29 HIỆN TẠI
“Cậu vẫn chẳng thay đổi chút nào nhỉ?”
Jade khoanh tay trước ngực, vệt son môi bị lem khiến cô ấy nhìn như thể đang nhếch mép cười khinh khỉnh. Mà thật ra, giờ đúng là cô ấy đang khinh khỉnh nhìn tôi.
“Sao?” Tôi ném cuốn Luật của Trại Táo lên ghế sô pha. “Tôi đã làm gì sai chứ?”
“Đừng giả vờ ngây thơ nữa. Tôi thấy rành rành cậu đã mách bác sĩ Beck chuyện của Will.”
Tôi ngạc nhiên nhìn Jade. “Cậu biết anh ta không uống thuốc?”
Jade ngập ngừng một thoáng. “Không, tôi không biết. Nhưng anh ấy không muốn uống thì đó là quyền của anh ấy.”
“Jade…”
“Thôi, không cần cậu lên lớp tôi.” Cô ấy giơ tay lên chỉ vào tôi. Móng tay bị cắn cụt, sơn tím sậm bong tróc từng mảng. “Cậu làm sao hiểu được cảm giác khi phải dùng thuốc chống loạn thần. Cậu biết Haldol khiến người ta ra sao không? Và cả tác dụng phụ nữa… Đầu tiên cậu sẽ thấy mình chỉ còn như một cái xác sống, suốt cả ngày.” Jade nói, giọng đầy mỉa mai. “Và chuyện cân nặng tăng…”
“Jade…”
“Một số tác dụng phụ không bao giờ biến mất,” Jade vẫn tiếp tục. “Lần vào viện trước, tôi gặp một người phụ nữ, và loại thuốc bà ấy đang phải uống khiến bà ấy không thể ngừng mím môi. Cứ hai giây lại bập một cái. Liên tục. Mãi mãi như thế. Cả đời bà ấy sẽ như thế.”
Jade khoanh tay, trừng trừng nhìn tôi, như thể người phụ nữ tội nghiệp kia không thể ngừng mím môi là lỗi của tôi vậy.
“Tôi làm vậy là để giúp Will,” tôi nói nhỏ.
“Đúng rồi, cậu lúc nào chả nghĩ mình hiểu biết hơn người khác, đúng không?”
Tôi giật mình. “Không hề.”
Jade nhịp nhịp chân trên sàn. Chân không mang giày, chỉ đi một đôi tất màu xám, và ở ngón chân cái bên phải có một lỗ rách nhỏ. “Cậu nghĩ bác sĩ Beck sẽ nói gì nếu biết cậu cũng có ‘chút vấn đề’ với ảo giác hả Amy?”
Tôi nuốt khan. “Tôi không có. Đừng bịa đặt.”
“Thôi đi, Amy. Tôi chơi với cậu từ bé đấy.” Jade gõ chân nhanh hơn, gần như lên cơn bệnh. “Chúng ta đều biết đầu óc cậu ra sao mà. Chẳng qua cậu không muốn bị nhồi thuốc như họ làm với tôi. Và với Will.”
“Tôi không giống cậu. Tôi sẽ không bao giờ làm những chuyện như cậu đã làm. Không bao giờ. Tôi không…”
Tôi kịp dừng lại trước khi thốt ra từ cuối cùng, nhưng đã quá muộn. Jade biết rõ tôi định nói gì.
“Cậu không điên chứ gì?” Jade rít lên. “Đó là điều cậu định nói à? Phải không? Câu nghĩ về tôi như thế chứ gì? Tôi chỉ là con bạn cũ điên khùng hồi đi học, một đứa đã tự phá hỏng cả đời mình vì quá điên.”
“Jade, thôi nào…”
“Đừng ngụy biện nữa!” Cô ấy giậm chân uỳnh uỳnh. “Hồi nhỏ, cậu là người bạn thân nhất của tôi. Chúng ta đã hứa sẽ làm bạn suốt đời, rồi con cái của chúng ta cũng sẽ làm bạn, và cả con của chúng nữa. Nhưng khi đối mặt với rắc rối thật sự, cậu lại giả vờ như chẳng hề quen tôi. Cậu có biết tôi cô đơn thế nào khi mới bị đưa vào viện không? Có biết tôi sợ ra sao không?”
Nói thế thật không công bằng. Không phải tôi không cố gắng, sau tất cả những chuyện như thế, tôi vẫn muốn làm bạn với Jade, nhưng chính Jade đã khiến mọi chuyện trở thành điều không thể. Và những gì cô ấy đã làm…
“Tôi xin lỗi,” tôi nói khẽ. “Lẽ ra tôi nên cố gắng hơn. Tôi… tôi đã sai.”
Jade đứng giữa phòng, im lặng một lúc như đang cân nhắc lời xin lỗi của tôi. “Hay là khi tôi ra viện, chúng ta đi ăn tối với nhau nhé?”
“Ồ,” tôi khẽ đáp.
“Cậu có thể gặp bạn trai tôi,” Jade nói. “Cậu rủ Cameron. Chúng ta có thể hẹn hò hai đôi.”
Nụ cười gượng mà tôi cố gắng nặn ra trông giả tạo đến buồn cười. “Tôi và Cameron không còn hẹn hò nữa, nhớ không?”
“Ồ, vậy thì chỉ hai chúng ta thôi.” Cô ấy nhướng mày. “Thế nào, được không, Amy?”
Tôi ngập ngừng hơi lâu, và Jade lập tức sa sầm mặt, nói giọng lạnh ngắt. “Ồ, tôi hiểu rồi. Thôi khỏi.”
“Không, không, tôi muốn đi mà,” tôi vội nói, dù trong lòng biết mình đang nói dối trắng trợn. Tôi không bao giờ muốn bị kéo trở lại vòng xoáy của Jade. “Chỉ là dạo này tôi bận quá. Trường Y rất áp lực…”
“Phải rồi. Làm sao tôi quên được cơ chứ?”
“Có lẽ vài tháng nữa, khi lịch học nhẹ hơn, chuyên ngành bác sĩ gia đình thì đỡ bận mà, lúc đó ta có thể…”
“Thôi khỏi,” Jade gắt lên. “Cậu không muốn đi ăn với tôi. Cậu không muốn làm bạn với tôi nữa. Tôi hiểu ý rồi, tin tôi đi.”
Nói dứt lời, Jade quay lưng bỏ đi. Tôi suýt định chạy theo, nhưng lại nghĩ tốt hơn hết là không nên làm vậy. Sự thật là những điều cô ấy nói không hoàn toàn sai. Khi nhớ lại quãng thời gian ấu thơ của chúng tôi, tôi có vô số kỷ niệm đẹp. Nhưng rồi Jade đã thay đổi. Và không còn cách nào kéo cô ấy trở lại nữa.
Tôi không muốn đi ăn tối với Jade. Không muốn gặp bạn trai của Jade. Thực lòng mà nói, tôi chẳng còn muốn làm bạn với Jade nữa. Tôi chỉ muốn tránh xa cô ấy hết mức có thể.
Tệ hơn, tôi không còn hoàn toàn tin cô ấy nữa. Tôi biết rõ một điều về Jade: cô ấy sẽ làm bất cứ điều gì để đạt được thứ mình muốn.
Tôi phải tự bảo vệ mình.
Vì sự an toàn của bản thân, tôi cần biết chính xác Jade có thể làm đến mức nào. Và cách duy nhất để biết được điều đó là xem hồ sơ bệnh án của cô ấy.