4 HIỆN TẠI SỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 13
Khu điều trị tâm lý nằm ở tầng chín của bệnh viện.
Tôi đứng trước cánh cửa kim loại nặng nề của thang máy, không biết nên mong chúng mở ra nhanh hơn hay chậm hơn. Nếu thang máy không tới sớm, tôi sẽ bị muộn giờ điểm danh. Nhưng ngược lại, mỗi giây phút đứng đợi thang máy là một giây phút tôi chưa phải bước vào khu tâm thần riêng biệt đó. Vậy đấy.
Trong lúc chờ đợi, điện thoại trong túi quần nhân viên y tế của tôi rung lên. Ý nghĩ sắp tới không thể dùng điện thoại thật sự đáng sợ. Giống như bị cụt tay vậy. Tôi biết đây có thể là dấu hiệu của sự lệ thuộc không lành mạnh, nhưng tôi không quan tâm. Tôi cần điện thoại! Nơi như thế nào mà lại không có sóng điện thoại chứ? Thật vô nhân đạo.
Tôi lôi điện thoại ra, hy vọng đó là cuộc gọi từ Pauline, trợ lý hành chính khoa tâm thần, thông báo rằng tôi không cần trực ở Khu D nữa. Nhưng dĩ nhiên, không phải. Đó là mẹ tôi.
Tuyệt vời.
Giờ tôi chẳng có tâm trí nào nói chuyện với mẹ, nhưng nếu tôi không nghe máy và sau đó lại không liên lạc được vì bị mất sóng, bà ấy sẽ phát hoảng. Vì vậy, tốt hơn là nghe máy ngay bây giờ và kết thúc nó thật nhanh.
“Vâng, mẹ ạ,” tôi vừa nói thì cánh cửa thang máy cuối cùng cũng mở ra. Tôi không vào chiếc thang này vội.
“Amy, con thế nào rồi?”
“Bận lắm ạ,” tôi đáp. “Tối nay con phải học.”
Được rồi, tôi chưa kể với mẹ về buổi trực tối nay của tôi ở Khu D. Tôi đã cảm thấy lo đến thế này thì mẹ tôi còn lo hơn. Không phải mẹ tôi lo lắng quá mức, mà là vì bà ấy biết Jade từng là bệnh nhân ở đây. Mẹ tôi biết toàn bộ câu chuyện này. Mẹ sẽ không muốn tôi quay lại Khu D đâu.
“Việc thực tập ở khoa tâm thần thế nào rồi?” Mẹ hỏi tôi.
Qua điện thoại, tôi có thể nghe thấy tiếng chương trình tin tức buổi tối phát từ chiếc ti vi nhỏ mà bố mẹ đã mua từ hai mươi năm trước. Bố tôi xem nó mỗi tối, không bỏ ngày nào. Có thể lấy thói quen đó để chỉnh đồng hồ được.
“Vẫn ổn ạ,” tôi trả lời. “Cũng dễ.”
“Con không hứng thú với...”
“Không,” tôi ngắt lời bà. “Con sẽ không theo ngành tâm thần đâu mẹ. Chắc chắn là không.”
Tôi thà làm bất cứ chuyên khoa nào khác. Ngoại khoa, nội khoa, sản phụ khoa, thậm chí tôi còn sẵn sàng làm kiểu bác sĩ suốt ngày chỉ nhìn vào trực tràng, vì đó cũng là một công việc quan trọng, và tôi có thể làm được. Nhưng tôi không thể điều trị cho những người mắc rối loạn tâm thần. Đó là điều duy nhất tôi sẽ không bao giờ làm.
“Mẹ thắc mắc không biết Jade dạo này thế nào rồi,” mẹ tôi buột miệng nói.
“Chắc là ổn ạ,” tôi đáp, dù thật ra tôi chẳng chắc chắn gì cả.
“Con có còn nghe tin gì từ nó không?”
Cách đây vài năm, tôi từng nhận được một lời mời kết bạn trên Facebook từ Jade Carpenter. Và không những không chấp nhận, tôi còn chặn luôn. “Con cũng chẳng nghe được gì.”
“Từ sau đám tang, mẹ chưa gặp lại nó lần nào...”
