon Sawyer!”
Cả ba chúng tôi đồng loạt quay đầu nhìn về hướng phòng cách ly số một. Từ lúc đèn phụt tắt đến khi có điện trở lại, tôi không nghe thấy tiếng đập cửa nào nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa là Sawyer không còn trong phòng. Tôi chắc chắn hắn vẫn ở trong đó, đang âm mưu tìm cách thoát ra. Phải là vậy. Không thì hắn có thể đi đâu được chứ?
Tôi quay lại, vài bệnh nhân khác đã ra khỏi phòng để ngó nghiêng xem chuyện gì đang xảy ra. Spider-Dan đứng giữa hành lang, giơ cổ tay ra, hy vọng có thể phóng ra tơ nhện và cứu nguy cho mọi người như trong phim. Jade đứng trước cửa phòng mình, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mơ hồ. Will cũng đã bước ra, tay phải vẫn cầm một quyển sách. Anh ta nghiêng người, nói gì đó với Jade, và cô ấy khẽ gật đầu, nụ cười rõ hơn một chút.
Tôi thật muốn biết anh ta vừa nói gì.
Mary cũng ra khỏi phòng. Bà không mang theo chiếc khăn choàng khổng lồ như mọi khi, nhưng tay phải lại đang cầm một cây kim đan. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, và bà nhìn tôi bằng một cái liếc đầy ẩn ý.
“Damon Sawyer!” Miguel hét lên. “Hắn sắp đến giết tôi! Hắn sẽ giết hết chúng ta! Mấy người thả tôi raaa!”
“Miguel.” Giọng bác sĩ Beck vẫn bình tĩnh đến đáng kinh ngạc, tôi thật sự ấn tượng đấy. Nhưng chắc chắn thầy ấy đã có rất nhiều kinh nghiệm với những bệnh nhân như thế này. “Sawyer đang bị trói rồi. Anh ta sẽ không làm hại ai cả. Tôi hứa với anh.”
Bác sĩ Beck cố gắng thêm vài phút nữa để trấn an Miguel, nhưng anh ta vẫn tiếp tục gào thét cho đến khi khản cả giọng. Sau khoảng hai mươi phút, bác sĩ Beck đành bỏ cuộc, lắc đầu ngao ngán.
“Rồi anh ta sẽ ngủ thôi,” thầy ấy nói. “Hy vọng là sau đó sẽ mặc quần áo lại.”
Ramona bật cười, nhưng tôi thì chỉ đứng đó. Toàn bộ sự việc khiến tôi cảm thấy bàng hoàng. Bác sĩ Beck nhìn thấy vẻ mặt của tôi và đặt tay lên vai tôi. “Anh ta sẽ ổn thôi, Amy,” thầy trấn an tôi. “Đừng lo.”
Ổn như thế nào chứ? Người đàn ông đó nghĩ mình là con trai của Chúa. Lúc thì không mặc gì, lúc thì mặc tất cả quần áo mình có. Và còn bôi đầy mứt dâu lên khắp người. Tôi dám chắc rằng tương lai của anh ta sẽ chẳng có gì tươi sáng.
“Ngủ một chút đi, Amy,” bác sĩ Beck nói tiếp. “Tìm một phòng bệnh trống mà nằm nghỉ. Có vẻ bạn học của em cũng đang làm vậy đấy.”
Đúng rồi. Suốt cả vụ hỗn loạn vừa rồi, Cameron hoàn toàn biến mất. Dù có đang ngủ thật – điều này khá khó tin, vì tôi biết Cam không phải kiểu người dễ ngủ – thì với tiếng la hét ầm ĩ thế này, anh ta chắc chắn đã phải tỉnh dậy rồi chứ.
Và tôi chợt nhớ ra một điều: Cam là người rất thính ngủ.
Vậy thì... anh ta đang ở đâu?