32 TÁM NĂM TRƯỚC
“Amy, Jade. Thầy muốn gặp hai em một lát.”
Chuông hết giờ vừa reo, tôi đang thu dọn sách vở, chuẩn bị về nhà thì thầy Riordan tiến đến. Thầy khoanh trước ngực, chiếc áo sơ mi ca-rô dính hai vệt ướt mồ hôi dưới nách. Mùi phô mai mốc phảng phất từ người thầy khiến tôi suýt nghẹt thở. Tôi khựng lại giữa chừng, cuốn sổ tay vẫn còn nằm nửa trong nửa ngoài chiếc cặp.
“Ngay bây giờ ạ?” Tôi buột miệng hỏi.
Thầy Riordan gật đầu vẻ nghiêm giọng.
Tôi liếc sang Jade. Cô ấy chẳng có vẻ gì là lo lắng cả. Chỉ gãi nhẹ vào khuỷu tay rồi ngồi trở lại ghế, khuôn mặt thản nhiên như chẳng có chuyện gì. Jade ngước mắt lên nhìn thầy Riordan với vẻ chán chường. Nếu tôi không tận mắt thấy cảnh cô ấy lén lấy bài kiểm tra từ trong ngăn bàn của thầy – nếu tôi không tận mắt chứng kiến – có lẽ tôi cũng sẽ thề rằng bạn mình chẳng làm gì sai cả.
Nhưng Jade đúng là đã lấy bài kiểm tra đó mà, đúng không? Không lẽ tôi tưởng tượng ra tất cả sao? Chúa ơi, dạo này tôi bị làm sao thế này?
Tôi ngồi lại vào ghế của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Thầy Riordan đang nhìn chằm chằm vào cả hai chúng tôi, mà chủ yếu là nhìn tôi. Da đầu thầy lấm tấm mồ hôi, những sợi tóc được chải để che phần hói nay đã rối tung. Một lọn tóc lạc chỗ rơi xuống trán, trông chẳng khác gì mái ngố.
“Thầy muốn nói với hai em về bài kiểm tra giữa kỳ hôm qua,” thầy Riordan bắt đầu. “Về một tờ bài thi bị mất.”
Không xong rồi.
Tôi liếc sang Jade. Cô ấy đang nhếch mép cười, nụ cười rất thoáng qua thôi nhưng đủ khiến tôi chỉ muốn vung tay tát một cái cho nó biến mất. Tất cả là lỗi của Jade. Chính cái ý tưởng đánh cắp đề thi hết sức ngu xuẩn đó đã khiến tôi rơi vào tình cảnh này.
“Thầy tìm thấy nó chưa?” Jade hỏi, giọng đều đều.
“Chưa.” Ánh mắt thầy Riordan quét qua lại giữa hai đứa. “Thầy rất lo không biết nó biến đi đâu, nên hôm qua thầy đã hỏi chú lao công xem có học sinh nào loanh quanh ở phòng học này sau giờ học không. Và ông ấy mô tả lại đúng hai em.” Thầy cúi người về phía trước, và mùi phô mai mốc nồng nặc khiến tôi suýt nôn. “Ông ấy nói đã tự tay mở cửa cho hai em vào lớp.”
“Chú ấy nhầm người rồi.” Jade phẩy tay, giọng tỉnh bơ. “Chú ấy nghĩ ai trông cũng giống nhau thôi.”
Thầy Riordan im lặng một lát. “Thầy đã cho ông ấy xem ảnh hai em trong tập kỷ yếu năm ngoái.”
Cả tương lai của tôi như vụt qua trước mắt. Bị điểm kém thì còn gỡ lại được, nhưng ăn cắp bài kiểm tra từ bàn giáo viên ư? Chuyện đó ít nhất cũng bị đình chỉ học, thậm chí có thể bị ghi vào học bạ vĩnh viễn. Tội gian lận.
Tôi thấy cả tương lai mình đang bị cuốn trôi xuống cống. Còn Jade thì vẫn tỉnh bơ.
“Ôi thầy ơi! Chú ấy còn chẳng nói nổi tiếng Anh cho ra hồn nữa là.”
“Được thôi.” Môi thầy Riordan cong thành một nụ cười khẩy. “Dù sao thì ngày mai tôi sẽ báo việc này với hiệu trưởng. Hai em có thể tự mình giải thích vì sao lại lén lút quanh lớp học của tôi ngay trước ngày kiểm tra và việc một tờ đề thi biến mất.”
Nói xong, thầy quay lại bàn và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tôi cũng muốn làm điều tương tự, nhưng cơ thể như bị đông cứng. Tôi nhìn thầy cúi người xuống, mấy chiếc cúc áo trên bụng căng ra như sắp đứt. Bị giáo viên nào bắt tội cũng tệ, nhưng thầy Riordan là tệ nhất. Ông ấy không bao giờ biết nhân từ là gì.