Một nhát dao đâm vào tim tội lỗi của tôi. Hai năm trước, mẹ của Jade qua đời vì sốc thuốc. Hình như bà ấy nghiện thuốc giảm đau, và một ngày nọ, bà ấy uống quá liều rồi ngừng thở. Đám tang lại trùng với kỳ thi đầu tiên môn giải phẫu của tôi, nên tôi đã không đi. Tôi nghĩ Jade cũng chẳng nhận ra tôi vắng mặt đâu, vì hai đứa đã lâu rồi không còn nói chuyện.
Nhưng một phần trong tôi tin rằng cô ấy chắc chắn đã nhận ra. Và rất giận.
“Mẹ à.” Tôi liếc nhìn đồng hồ, rồi nhìn cánh cửa thang máy nặng nề trước mặt lại đang từ từ mở ra với một tiếng cạch trầm đục. “Con phải đi rồi.”
“Được rồi, ngủ ngon nhé con yêu. Yêu con.”
“Vâng ạ,” tôi đáp, vì tôi luôn thấy kỳ cục khi nói ‘con yêu mẹ’ qua điện thoại chốn đông người. Nhưng ngay sau khi cúp máy, cảm giác tội lỗi lại dâng lên trong lòng. Tại sao tôi không nói với mẹ rằng tôi yêu mẹ nhỉ? Chỉ cần mở miệng nói một câu thôi mà. Biết đâu... đó lại là lần cuối cùng tôi được nói chuyện với mẹ.
Tôi gạt bỏ ngay ý nghĩ đen tối đó ra khỏi đầu và nhét điện thoại vào túi. Một nhóm y tá trong bộ đồng phục in hoa ùa vào thang máy, đẩy tôi dạt vào góc. Tôi ổn. Hai nữ y tá đứng cạnh tôi đang trò chuyện, và một cô đang say sưa kể lại buổi hẹn hò tệ hại đêm qua với chất giọng ồn ào vùng Long Island. Cửa thang máy đóng sầm lại.
Đi nào...
Tôi dõi theo những nút số tầng sáng lên khi thang máy di chuyển. Tầng ba, tầng bốn, tầng năm... Chiếc thang máy đi như rùa bò. Đáng lẽ thang máy bệnh viện phải nhanh hơn chứ? Nếu có trường hợp khẩn cấp thì sao? Nếu tôi bỗng lên cơn đau tim thì sao? Có lẽ tôi đã chết trước khi kịp tới Phòng Thông tim. Tất nhiên tôi chẳng vội lên tầng chín. Nhưng đến lúc này, tôi chỉ muốn mọi thứ kết thúc thật nhanh.
“...Và hắn ta dùng nĩa để xỉa răng!” Nữ y tá trẻ trước mặt tôi thốt lên.
“Kinh tởm,” người bạn của cô ấy bình luận.
Tôi không khỏi nghĩ, mình sẵn sàng đổi buổi tối nay lấy một buổi hẹn với gã trai dùng nĩa xỉa răng kia. Chết tiệt, thậm chí gã dùng nĩa ngoáy mũi tôi cũng đồng ý.
Cuối cùng thang máy cũng mở ra, và loa thông báo vang lên: “Tầng chín.” Tôi ra khỏi thang máy, bước vào hành lang được chiếu sáng bằng ánh đèn huỳnh quang, từng vết nứt trên lớp sơn tường lộ ra rõ mồn một. Một tấm biển xanh khổng lồ có mũi tên chỉ về bên phải: Khu D.
Tôi vẫn không hiểu tại sao khu điều trị tâm thần lại được gọi là Khu D. Tôi từng hỏi Gabby về chuyện này khi cô ấy bắt đầu kỳ thực tập ở đó, nhưng cô ấy cũng không biết. Sau đó, tôi cũng chẳng buồn tìm hiểu thêm nữa.
Rẽ qua góc hành lang, tôi nhìn thấy một cánh cửa kim loại nặng trịch ở góc trong cùng. Khi tiến lại gần, tôi bắt đầu đọc được dòng chữ trên tấm biển treo ngay cửa. Ở giữa là một biển báo dừng màu đỏ chói, với dòng cảnh báo:
CẤM VÀO
CỬA KHÓA 24/7
Bên cạnh cánh cửa có gắn một chiếc máy liên lạc nội bộ, chắc là để gọi vào quầy y tá khi xin phép vào trong. Phía dưới là một bàn phím mã số dành cho những người may mắn biết được mật khẩu. Và còn một thứ nữa ngay cạnh cửa, thứ khiến tôi chán nản với ca trực đêm nay hơn cả một phút trước đó: Cameron Berger.
