Chương 27
Ôi Chúa ơi.
Will sắp bước ra và thấy tôi đã lục lọi đống sách, phát hiện ra bí mật của anh ta. Anh ta bị tâm thần phân liệt hoang tưởng, và giờ tôi còn biết rằng anh ta không hề uống thuốc. Anh ta sẽ làm gì tôi nếu biết tôi đã phát hiện sự thật?
Tôi vội ập mạnh bìa cuốn Garp và nhét nó trở lại chồng sách. Sau đó tôi cẩn thận đặt Owen Meany lên trên cùng, sắp xếp mọi thứ lại cho đúng vị trí vừa kịp lúc Will bước ra khỏi phòng vệ sinh.
Nhìn thấy tôi, anh ta chớp mắt vài lần như thể không biết mình đang nhìn thấy người thật hay chỉ là ảo giác. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, vì rõ ràng anh ta đã giấu thuốc đi không uống suốt thời gian ở đây.
“Amy à?” Anh ta cuối cùng cũng lên tiếng.
“Xin lỗi,” tôi nói vội. “Tôi… tôi không ngủ được, nên đang nghĩ mượn anh một cuốn John Irving để đọc. Nhưng nếu anh không muốn cho mượn thì cũng không sao.”
Will chỉnh lại cặp kính trên sống mũi. “Ờ, được thôi. Không sao cả. Cô muốn mượn cuốn nào?”
Tôi thoáng muốn hỏi mượn Garp, chỉ để xem anh ta sẽ phản ứng thế nào. Nhưng làm vậy chẳng khác nào trêu ngươi Thần Chết. Tôi chợt nhận ra lúc này chỉ có hai chúng tôi trong phòng và anh ta thì không ổn định về tâm lý.
“Hay là… Luật ở Trại Táo nhé?”
“Được.”
Anh ta bước tới chồng sách. Khi lật qua từng cuốn, anh ta khựng lại ở cuốn Garp. Ánh mắt nheo lại, liếc về phía tôi, khiến tôi nín thở. Miệng anh ta khẽ hé ra, và tôi chắc mẩm anh ta sắp hỏi liệu tôi có động vào cuốn đó không… nhưng rồi anh ta không nói gì cả. Anh ta bỏ qua Garp và rút Luật ở Trại Táo từ trong chồng sách ra.
“Của cô đây,” anh ta nói. “Cứ đọc tự nhiên.”
“Cảm ơn.” Tôi đón lấy cuốn sách, ngón tay khẽ chạm vào tay anh ta. “Rất cảm ơn anh.”
Cầm cuốn sách trong tay, tôi hiểu rằng mình nên rời khỏi đây. Ở lại thêm chẳng mang lại điều gì tốt đẹp. Tuy vậy, tôi vẫn băn khoăn về việc có nên giúp đỡ bệnh nhân này không. Có lẽ tôi có thể khiến anh ta thừa nhận chuyện giấu thuốc, và hiểu rằng cách duy nhất để hồi phục là uống thuốc đều đặn. Dù sao thì, bác sĩ Beck từng nói rằng phần lớn bệnh nhân tâm thần phân liệt còn chẳng nhận ra họ có vấn đề.
“Chuyện xảy ra với Miguel lúc nãy thật điên rồ nhỉ,” tôi nói. “Anh thấy thế không?”
Vẻ mặt Will vẫn cảnh giác, nhưng anh ta gật đầu. “Ừ, đây là đêm điên rồ thứ hai liên tiếp rồi. Mỗi lần họ nhốt ai đó vào một trong những căn phòng kia, cả khu lại náo loạn.”
“Đúng thế,” tôi đồng tình. Tôi xoay xoay cuốn sách trong tay. “Rõ ràng đó là thứ mà ai cũng muốn tránh xa bằng mọi giá.”
“Ờ.”
“Ý tôi là,” tôi cố nói tiếp, “chắc anh không muốn làm gì khiến họ nghĩ anh nên bị nhốt trong đó, đúng không?”
Anh ta lùi lại một bước, hít sâu. “Tại sao cô lại nghĩ họ muốn nhốt tôi vào đó?”
“Tôi không nghĩ vậy,” tôi sửa lời ngay. “Tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn nói là… không tuân theo quy định ở đây có thể khiến anh gặp rắc rối thôi.”
“Hắn tè vào ổ điện đấy. Tôi sẽ không làm thế đâu.”
“Tất nhiên là không rồi.” Tôi gượng cười. “Nhưng còn nhiều quy tắc quan trọng khác nữa. Anh muốn hồi phục mà, đúng không?”
