Chương 31
“Miguel!” Tôi thở hắt ra.
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra trong phòng cách ly số hai. Có thể Miguel đã tự làm hại mình. Tôi làm sao biết được. Nhưng rõ ràng là anh ta đang chảy máu trong đó. Tôi phải giúp anh ta.
Tôi bắt đầu bấm mã mở cửa, nhưng rồi khựng lại. Lỡ như đây là một cái bẫy thì sao? Hoặc tệ hơn, lỡ Miguel đang cầm dao trong tay, và khi tôi mở cửa, anh ta sẽ làm với tôi điều anh ta vừa làm với chính mình, hoặc còn kinh khủng hơn thế.
Không, tôi không nên mở cửa. Ít nhất là cho đến khi có Ramona hoặc bác sĩ Beck đi cùng.
Tôi vội chạy vòng qua hành lang đến phòng trực của bác sĩ Beck. Đèn bên trong đã tắt, có nghĩa là thầy ấy có thể đang ngủ, nhưng tôi chẳng do dự mà gõ cửa ngay. Tôi đập mạnh bằng lòng bàn tay cho đến khi cửa mở ra. Trông thầy hơi bực bội. Bộ đồ phẫu thuật của thầy nhăn nhúm, và thầy không mang giày. Lúc mới vào ca trực, thầy đã cạo râu sạch sẽ, nhưng bây giờ chúng đã lún phún trên cằm.
“Amy.” Thầy ngáp dài. “Chuyện gì thế?”
“Có máu ạ,” tôi thở hổn hển. “Máu đang rỉ ra từ dưới cánh cửa phòng cách ly số hai.”
Bác sĩ Beck mất vài giây để tiếp nhận thông tin tôi vừa nói. “Cái gì cơ?”
“Máu chảy sắp sàn nhà ạ.” Mắt tôi bắt đầu rơm rớm rồi. “Chắc chắn có chuyện gì đó đã xảy ra với Miguel. Nhưng em không biết có nên mở cửa hay không…”
Thầy ấy chớp mắt mấy lần. “Đợi đã. Em nói là có máu trên sàn à?”
“Vâng…”
Thầy nheo mắt nhìn tôi. “Em chắc chứ?”
“Chắc chắn ạ!” Tôi lau nước mắt. “Xin thầy đến xem đi ạ.”
Cuối cùng, bác sĩ Beck gật đầu. “Được rồi, được rồi. Tất nhiên. Để tôi… để tôi mang giày đã. Tôi cần…”
Thầy có vẻ hơi choáng váng, mà nghĩ lại thì cũng dễ hiểu. Tôi vừa đánh thức thầy giữa đêm. Nhưng dù sao thầy cũng đang trực, đáng lẽ thầy nên lường trước được những việc như thế này. À, có lẽ không phải những việc chính xác như thế này.
Bác sĩ Beck xỏ đôi giày thể thao vào rồi đi theo tôi vòng qua hành lang đến khu cách ly. Tim tôi đập dồn dập đến mức đau nhói cả ngực. Tôi không dám hình dung cảnh tượng bên trong căn phòng đó. Lượng máu trên sàn khi nãy nhiều khủng khiếp. Anh ta chắc chắn không ổn rồi. Tội nghiệp Miguel… Chắc chúng tôi sẽ phải gọi 911. À không, chúng tôi đang ở trong bệnh viện mà, đâu cần gọi. Miguel chắc sẽ phải được đưa thẳng xuống phòng cấp cứu, nếu anh ta còn sống. Cầu Chúa hãy để anh ấy còn sống. Làm ơn.
Nhưng rồi khi đến nơi, tôi chết lặng. Trên sàn, ngay trước phòng cách ly số hai: không có gì cả. Không có máu. Không có gì hết.
Bác sĩ Beck quay sang nhìn tôi. “Em nói là có máu trên sàn… ở đây à?”