Ôi Chúa ơi. Bạn trai cũ của tôi đang làm quái gì ở đây vậy? Có phải tin nhắn “alo” khi nãy của anh ta là vì chuyện này không?
“Amy!” Cameron vẫy tay loạn xạ với tôi, như thể tôi đang cách anh ta cả chục mét và không nhận ra anh ta. “Em cũng trực tối nay à?”
Giống tôi, Cam mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh nhạt và khoác áo blouse trắng ngắn bên ngoài, chắc cũng mua từ cửa hàng đồ dùng y khoa cho sinh viên trên tầng ba của bệnh viện. Chỉ khác là bộ của anh ta rộng hơn tôi tầm... mười cỡ, vì thân hình cao lớn như một vận động viên bóng bầu dục. Anh ta từng chơi bóng ở đại học, nhưng không đủ giỏi để lên chuyên nghiệp. Dù sao thì, anh cũng luôn muốn trở thành bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình, chứ không phải vận động viên.
“Cameron,” tôi cất giọng căng thẳng, “anh làm gì ở đây vậy?”
“Anh trực tối nay.” Anh ta ngẩng lên, cái cằm hơi nhô ra khiến gương mặt trông giống y những cậu ấm nhà giàu kiêu ngạo trong mấy bộ phim tuổi teen của John Hughes mà mẹ từng bắt tôi xem hồi nhỏ. “Em cũng trực à?”
“Stephanie đâu rồi? Cô ấy mới là người trực cùng tôi đêm nay.” Tôi nhấn mạnh, giọng đầy nghi ngờ. “Lịch phân công ghi rõ mà.”
Anh ta nhún vai. “Cô ấy đổi ca.”
Tuyệt thật. Đêm nay đúng là mỗi lúc một tuyệt vời hơn.
Mái tóc nâu nhạt của Cam rủ xuống che một phần mắt như mọi khi, và vẫn như mọi khi, tôi lại có thôi thúc đưa tay lên vuốt nó ra. Nhưng tốt nhất là không nên. Vì nếu tôi với tay lên đó, có khi tôi sẽ tiện thể móc luôn mắt anh ta ra mất.
“Dạo này em sao rồi, Amy?”
“Tôi ổn.”
“Vẫn ở cùng Gabby à?”
“Ừ.”
“Tốt, tốt.” Anh ta gãi gãi phần râu lún phún trên chiếc cằm vuông vức. “Cuối tuần này có định làm gì không? Ý anh là... sau ca trực này ấy?”
“Không có ý định gì.”
“Ờ, anh cũng thế.” Anh ta gật gù vẻ đồng cảm. “Dạo này anh cũng chẳng có kế hoạch làm gì, em biết đấy.”
Tôi không biết phải đáp thế nào nên chỉ đứng nhìn anh ta trân trân. Không thể tin được là tôi phải ở đây cả đêm nay với người này. Mà điều tệ nhất không phải là chuyện anh ta chia tay tôi. Tôi từng bị đá rồi, tôi chịu được mà. Cái khiến tôi cay cú là lý do.
Đầu mùa hè, Cam bảo tôi rằng chúng tôi không thể tiếp tục hẹn hò nữa vì anh ta muốn dồn toàn bộ năng lượng để ôn thi lấy chứng chỉ, và lo rằng việc hẹn hò với tôi sẽ làm anh ta sao nhãng. Phải, anh ta chia tay tôi vì... một bài thi. Thật là một cú đấm thẳng vào lòng tự trọng.
Amy hay bài thi? Chà, một lựa chọn khỏi cần suy nghĩ. Thôi thì khỏi nhắc rằng tôi cũng phải thi cái bài đó, vậy mà tôi vẫn tài tình cân bằng được và sẵn sàng xoay xở giữa hai việc học hành và hẹn hò.
Tôi mừng vì không biết trước anh ta cũng trực tối nay với mình. Bởi nếu biết trước, có lẽ tôi đã không cưỡng lại việc lôi túi mỹ phẩm nhỏ xíu của mình ra, hay làm điều gì đó với mái tóc nâu sẫm thay vì buộc nó thành một cái đuôi ngựa thấp như bây giờ. Và rồi tôi sẽ tự thất vọng về bản thân.