Người ta nói một trong những triệu chứng âm tính của tâm thần phân liệt là không thể giao tiếp bằng mắt, nhưng Will lại đang nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt anh ta như muốn xuyên qua người tôi.
“Tôi đi ngủ đây,” anh ta nói cộc lốc.
“Anh chắc chứ?” Tôi ra hiệu về phía chiếc ghế ở góc phòng. “Vì tôi vẫn còn thức, nếu anh muốn nói chuyện thì tôi rất sẵn lòng…”
“Không,” Will ngắt lời ngay.
Will thật khó hiểu. Tất nhiên, tôi không phải bác sĩ tâm thần, nhưng anh ta có vẻ là một người thông minh, có cùng nhà văn yêu thích với tôi, và còn chơi piano rất giỏi. Nếu tôi ở trong hoàn cảnh như anh ta, nếu tôi nghe thấy những giọng nói trong đầu…
Ờ, có lẽ ví dụ đó không hay lắm.
“À thế thôi vậy,” tôi nói. “Tôi để anh nghỉ. Nếu anh khó ngủ, tôi biết một kỹ thuật thở rất hay gọi là bốn-bảy-tám. Cách làm là…”
“Không, cảm ơn. Tôi không cần.”
Tôi cố giữ nụ cười. “Anh chắc chứ? Vì…”
“Tôi chắc.”
Will bước theo tôi ra tới cửa, và ngay khi tôi rời khỏi phòng, anh ta sập mạnh cửa lại sau lưng tôi. Có thể anh ta vẫn đang băn khoăn không biết tôi đã phát hiện bí mật của anh ta hay chưa, nhưng chắc chắn anh ta biết tôi đang nghi ngờ điều gì đó.
Tất nhiên, ngay sau khi rời khỏi phòng, tôi lập tức đối mặt với một tình huống tiến thoái lưỡng nan thật sự. Will đã không uống thuốc. Và toàn bộ lý do anh ta bị nhập viện ở đây là để điều trị, để khá hơn. Bác sĩ Beck cần phải biết chuyện này. Tôi không muốn làm kẻ mách lẻo, nhưng đâu phải anh ta tâm sự với tôi, tôi chỉ tình cờ phát hiện ra bí mật đó thôi.
Tay phải vẫn nắm chặt cuốn Luật ở Trại Táo, tôi đi vòng qua hành lang để đến văn phòng của bác sĩ phụ trách. Khi tới gần cửa phòng, tôi chợt nghĩ rằng giờ này có thể đã quá muộn, có lẽ tôi nên để đến sáng rồi hẵng báo. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi: Chuyện này quan trọng mà, đúng không? Lỡ như trong đêm có chuyện gì xảy ra thì sao?
Vả lại, dưới khe cửa vẫn hắt ra ánh sáng. Bác sĩ Beck chắc vẫn còn thức.
Tôi gõ nhẹ lên cánh cửa, mong rằng nếu thầy ấy đang ngủ thì tiếng gõ sẽ không làm thầy tỉnh giấc. Vài giây sau, tôi nghe thấy tiếng động loạt soạt phía bên trong, rồi có âm thanh giống như thứ gì đó vừa rơi.
“Ai đấy?” Giọng bác sĩ Beck vang lên.
“Là em, Amy ạ.”
Lại có thêm một khoảng im lặng kéo dài, kèm theo tiếng dịch chuyển loạt soạt. Một phút sau, cánh cửa bị giật mạnh ra. Bác sĩ Beck đứng đó, chỉ mặc bộ đồ phẫu thuật, mái tóc hơi dựng lên một bên. Khi còn mặc áo blouse trắng tôi không để ý, nhưng bây giờ có thể thấy rõ bắp tay thầy khá săn chắc.
“Em xin lỗi!” tôi vội nói. “Em đánh thức thầy ạ?”
“Không…” Thầy ngáp rồi dụi mắt. “Ừ, thầy cũng vừa chợp mắt một chút. Không sao, giờ thầy tỉnh rồi.” Thầy đưa tay vuốt mái tóc rối bời. “Sao thế? Có chuyện gì à?”
“Cũng… hơi có ạ.” Tôi liếc ra sau lưng mình. “Em vừa nói chuyện với Will Schoenfeld, và em phát hiện ra rằng…”
Bác sĩ Beck nhìn tôi chăm chú. Giờ thì tôi bắt đầu do dự. Nếu tôi nói ra sự thật, chuyện đó chắc chắn sẽ không tốt cho Will. Họ có thể sẽ phải cưỡng chế anh ta uống thuốc, và dù là theo cách nào đi nữa thì chuyện đó cũng chẳng dễ chịu gì. Nhưng thực ra, đó là để giúp anh ta. Anh ta muốn khỏe lại mà, đúng không? Không ai có thể sống mãi với những giọng nói vang lên trong đầu như thế được.
