26 HIỆN TẠISỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 6
Chắc chắn Cameron đã rời khỏi khu điều trị.
Chỉ có thể là vậy, vì tôi đã tìm anh ta khắp nơi mà vẫn không thấy đâu. Có lẽ anh ta phát chán vì không có sóng điện thoại và quyết định ra ngoài đúng vào thời điểm tệ hại nhất. Tôi không thể trách anh ta được, chính tôi cũng đang muốn làm điều tương tự đây, nhưng tôi là kiểu người tuân thủ luật lệ một cách tuyệt vọng. Cả đời tôi chỉ có đúng một lần phá luật và làm điều sai trái, rồi phải trả giá đắt vì nó.
Tôi có thể ra khỏi khu điều trị để xem anh ta có ở bên ngoài không. Hoặc tôi có thể lẻn ra ngoài chỉ để bắt sóng điện thoại. Tôi biết mật mã mở cửa khu bệnh này. Ra ngoài rất dễ thôi. Nhưng trên lý thuyết, tôi không được phép. Và nếu tôi mở cửa mà có bệnh nhân nào đó đi tới đằng sau, xô tôi ra để trốn ra ngoài thì sao? Tôi biết giải thích kiểu gì đây?
Vì vậy, tôi quyết định không rời khỏi khu điều trị để tìm Cam. Tôi chắc anh ta sẽ sớm quay lại thôi. Anh ta sẽ không dại gì mà mạo hiểm, kể cả trong môn tâm thần học. Dù sao, điều đó cũng có thể phá hỏng giấc mơ trở thành bác sĩ phẫu thuật của anh ta.
Trong lúc chờ, tôi nghe theo lời khuyên của bác sĩ Beck và cố gắng ngủ một chút nhưng tất nhiên, không đời nào tôi ngủ trong phòng bệnh nhân. Cái ghế sô pha trong phòng nghỉ nhân viên có thể cũ kỹ, bẩn thỉu và lộ cả lò xo, nhưng ít ra tôi cũng sẽ ngủ ngon hơn ở đó so với bất kỳ chỗ nào khác.
Trước khi đi ngủ, tôi lấy điện thoại ra và đến bên cửa sổ. Tôi ép nó vào mặt kính, cảm giác mát lạnh trên đầu ngón tay. Tôi nheo mắt nhìn màn hình, chờ một vạch sóng hiện lên. Chỉ cần có sóng, việc đầu tiên tôi sẽ làm là gọi cho Cam, bảo anh ta quay lại ngay lập tức.
Làm ơn. Chỉ một vạch thôi. Làm ơn.
Nhưng không. Vẫn không có gì. Tôi bỏ cuộc. Đã một giờ sáng rồi, tôi sẽ cố ngủ một chút vậy.
Thế nhưng ngay khi tôi nằm xuống và tắt đèn, rõ ràng là tôi sẽ chẳng thể nào ngủ được. Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, đầu óc quay cuồng như thể đang chạy hai cây số mỗi giờ. Tôi cố nhớ lại những mẹo mà Ngài Lơ Mơ thường mách cho bệnh nhân để dễ ngủ vào ban đêm. Phần lớn là những thứ mà hiện tại tôi không làm theo được, như không ngủ trưa, không uống thứ có chứa caffeine, và duy trì giờ giấc đi ngủ đều đặn. Nhưng có một mẹo mà ông ấy luôn nhắc: khi nằm trên giường, hãy thử phương pháp hít thở bốn-bảy-tám.
Giờ tôi chỉ cần nhớ xem phương pháp đó rốt cuộc là cái quái gì.
À đây, tôi nhớ ra rồi. Bạn phải đặt lưỡi giữa hai răng cửa trên, thở ra hết không khí, rồi hít vào bằng mũi trong khi đếm đến bốn, nín thở trong bảy giây, sau đó thở ra trong tám giây. Và lặp lại ba lần nữa. Khi làm, bạn sẽ phát ra một âm thanh kỳ quặc nào đó, nhưng giờ tôi làm gì có lựa chọn nào khác.
Được rồi, bắt đầu nào…
Hít vào bốn giây. Nín thở bảy giây. Thở ra tám giây.