Anh ta dõi theo tôi trong khi tôi lôi điện thoại ra và bấm số văn phòng hành chính khoa tâm thần. Tôi nhấn nút gọi, thầm hy vọng nhưng thâm tâm biết rõ mọi người hẳn đã về hết rồi. Tôi nín thở chờ chuông reo từ đầu dây bên kia.
“Tối nay chắc sẽ thú vị lắm đấy!” Cam lên tiếng.
Chuông vẫn reo. Đã năm hồi rồi. “Chắc vậy.”
“Quý khách đã gọi đến Pauline Walter, trợ lý hành chính cho trưởng khoa tâm thần. Văn phòng chúng tôi hiện đã đóng cửa. Xin hãy để lại tin nhắn hoặc gọi lại trong giờ...”
Tuyệt. Tôi biết họ đã về hết rồi mà. Và dù có gọi được cho Pauline, tôi có thể nói gì được chứ? Tôi không thể nhận ca trực được phân công vì anh thực tập sinh cùng ca đã đá tôi vài tháng trước? Nghe thật thảm hại.
“Em gọi cho ai thế?” Cam hỏi.
Tôi nhét điện thoại vào túi. “Không ai cả.”
“Nghe này, vui lên đi. Không phải ai cũng có trải nghiệm qua đêm trong khu tâm thần riêng biệt này đâu. Cũng khá thú vị đấy chứ?”
Tôi nhướng mày, đúng là anh ta sẽ nghĩ vậy thật. “Anh không thấy phiền chút nào khi chúng ta sẽ bị nhốt trong đó cả đêm?”
“Tại sao phải phiền? Họ có tra tấn chúng ta hay trị liệu sốc điện đâu? Mà dù sao thì chúng ta cũng có mật mã để ra mà.”
“Nếu một trong những bệnh nhân tấn công chúng ta thì sao?”
“Không có chuyện đó đâu.”
Tôi chẳng lấy làm ngạc nhiên khi Cameron không hề tỏ ra chút cảm thông nào. Rõ ràng là dây thần kinh thấu hiểu của anh ta có vấn đề. Mà... cái đó có thật không nhỉ? Hình như tôi từng học trong môn Di truyền học rồi thì phải. Tôi còn nhớ có cả một chứng bệnh khiến nước tiểu có vị giống như si-rô phong.
“Được rồi. Sao cũng được. Có vẻ như chẳng có gì khiến anh bận tâm hết nhỉ.”
Thế rồi hai đứa tôi cứ đứng đó, ngượng nghịu chẳng ai nói thêm câu nào. Tôi tự hỏi không biết anh ta đã bấm chuông xin vào chưa. Mà thôi, tôi sẽ không làm chuyện đó đâu. Cần thì tôi sẵn sàng đứng ở đây cả đêm, giả vờ như không biết phải làm gì. Có ai mở cửa cho chúng tôi đâu!
“Nghe này...” Hai gò má của Cam hơi đỏ lên, mặt anh ta lúc nào cũng thế này mỗi khi thấy bối rối. “Amy, anh...”
Tôi chẳng bao giờ biết được xem Cam định nói gì, bởi ngay lúc đó, một tiếng còi chói tai vang lên từ cánh cửa trước mặt chúng tôi. Cả hai cùng giật lùi về sau, và chỉ một giây sau, một tiếng cạch thật to. Cánh cửa dẫn vào khu tâm thần được mở ra.
Cameron bước sang một bên. “Quý cô trước.”
Phải rồi, lần duy nhất cư xử cho lịch thiệp thì lại là lúc này...
Khi cánh cửa từ từ mở ra, dạ dày tôi chùng xuống. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Tôi không muốn vào đây. Tôi chỉ muốn quay đầu bỏ chạy xuống cầu thang, chạy mãi cho đến khi thoát khỏi bệnh viện này. Phải gồng hết sức bình sinh tôi mới kiềm chế được. Tôi thực sự, thực sự không muốn ở đây.
Và chẳng ai trên đời này có thể hiểu lý do tại sao, ngoại trừ người bạn tôi từng thân thiết nhất.