Tôi nhìn chằm chằm xuống sàn nhà sạch bóng. Không có một vệt máu nào. Không có một dấu vết gì để có thể bị nhầm là máu.
Cái quái gì đang xảy ra vậy?
“Có thể là… không phải ngay chỗ này. Có lẽ là…”
Nhưng không, chắc chắn là ở đây. Ngay trước cửa phòng khu cách ly. Tôi nhớ rõ vì khi đó tôi đã đang bấm mã mở cửa. Không thể là chỗ nào khác được. Tôi không nhầm…
Nhưng máu đâu rồi? Tôi đã thấy máu mà. Phải không?
“Hay là em nằm mơ?” Hai hàng lông mày của bác sĩ Beck nhíu lại. “Giờ cũng đã rất muộn rồi, Amy…”
“Có… Có thể thế ạ…”
Nhưng không. Tôi không mơ. Tôi đã thấy thật mà…
“Và còn có tiếng động trong đó nữa, thưa thầy,” tôi nhớ lại. “Giống như… tiếng nghẹn thở. Rồi anh ta im bặt. Lúc trước Miguel cứ la hét hoặc hát suốt, thầy có nhớ không ạ? Nhưng giờ anh ta im bặt.”
“Có lẽ anh ta ngủ rồi.”
Tôi siết chặt hai bàn tay vào nhau. “Bác sĩ, xin thầy hãy vào kiểm tra anh ta được không ạ? Em thật sự rất lo lắng.”
“Amy.” Bác sĩ Beck lắc đầu. “Nếu anh ta đang ngủ thì tốt nhất là cứ để yên cho anh ta ngủ.”
Trái với bản tính của mình, tôi bước vượt qua bác sĩ Beck và đập tay lên cánh cửa phòng cách ly số hai. “Miguel! Anh ổn chứ? Miguel!”
“Amy!” Giọng bác sĩ Beck đanh lại. Tôi không nhớ lần cuối cùng thầy để lộ lúm đồng tiền là khi nào, còn bây giờ thì rõ ràng là thầy đang vô cùng bực bội. “Đủ rồi! Miguel đã kích động cả đêm, và giờ cuối cùng anh ta cũng bình tĩnh lại. Tôi mong em không quấy rầy anh ta.”
Tôi lùi khỏi cánh cửa, thở dốc. Tôi biết mình sẽ không thể nào thuyết phục được bác sĩ Beck mở cửa, nhất là khi vệt máu trên sàn đã biến mất một cách thần kỳ như thế. Tôi chưa hề chứng minh được mình đáng tin.
“Em chỉ nghĩ nếu chúng ta kiểm tra thử, ít nhất cũng sẽ biết được rằng…”
Đôi môi bác sĩ Beck mím lại thành một đường thẳng. “Amy, đủ rồi. Đừng làm phiền Miguel nữa. Tôi muốn em vào một trong các phòng và nghỉ ngơi đi. Đêm nay đã là một đêm dài với quá nhiều căng thẳng rồi. Tôi chính thức cho em nghỉ ca.”
Tôi muốn nói với bác sĩ Beck về những nghi ngờ khác, về phòng cách ly số một, về những âm thanh lạ tôi nghe thấy hồi đầu giờ và giờ đột nhiên biến mất. Nhưng tôi có linh cảm rằng thầy ấy sẽ chẳng tin một lời nào. Mà thật ra, ngay cả với chính tôi, tất cả những điều ấy nghe cũng thật điên rồ. Có lẽ thầy ấy nói đúng. Có lẽ tôi nên đi nghỉ và ngủ một chút.
“Vâng ạ.” Vai tôi chùng xuống. “Em sẽ về phòng nghỉ.”
“Tốt.”
Ánh mắt bác sĩ Beck dán chặt vào tôi. Ánh mắt mà tôi chưa bao giờ muốn ai nhìn mình như thế. Ánh mắt luôn khiến tôi sợ hãi.
Ánh mắt nói rằng thầy ấy đang nghĩ tôi bị điên.