Hít vào bốn giây. Nín thở bảy giây. Thở ra tám giây.
Hít vào bốn giây. Nín thở bảy giây. Thở ra tám giây.
Vô dụng. Hoàn toàn vô dụng. Thứ tôi thật sự cần là vài viên Ambien. Giá mà lúc rời phòng khám tôi bảo Ngài Lơ Mơ kê cho mình một liều. Dù sao đi nữa, tôi cũng sẽ chẳng ngủ được sớm rồi.
Cameron đang ở đâu nhỉ? Việc biến mất vài phút thì tôi có thể hiểu được, nhưng tôi chợt nhận ra rằng từ sau khi chúng tôi cùng ở phòng nghỉ của nhân viên để nói chuyện với Spider-Dan, tôi chưa thấy anh ta lần nào nữa. Đã mấy tiếng trôi qua rồi. Thật chẳng giống anh ta chút nào. Cameron có thể không phải kiểu người tuân thủ quy tắc nghiêm ngặt như tôi, nhưng không ai quan tâm đến điểm số trong kỳ thực tập hơn anh ta.
Nói gì thì nói, năng lượng và niềm đam mê y học của Cameron thực sự vô đối. Anh ta thật sự hứng khởi với ý tưởng trở thành một bác sĩ mổ xẻ xương xẩu. Anh ta muốn làm phẫu thuật chỉnh hình, thích việc ghép lại những phần cơ thể bị vỡ vụn, sau một tai nạn khủng khiếp chẳng hạn.
‘Nghe bệnh hoạn chết đi được,’ tôi nói, ngay lần đầu tiên nghe anh ta chia sẻ ý tưởng đó.
‘Sao lại bệnh hoạn?’ Cam có vẻ thật sự không hiểu. ‘Phải có ai đó làm việc này chứ. Em không muốn chữa lành cho người khác à?’
Tôi cũng muốn “chữa lành” cho người khác, nhưng không theo cách đó. Khi còn nhỏ, lúc chơi búp bê Barbie, lũ búp bê của tôi thường bị “thương” và tôi phải băng bó cho chúng. Jade lúc nào cũng than rằng cô ấy phát ngán phải làm bác sĩ cho Barbie rồi. Vì thế, tôi hiểu ý Cam khi anh ta nói vậy. Còn tôi, tôi muốn chữa lành cho con người mà không cần phải rạch da xẻ thịt họ. Tôi xin nhường những việc đẫm máu đó cho những người như Cameron.
Sau khi nằm nhìn trân trân lên trần nhà hơn một tiếng đồng hồ, tôi nhận ra là mình chẳng thể nào ngủ được. Thay vào đó, tôi quyết định đi dạo một vòng quanh khu điều trị, mong rằng có thể giải tỏa bớt năng lượng lo lắng đang sôi sục trong người.
Tôi đi ngang qua hai phòng cách ly. Phòng đầu tiên vẫn im lặng một cách đáng sợ. Sau tất cả những tiếng ồn tôi nghe lúc trước, cả giọng nói cầu xin tôi mở cửa, sự im lặng này khiến tôi thấy rợn người. Tôi áp tai vào cánh cửa, lắng nghe. Nhưng không có gì cả. Không một âm thanh.
Không một tiếng động. Kể từ khi mất điện đến giờ.
“Sawyer?” Tôi khẽ gọi. “Anh ổn chứ?”
Không có tiếng trả lời.
“Damon?” Tôi gọi lần nữa.
Vẫn im lặng. Chắc hắn ta chỉ đang ngủ thôi. Hẳn là vậy.
Ánh đèn hành lang đã giảm độ sáng từ lúc mười giờ tối, giờ nó chỉ còn là thứ ánh sáng mờ dịu như trong quán bar, nên ánh sáng xanh từ bàn phím khóa cửa càng thêm nổi bật. Tôi có thể nhập mã và kiểm tra xem Sawyer có ổn không. Hoặc kiểm tra xem ông ta vẫn còn trong phòng không. Rất đơn giản. Và khi đó, tôi sẽ yên tâm hơn.