Khi cuối cùng cũng đứng dậy được, hai chân tôi run rẩy đến mức suýt khuỵu xuống. Tôi thậm chí không chắc mình có thể đi nổi ra khỏi phòng, nhưng bằng cách nào đó tôi vẫn lết được đến cửa. Jade thì chẳng có vẻ gì là hoảng loạn. Cô ấy đứng đợi tôi ngoài hành lang, chăm chú ngắm móng tay. Lớp sơn nhũ vàng óng ánh trên đó đã bong tróc gần hết.
Thấy tôi tới, Jade nheo mắt nhìn. “Ổn chứ, Amy?”
“Ổn cái gì mà ổn,” tôi gắt. Tôi túm lấy tay cô bạn, kéo tuột xuống cuối hành lang, ra khỏi tầm nghe của thầy Riordan. “Chúng ta gặp rắc rối to rồi, cậu có biết không hả?”
Jade hừ mũi. “Cậu lo cái gì? Cậu đâu có xem đề. Nếu cậu làm bài tệ, thì ông ta làm sao nói cậu gian lận được, đúng không?”
Tôi im lặng.
“Amy!” Jade phá lên cười, tiếng cười khiến tôi chỉ muốn hét lên. “Cậu xem thật à! Trời ạ, sau bao nhiêu lời giảng đạo nào là ‘gian lận là sai’, ‘đạo đức học sinh’, rồi cuối cùng cậu vẫn nhìn tờ đáp án đó à?”
“Tớ… tớ chỉ không muốn bị điểm liệt,” tôi thì thầm.
Nếu tôi không lục tung thùng rác trong phòng ngủ và lôi ra tờ đề kiểm tra mà Jade đưa, chắc chắn tôi đã trượt rồi. Đấy có vẻ là quyết định đúng đắn lúc đó. Nhưng đáng lẽ tôi nên nghe theo linh cảm của mình. Một điểm F trung thực còn tốt hơn gấp trăm lần so với những gì sắp xảy ra với tôi. Dù sao thì, việc Jade cứ cười khúc khích khiến tôi phát điên.
“Chuyện này đâu có buồn cười!” Tôi kêu lên. “Jade, cậu có hiểu là chúng ta tiêu rồi không? Chúng ta chắc chắn sẽ bị đình chỉ, thậm chí có thể bị đuổi học!”
“Không đời nào.” Cô ấy nhún vai. “Tớ không nghĩ nghiêm trọng đến thế đâu.”
Mặt tôi nóng bừng lên. “Có thể cậu chẳng quan tâm, nhưng tớ thì có. Tớ có kế hoạch cho tương lai. Tớ muốn vào đại học, rồi học y khoa. Tớ không muốn bị đuổi khỏi trường trung học chỉ vì gian lận, được chưa?”
“Phải rồi, còn tớ thì chỉ là một kẻ thất bại chẳng có tương lai, nên việc gì tớ phải bận tâm, đúng không?”
Gương mặt xinh đẹp của Jade thoáng hiện vẻ tổn thương. Nếu là lúc khác, có lẽ tôi đã cảm thấy hối hận vì những lời mình vừa nói. Nhưng lần này thì không. Tất cả là lỗi của cô ấy.
“Cậu biết không, cậu đừng có làm ra vẻ thánh thiện hơn người. Cậu giống tớ nhiều hơn cậu nghĩ đấy.” Jade nói.
Không hiểu sao, hình ảnh đứa bé tóc vàng váy hồng đó lại hiện lên trong đầu tôi. Sáng nay tôi lại nhìn thấy nó, trong nhà vệ sinh, khi đang đánh răng. Lần này, con bé không nói gì. Chỉ đứng đó nhìn tôi một lúc. Và khi tôi súc miệng, ngẩng đầu lên thì nó đã biến mất.
Tôi không biết hệ quả sẽ ra sao nếu tôi kể những gì mình nhìn thấy cho người khác nghe. Tối qua tôi đã thử tra trên mạng: Thấy những thứ không có thật nghĩa là gì?
Những câu trả lời khiến tôi lạnh người. Có thể là vấn đề về thị lực, nhưng điều đó không giải thích được vì sao đứa bé lại nói chuyện với tôi. Hoặc có thể tôi bị động kinh. Hoặc có khối u trong não.
Hoặc… tôi đang ở giai đoạn đầu của chứng tâm thần phân liệt. Và nếu đúng là vậy… thì tương lai tôi sẽ ra sao đây?
“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi,” Jade tự tin nói. “Tớ chắc chắn.”
“Tớ thì không chắc lắm,” tôi lẩm bẩm.
“Nghe này.” Jade nhìn thẳng vào mắt tôi. “Tớ đã nói sẽ giúp cậu qua bài kiểm tra, và tớ đã làm rồi, đúng không? Giờ tớ đảm bảo mọi thứ sẽ ổn thôi. Đừng lo. Tớ sẽ lo liệu tất cả. Tớ hứa đấy.”
Lo liệu tất cả? Câu đó nghĩa là gì chứ? Làm sao có ai có thể lo liệu gì được trong tình huống này?
Tôi gần như chắc chắn rằng cuộc đời mình – mọi thứ tôi từng biết, mọi thứ tôi ước mơ – đã chính thức sụp đổ. Và tương lai của tôi coi như tan tành.