30 SỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 5
Về mặt nguyên tắc thì tôi chẳng làm gì sai cả.
Tối nay, Jade là bệnh nhân của tôi. Đúng là chúng tôi từng quen biết nhau, nhưng chuyện đó đã từ rất lâu rồi. Và đâu phải Jade bảo tôi không được xem hồ sơ của cô ấy. Cô còn có vẻ nghĩ rằng tôi đã xem qua rồi kia.
Quầy trực của y tá yên tĩnh tuyệt đối. Ngay cả Ramona cũng biến đi đâu mất. Và tất nhiên, Cameron thì đã về từ sớm. Tôi vẫn không thể hình dung nổi “việc gia đình khẩn cấp” của anh ta là việc gì. Mong là bố mẹ anh ta vẫn ổn. Tôi từng gặp họ một lần. Chỉ leo mấy bậc thềm trước cửa nhà mà ông bố đã thở hổn hển, trông như kiểu có thể lên cơn đau tim bất cứ lúc nào.
Tôi cố gạt hình ảnh người yêu cũ ra khỏi đầu khi với tay lên kệ, lấy tập hồ sơ dán nhãn CARPENTER xuống. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đẩu gần đó, nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ trong tay. Nó đây rồi, thứ tôi đang tìm.
Một khi mở ra… nghĩa là tôi đã chính thức bước qua ranh giới. Mà thật ra, tôi cũng từng vượt ranh giới rồi.
Tôi lật trang đầu tiên, ghi chú từ khoa cấp cứu. Đúng như dự đoán, có mấy tờ giấy ghi lại quá trình tiếp nhận ban đầu. Jade nhập viện cùng ngày với Will, nhưng chẩn đoán của cô ấy lại khác. Dòng đầu tiên in rõ: Rối loạn lưỡng cực loại I – và chẩn đoán ấy vẫn không hề thay đổi kể từ năm mười sáu tuổi.
Tôi bắt đầu đọc toàn bộ câu chuyện phiêu lưu hỗn loạn vì cơn hưng cảm của Jade. Rõ ràng lần này cô ấy không hành động một mình. Jade và bạn trai đã quyết định đi cướp một loạt ngân hàng trong khu phố. Giờ đây, lẽ ra cô ấy đang phải ngồi tù vì tội ăn cướp, nếu như hai người không chỉ cầm theo… chai bia rỗng, dí vào mặt những nhân viên ngân hàng tội nghiệp như thể đó là súng, và cuối cùng chẳng lấy nổi đồng nào.
Một cơn hưng cảm điển hình của Jade. Và xem ra anh bạn trai này chẳng phải loại tạo được ảnh hưởng tốt đẹp gì. Tôi thấy thật may vì đã từ chối vụ hẹn hò hai đôi.
Tôi lướt qua phần tóm tắt những lần nhập viện trước đây của Jade, và danh sách ấy khiến tôi choáng váng. Khi Jade lần đầu vào viện, mẹ tôi từng trấn an tôi rằng cô ấy sẽ được điều trị và sẽ khá hơn thôi. Nhưng không, cô ấy chưa bao giờ khá hơn. Từ khi chúng tôi còn là thiếu niên đến giờ, Jade cứ ra vào bệnh viện liên tục vài tháng một lần. Cô ấy chẳng bao giờ kiểm soát được chứng rối loạn của mình.
Bệnh tâm lý thật sự rất khó điều trị.
Khi tôi đang lật xem hồ sơ, bỗng có tiếng động vang lên từ góc hành lang. Một âm thanh khủng khiếp, như kiểu ai đó đang nôn khan hoặc nghẹn thở. Chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra mọi thứ xung quanh đã yên tĩnh bất thường. Kể từ khi họ nhốt Miguel vào phòng cách ly số hai, anh ta không hát hò thì là hét về Damon Sawyer. Nhưng giờ… tiếng hát biến mất. Thực ra là không có bất kỳ âm thanh nào phát ra từ khu cách ly nữa.
Tôi bỏ lại hồ sơ của Jade trên bàn, bước ra hành lang. Bản năng khiến tôi sờ tìm cây kim đan mà Mary đã đưa, cảm thấy yên tâm khi nó vẫn ở đó. Có lẽ trong khu trực y tá còn những “vũ khí” tốt hơn, như một chiếc kéo chẳng hạn, nhưng thử tưởng tượng xem, tôi mà đi dọc hành lang cầm kéo lăm lăm trong tay thì trông sẽ điên tới mức nào, tuy cầm kim đan trông cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Tôi bước vào hành lang mờ tối dẫn đến khu cách ly. Tiếng nghẹt thở lại vang lên, lần này rõ hơn. Nó phát ra từ phòng cách ly số hai, như thể có người đang cố hít thở lấy chút dưỡng khí.
“Miguel?” Tôi gọi khẽ. “Anh ổn chứ?”
Rồi có thứ gì đó tràn ra từ khe cửa dưới sàn. Một chất lỏng sẫm màu.
Là máu. Máu đang rỉ ra từ bên dưới cánh cửa.