Khu điều trị giờ đã rất yên tĩnh, nhưng khi tôi đứng đó, tiếng bước chân bỗng vang lên, mỗi lúc một rõ hơn. Tôi nhìn ra xa để xem ai đang tiến về phía mình. Một bóng người xuất hiện ở khúc cua, nhưng trước khi tôi kịp nhận ra đó là ai thì cái bóng ấy đã biến mất.
“Ai đó?” Tôi gọi lớn.
Một âm thanh vang vọng lại trong hành lang. Nghe như… tiếng một người đàn ông đang khúc khích cười một mình.
Trước khi tôi kịp đi xem chuyện gì, phòng cách ly số hai lại phát ra âm thanh. Damon Sawyer đã hoàn toàn im lặng nhưng Miguel thì không. Anh ta vẫn đang hát một mình, lần này là một bài của Britney Spears. Mà nói thật, giọng anh ta cũng không tệ lắm, xét đến hoàn cảnh hiện tại.
Hành lang tối om, hai bên là dãy phòng của bệnh nhân. Đèn trong phòng 906 vẫn còn sáng. Will Schoenfeld vẫn chưa ngủ, có lẽ đang đọc sách. Tôi thấy bệnh nhân này thực sự có chút bí ẩn. Anh ta trông cực kỳ bình thường, nhất là đối với một bệnh nhân trong khoa tâm thần. Giống kiểu người mà nếu gặp ở một nơi khác, tôi có thể sẽ làm bạn.
Và như Jade đã nhận xét, anh ta đúng là gu của tôi: dễ thương, gầy gò, thích đọc, và tôi còn thích cả nụ cười của anh ta nữa, trong lần duy nhất tôi được thấy nó. Nếu tôi gặp anh ta ở một nơi nào khác, và anh ta mỉm cười ngượng nghịu rồi mời tôi đi chơi, chắc chắn tôi sẽ cho số. Tất nhiên, chỉ khi tôi không biết rằng anh ta nghe thấy những giọng nói xui khiến giết người. Xem ra tôi đã tránh được một viên đạn rồi.
Tôi chợt nghĩ đến việc mượn tạm một cuốn trong bộ sưu tập John Irving của Will. Đọc sách chắc sẽ khiến tôi thấy dễ chịu hơn, biết đâu còn giúp tôi ngủ được. Có lẽ anh ta cũng sẵn lòng cho mượn thôi, rồi sáng mai tôi sẽ trả lại.
Cánh cửa phòng Will khép hờ, tôi gõ nhẹ. Không có tiếng đáp, nên tôi đẩy cửa mở thêm một chút. Phòng trống, nhưng cửa phòng tắm đóng kín, bên trong vẫn sáng đèn. Có lẽ anh ta sẽ ra ngay thôi.
Trên mặt tủ, chồng sách của John Irving vẫn còn đó. Owen Meany nằm ở trên cùng, đó là cuốn anh ta đang đọc. Tất nhiên tôi sẽ không lấy cuốn đó. Tôi nhấc nó ra khỏi chồng và cầm lên cuốn thứ hai. Thế giới trong mắt Garp. Một trong những cuốn tôi thích nhất. Cuốn này ổn đấy.
Tôi cầm cuốn Garp lên, định lật vài trang xem qua. Nhưng ngay khi mở trang đầu tiên, tim tôi như ngừng đập.
Cuốn sách này đã bị khoét rỗng.
Ai đó đã cắt một lỗ lớn ở phần giữa cuốn sách, tạo thành một hốc trống để giấu đồ bên trong. Và ở trường hợp này, đống đồ đó là cả một nắm thuốc viên nhiều màu. Tôi nhận ra chúng ngay, chính là loại thuốc mà Ramona vẫn phát cho bệnh nhân.
Có hơn chục viên nhỏ được giấu gọn trong đó. Hơn chục viên thuốc mà Will lẽ ra phải uống để ngăn chặn những giọng nói xui anh ta giết người. Anh ta đã nói rằng chúng đã biến mất nhờ những viên thuốc. Nhưng giờ thì rõ ràng anh ta có uống viên nào đâu.
Và rồi trong phòng vệ sinh vang lên tiếng nước xả bồn cầu, tiếp theo là tiếng nước chảy trong bồn rửa.
Anh ta sắp ra ngoài rồi.
Ngay bây giờ.