25 TÁM NĂM TRƯỚC
Gần nửa đêm thì có ai đó gõ vào cửa sổ phòng tôi.
Tất nhiên là tôi vẫn còn thức. Tôi đang học, cố gắng vật lộn với mớ bài lượng giác để mong vớt vát được một con điểm đủ qua môn. Dù tôi biết chẳng có hy vọng gì, nhưng ít nhất tôi biết mình đã cố hết sức rồi.
Vậy nên lúc nghe thấy tiếng gõ nhẹ lên khung cửa sổ, tôi chẳng buồn quay lại. Ai lại đi gõ cửa sổ tầng hai nhà người khác vào lúc nửa đêm chứ, chắc tôi nghe lầm thôi. Nhưng khi tiếng gõ lần thứ hai vang lên, to hơn, tôi phải để ý đến nó.
Trời ơi! Là Jade. Jade đang làm gì ở cửa sổ phòng tôi?
Tôi vứt cuốn sách lượng giác sang bên và chạy lại. Jade đã lôi cái thang từ trong gara nhà tôi ra, dựng sát tường, và đang đứng trên đỉnh thang, áp mũi vào khung kính cửa sổ, miệng cười rạng rỡ.
Tôi bật tung cửa sổ. “Jade, cậu… cái quái…?”
Jade giơ lên một xấp giấy trong tay phải. “Tớ đã làm hết các bài cho cậu rồi. Cậu chỉ cần học thuộc cách làm thôi. Không cần cảm ơn.”
Miệng tôi há hốc. “Tớ đã nói rồi mà. Tớ không thể…”
“Trời ơi, Amy.” Cô ấy lắc đầu. “Sao cậu phiền phức thế? Lượng giác rõ chỉ là một môn vớ vẩn. Cậu cứ chép đại đáp án đi thì làm sao hả? Ai mà quan tâm cậu có thật sự biết mấy cái này hay không chứ? Tớ cho cậu điểm A dễ ợt thế này còn gì! Tớ biết cậu đã cố gắng lắm rồi nhưng chép bài một lần thì chết hả?”
Tôi khoanh tay trước ngực. “Tớ sẽ không gian lận trong kỳ thi đâu, Jade. Tớ nhất định không làm.”
“Thà trượt còn hơn?”
“Đúng! Thà trượt còn hơn!”
“Thế thì cậu đúng là hết thuốc.” Jade cầm tờ đề thi trên tay rồi ném thẳng nó vào phòng tôi. “Cầm lấy đi. Phòng khi cậu tỉnh ra thì còn có cái mà dùng nhé.”
Nói xong, cô ấy trèo xuống cái thang. Tôi nhìn theo cô bạn lúi cúi đi qua sân sau rồi chạy vun vút trên đường, biến mất sau góc phố. Khu nhà chúng tôi không đến nỗi nguy hiểm, nhưng đi một mình lúc nửa đêm thế này cũng không phải chuyện yên tâm được. Mẹ tôi sẽ không bao giờ cho phép tôi ra ngoài một mình vào giờ này. Còn mẹ của Jade… thì có lẽ chẳng mấy quan tâm con mình làm gì.
Tôi quay vào phòng. Tờ đáp án đề thi nằm ngay trên sàn, kín mít những chữ viết nhỏ, ngoằn ngoèo của Jade. Cầm tờ đề lên và học thuộc các đáp án nghe hấp dẫn đến mức nào chứ? Ngày mai tôi chỉ việc điền vào là xong. Jade giỏi toán lắm, chắc chắn cô ấy làm đúng hết.
Nhưng tôi không thể làm vậy.
Tôi túm lấy tờ giấy trên sàn và bỏ thẳng vào thùng rác. Xong. Quyết định đã được đưa ra.
“Không xem tờ đáp án đó thì chị trượt là cái chắc.”
Mắt tôi giật lên, nhưng tôi đã nhận ra giọng nói ấy trước cả khi ngước mắt nhìn. Là con bé đó, đứa bé không có thật với mái tóc xoăn và chiếc váy hồng. Nó đang đứng ở góc phòng tôi, y như lần trước, đôi mắt xanh nhìn chằm chằm vào tôi như một tia laser. Nó ngẩng khuôn mặt hình trái tim lên.
“Chỉ liếc qua một chút thôi,” nó nói. “Không hại ai đâu.”
Tôi lau hai tay đẫm mồ hôi vào ống quần jeans xanh. “Mày không có thật,” tôi nói.
Nó mỉm cười với tôi. “Em không có thật mà chị vẫn nhìn thấy em thì điều đó có nghĩa là gì?”
Có nghĩa là tôi đang phát điên.
Tôi nhắm chặt mắt hết sức, đếm đến mười trong đầu, hít một hơi thật sâu rồi mở mắt ra.
Con bé đã biến mất.
Nhưng tôi chẳng thấy nhẹ nhõm gì. Có thể nó tạm thời biến mất, nhưng hôm nay tôi đã thấy nó đến hai lần. Chắc chắn nó sẽ quay lại. Tôi nguy to rồi.
Tôi phải làm sao đây?