“Anh ta đã giấu thuốc,” tôi nói tuột ra. “Em tìm thấy cả một đống trong một cuốn sách trong phòng anh ta.”
“Chết tiệt,” bác sĩ Beck chửi thề. Rồi thầy vội nói thêm: “Xin lỗi nhé. Thầy hơi mệt. Nhưng… trời ạ, không thể tin được là anh ta lại làm thế.”
Tôi siết chặt cuốn sách Will đã đưa cho mình. “Vậy giờ phải làm sao ạ?”
“Có lẽ phải chuyển sang tiêm,” bác sĩ Beck nói. “Thầy không phải là bác sĩ phụ trách chính trong tuần này, nên sáng mai thầy sẽ báo lại cho họ. Còn nếu đêm nay có vấn đề gì, chúng ta sẽ phải dùng biện pháp tiêm. Nhưng em biết báo với thầy là tốt rồi.”
“Không có gì đâu ạ,” tôi đáp, dù trong lòng có chút áy náy. Dù sao thì tôi cũng không nên cảm thấy tội lỗi, tôi chỉ đang giúp Will thôi mà.
“Còn chuyện gì nữa không?” bác sĩ Beck hỏi.
Có một chuyện khác thật ra đang khiến tôi băn khoăn. Tôi cảm thấy hơi tệ nếu phải nhắc đến Cameron, nhưng tôi bắt đầu thấy lo khi mãi không tìm thấy anh ta. “Em không biết Cameron đi đâu. Em nghĩ là bạn ấy có thể đã rời khỏi khu.”
“À.” Thầy quay người nhìn vào trong phòng. “Thực ra, Cameron có gửi tin xin phép thầy. Hình như nhà cậu ấy có việc gấp nên phải về ngay.”
Thế là xong, bí ẩn về việc Cameron biến mất đã được giải đáp. Nhưng thật kỳ lạ, tại sao anh ta lại chỉ để lại tin nhắn thoại chứ không nói trực tiếp với bác sĩ Beck? Nhất là khi thầy ấy đang ở ngay tầng này, và cũng rất dễ tìm cơ mà.
Vả lại, tại sao Cam lại không nói gì với tôi nếu có chuyện xảy ra? Chúng tôi đâu phải người xa lạ. “Vâng. Em hiểu rồi…”
“Thầy cũng thấy hơi lạ,” bác sĩ Beck thừa nhận. “Lẽ ra em ấy nên nói chuyện trực tiếp với thầy. Nhưng trong tin nhắn thoại, Cameron nghe có vẻ rất xúc động, giọng hơi nghẹn ngào. Có lẽ lúc đó em ấy đang quá bối rối.”
Cameron xúc động đến nghẹn giọng ư? Thật khó tin. Mỗi lần cùng nhau xem một bộ phim buồn, tôi thì rơm rớm nước mắt, còn anh ta toàn nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ. Ngay cả khi chia tay tôi, anh ta cũng chẳng tỏ ra buồn bã mấy.
“Em hy vọng cậu ấy ổn,” tôi nói khẽ.
“Còn em thì sao? Vẫn ổn chứ?” Thầy đặt tay lên vai tôi. “Trông em sắp kiệt sức vì đêm nay rồi. Thầy biết vụ của Miguel khá là chấn động. Rất tiếc đã để em phải chứng kiến điều đó.”
Thầy mới chỉ biết một nửa sự thật. Nhưng tôi sẽ không nói gì cả, dù thầy là bác sĩ tâm thần, mà thực ra chính vì thầy là bác sĩ tâm thần. Tôi không muốn bị đánh giá, và càng không muốn có một cuộc trò chuyện kiểu đó với người giám sát ca trực của mình. Sẽ thật không hay nếu chuyện đó lan về trường, rằng tôi…
“Em ổn ạ,” tôi nói. “Em chỉ hơi mệt thôi.”
Thầy gật đầu thông cảm. “Em nên cố ngủ một chút đi.”
Tôi nói vâng, dù biết rõ chẳng thể nào ngủ nổi.
Tôi chào tạm biệt thầy Beck rồi lê bước trở lại phòng nghỉ của nhân viên, định đọc gì đó cho đến khi thiếp đi. Nhưng khi đến nơi, tôi nhận ra mình không còn ở một mình nữa. Có ai đó đang đợi tôi trong phòng nghỉ.
Là Jade.
Và cô ấy trông như sắp tức phát điên.