24 SỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 7
Khi tình hình ở Khu D đã tạm ổn, tôi đi một vòng để tìm Cameron.
Nơi đầu tiên tôi đến là phòng nghỉ của nhân viên. Đó rõ ràng là chỗ đầu tiên nên đến. Mắt tôi lia từ chiếc ghế sô pha cũ kỹ đến khung cửa kín song sắt, rồi đến góc tường đầy bụi phía sau cánh cửa, nơi giăng kín mạng nhện. Nhưng anh ta không có ở đây.
Điểm dừng tiếp theo là nhà vệ sinh dành cho nhân viên. Cửa đóng, nên tôi gõ nhẹ. Không có tiếng trả lời. Tôi thử vặn tay nắm, cửa mở ra dễ dàng. Nhưng bên trong trống trơn.
Thế là tôi bắt đầu đi kiểm tra từng phòng bệnh nhân.
Phòng đầu tiên là của Spider-Dan. Cửa phòng anh ta mở toang, cả cửa phòng tắm cũng vậy. Anh ta đang đứng trước bồn cầu, giơ hai cổ tay hướng vào tường. Có vẻ như anh ta đang cố đi tiểu hoặc bắn tơ. Dù anh ta đang làm gì thì Cameron cũng không ở đây.
Phòng kế tiếp hé cửa, bên trong có một người đàn ông đang ngồi trên giường. Tôi nheo mắt nhìn kỹ và nhận ra anh ta đang liếm tay mình liên tục. Đó là điều kỳ lạ nhất, vì anh ta trông như một con mèo tự liếm lông. Tôi nhanh chóng bỏ qua.
Phòng tiếp theo có một bệnh nhân nữ. Khi thấy tôi đứng ở cửa, cô ta bật dậy. Mái tóc đen rối bời và cặp kính to khiến gương mặt bệnh nhân này trông như một con cú mèo.
“Tôi được về nhà rồi à?” Cô ta hỏi.
“Ờ...” tôi ấp úng. “Không. Ý tôi là... tôi không chắc.”
“Tôi phải về nhà.” Cô ta đưa tay cố gỡ tóc mình. “Con trai tôi đang ở nhà. Tôi phải gặp nó.”
“Tôi... tôi xin lỗi... tôi không...”
“Tôi phải gặp con trai tôi!”
Tôi thấy rõ nỗi đau trong mắt người phụ nữ ấy, nhưng tôi có thể làm gì đây? Tôi thậm chí còn không biết cô ta là ai.
“Tôi sẽ xem thử có thể làm gì được không,” tôi lẩm bẩm, dù biết rõ đó là lời nói dối.
Cô ta trừng mắt nhìn tôi, chắc chắn biết tôi chẳng định làm gì cả. Rồi cô ta quay lại phòng, đóng sầm cửa mạnh đến mức cả khung cửa rung lên. Tôi đáng lẽ nên báo cho bác sĩ Beck rằng không tìm thấy Cameron, nhưng Cam sẽ nổi điên nếu tôi mách lẻo việc anh ta trốn ra ngoài, nếu đúng là anh ta đã làm thế thật.
Một sự thật ít ai biết là Cam thực ra rất cục súc và nóng tính. Anh ta giỏi che giấu lắm. Phần là bởi anh ta cũng ít khi nóng giận mất kiểm soát, và cũng bởi anh luôn tỏ ra là người vui vẻ, hòa đồng. Giữ được bộ mặt đó với bạn bè thì dễ thôi nhưng sao giấu được bạn gái chứ.
Lần đầu tiên tôi chứng kiến Cameron nổi giận là khi anh ta biết tin mình không được nhận vào chương trình nghiên cứu danh giá kéo dài một năm ở Bờ Tây. Phẫu thuật chỉnh hình là một chuyên khoa cực kỳ cạnh tranh, và việc được nhận vào chương trình nghiên cứu, theo lời Cam, là yếu tố then chốt để có được một vị trí trong chương trình nội trú.
Anh ta cùng vài sinh viên khác trong lớp đã nộp đơn ứng tuyển cho chương trình đó, nếu được chọn, Cam sẽ đến California trong khoảng thời gian giữa năm hai và năm ba và anh ta tin chắc mình sẽ được chọn.
Hôm đó, chúng tôi đang ngồi tựa vào giường của Cam và nói chuyện phiếm thì email báo kết quả đến. Tay trái của anh ta đang vòng qua vai tôi, nhưng ngay khi đọc được dòng đầu tiên, anh ta lập tức rút tay lại.
“Cái quái gì vậy?” Gương mặt vuông vức của Cam đỏ bừng lên. “Họ không chọn anh? Đùa hả?”
Tôi cố nhìn sang để đọc nội dung email, nhưng anh ta đã ném chiếc laptop đi và đứng bật dậy, khuôn mặt đỏ bừng.
“Không thể tin được!” Anh ta gào lên. “Sao họ lại đối xử với anh như vậy chứ?”
“Có gì mà nghiêm trọng thế?” Tôi hỏi. “Em nghĩ... nó chỉ là một suất nghiên cứu thôi mà. Vẫn còn nhiều cơ hội khác.”
“Nhưng đây là chương trình tốt nhất!” Anh ta bắt đầu đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ. “Anh không hiểu nổi. Anh có điểm cao nhất lớp cơ mà! Anh đâu phải kiểu sinh viên điểm số làng nhàng như em chứ.”
Tôi bỏ qua câu cuối vì biết anh ta đang thật sự thất vọng và bực bội. “Anh đừng để chuyện này ảnh hưởng quá nhiều. Rồi sẽ có cơ hội khác thôi.”
“Và họ chọn David Tobin!” Giọng anh ta mỗi lúc một to hơn, mặt chuyển sang tím tái. “Sao họ có thể chọn cái thằng khốn đó chứ? Họ bị điên à? Thật sự luôn?”
Cam gần như hét lên. Và đến khi anh ta tức giận đến mức vung tay đấm thẳng vào bức tường, tôi mới nhận ra cơn nóng giận này không phải bình thường.
Lớp vữa trên tường vỡ vụn, để lại một vết lõm to bằng nắm đấm. Anh ta vội kêu đau và rụt tay lại, trong khi tôi nhảy khỏi giường. Trong khoảnh khắc đó, tôi không biết nên chạy khỏi đó hay nên ra xem anh có bị thương không. Nhưng rồi sắc đỏ trên mặt anh dần biến mất, anh không hét nữa, chỉ ôm lấy bàn tay bị đau.
Cuối cùng, tôi phải lái xe đưa anh ta đến phòng cấp cứu để chụp X-quang. May mắn là xương bàn tay không sao. Khi tôi chở anh ta về nhà lúc hai giờ sáng với chiếc tay phải được băng nẹp, anh cúi đầu nói nhỏ: “Anh xin lỗi, Amy. Anh phản ứng thái quá rồi.”
Ít ra thì anh ta cũng thấy xấu hổ và chịu xin lỗi. Nhưng đó không phải là lần duy nhất tôi chứng kiến một cơn thịnh nộ như thế. Bình thường Cam vẫn kiểm soát được tính khí của mình, nhưng cơn giận ấy luôn ở đó, âm ỉ dưới bề mặt, chỉ chờ được châm ngòi. Vì thế, tôi không bao giờ muốn làm việc gì có thể khiến anh ta nổi nóng.
“Đang tìm anh bạn của cậu à?”
Tôi không nên ngạc nhiên khi thấy Jade đang đứng ở cửa phòng bên cạnh, phòng 905. Cô ấy vẫn mặc chiếc quần nỉ hồng và áo ba lỗ, không mặc áo ngực, trông rất vui vẻ vì tôi không thể tìm ra Cameron.
“Anh ấy vẫn đâu đó quanh đây thôi,” tôi lẩm bẩm.
“Có khi anh ta tỉnh ra rồi đấy,” Jade nói. “Biết đâu anh ta đã chuồn khỏi đây trước khi có chuyện tồi tệ xảy ra.”
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh. “Cậu nói gì cơ?”
Jade nhún vai. “Tôi cũng chẳng biết nữa. Nhưng tối nay có gì đó khác thường lắm. Cậu không cảm thấy sao?”
Tôi không cảm thấy ư?
“Có lẽ cậu cần ở trong khoa tâm thần lâu hơn chút mới hiểu được cảm giác đó,” Jade nói.
“Ờ,” tôi lẩm bẩm đáp.
Đôi mắt xanh của Jade lướt khắp người tôi, khiến tôi thấy bồn chồn. Cô ấy hiểu rõ tôi như vậy, theo cái cách chỉ có một người bạn thân từ mẫu giáo mới có thể hiểu được.
“Tôi không thể tin nổi là cậu chưa từng đi gặp bác sĩ tâm lý đấy,” Jade nói.
“Không cần thiết.”
“Vậy sao?” Đôi lông mày của Jade rướn cao đến tận chân tóc. “Cậu dám nói thế với tôi mà không thèm chớp mắt luôn hả?”
Tôi không đáp.
“Cậu biết mà,” Jade nói tiếp, “những chuyện như thế này không tự biến mất đâu. Khi cậu bắt đầu thấy những thứ không có thật và nghe thấy giọng nói trong đầu, thì chúng sẽ không bao giờ tự biến mất cả.”
“Tôi không biết cậu đang nói cái gì,” tôi đáp, giọng căng thẳng. “Giờ nếu cậu không phiền, tôi phải đi tìm Cameron.”
Tôi vẫn cảm thấy ánh mắt Jade dõi theo mình khi bước đi. Chúa ơi, giá mà tối nay cô ấy không ở đây. Cô ấy biết quá nhiều về tôi. Và nếu Cameron hay bác sĩ Beck biết thì…
Thì có lẽ cũng chẳng sao cả. Họ sẽ không tin Jade.
Tôi tiếp tục đi đến cuối hành lang, nơi có hai phòng cách ly. Miguel vẫn chưa chịu yên. Anh ta đang ông ổng bài I Touch Myself chệch nhịp. Nhưng ít nhất anh ta không còn hét rằng Damon Sawyer sẽ giết tất cả chúng tôi nữa.
Còn Damon Sawyer thì hoàn toàn im lặng. Thực ra, đây là lần đầu tiên tôi đi ngang qua phòng này mà không nghe thấy tiếng động nào từ bên trong. Hắn ta không van xin được thả ra, cũng không còn đập mình vào cửa nữa.
Bảng phím vẫn sáng đèn xanh. Hắn ta vẫn bị khóa bên trong. Phải vậy không?