33 HIỆN TẠI
Bác sĩ Beck vừa quay lưng đi về phòng trực thì tôi nhận ra nãy giờ Jade đã chứng kiến toàn bộ cuộc nói chuyện giữa chúng tôi.
Cô ấy đứng tựa người vào khung cửa, khoanh tay, nhếch môi vẻ rất hứng thú. Son môi vẫn lem nhem, mascara cũng nhòe cả. Đèn trong phòng tắt tối om, chỉ có ánh đèn yếu ớt ngoài hành lang hắt chút ánh sáng lên khuôn mặt.
“Thế ra cậu vẫn còn thấy mấy thứ đó à?”
“Không.” Tôi run rẩy đáp lại. “Tôi không thấy gì hết.”
“Phải rồi, người vừa mới ảo giác thấy một vũng máu giữa hành lang không phải là cậu đâu nhỉ?”
Tôi không biết phải nói gì. Cô ấy nói đúng. Tôi đã tưởng tượng ra một vũng máu giữa hành lang. Lúc đó nó trông thật đến mức tôi không chút nghi ngờ. Nhưng giờ thì rõ ràng chẳng có gì ở đó cả. Không một dấu vết. Không có thứ gì để bị nhầm là máu.
Tôi không tin nổi chuyện đang xảy ra với mình. Không phải lại thế chứ…
“Và cậu còn nghe thấy âm thanh nữa, phải không?” Jade nói.
Đầu gối tôi như muốn khuỵu xuống. Từ khi đặt chân vào Khu D này, tôi đã nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng cách ly số một, nhưng chẳng có ai khác nghe thấy, hay ít nhất là chẳng ai tỏ ra để tâm. Thế có nghĩa là…?
“Lẽ ra cậu cũng nên được giúp từ năm mười sáu tuổi,” Jade nói tiếp. “Lẽ ra cậu đã được giúp rồi đấy. Cậu chỉ cần thành thật thôi.”
“Tôi ổn,” tôi yếu ớt đáp. “Được rồi, đúng là… tôi từng gặp vấn đề trong một thời gian. Nhưng chúng đã hết rồi. Có thể là do… tôi không chắc, do nội tiết tố chẳng hạn.”
“Nội tiết tố ư!” Jade phá lên cười. “Ôi trời, Amy. Cậu thật sự tự lừa bản thân bằng cái lý do đó à?”
“Đừng có gào lên như thế…” tôi nói khẽ.
“Có gì đâu mà phải xấu hổ?”
“Ít ra thì tôi còn chưa đến mức đi cướp ngân hàng bằng vỏ chai bia vỡ!”
Đôi mắt Jade mở to, và trong khoảnh khắc, tôi sợ rằng mình đã nói quá đà. Nhưng rồi cô ấy ngửa đầu ra sau và cười phá lên.
“Trời đất ơi, tôi biết ngay là kiểu gì cậu cũng sẽ đọc bệnh án của tôi! Vẫn dễ đoán như xưa.”
“Chuyện đó…” tôi ngập ngừng.
Jade nháy mắt. “Chỉ cần cho cậu cơ hội, cậu thể nào cũng chọn làm điều sai.”
Tôi không buồn quan tâm nữa. “Giờ tôi sẽ đi nghỉ. Do mệt quá nên tôi mới nhìn thấy máu thôi.”
“Phải rồi, cứ tự nhủ vậy đi…”
Jade vẫn khúc khích cười khi tôi quay người đi về phòng nghỉ nhân viên. Tôi muốn phớt lờ những lời cô ấy nói, nhưng thật khó. Tôi rất chắc rằng mình đã thấy máu trên sàn. Nhưng nó không hề có ở đó. Tôi không thể phủ nhận điều đó.
Và tôi cũng không thể phủ nhận rằng… đây không phải là lần đầu tiên tôi thấy thứ không tồn tại.
Khi tôi quay lại phòng nghỉ, đèn đã tắt. Tôi nhíu mày, cố nhớ xem mình có tắt đèn trước khi rời đi không. Không, chắc chắn là không. Lúc đó tôi nhớ mình đã nghĩ rằng mình không muốn quay lại một căn phòng tối om, nên mới cố tình để đèn sáng.
Dĩ nhiên, cũng có thể Ramona đi ngang qua và tắt đèn để tiết kiệm điện. Chuyện đó hoàn toàn có thể. Không nhất thiết phải có ý nghĩa gì khác.
Rồi tôi thấy hắn. Một bóng đen, đứng trong góc phòng. Đang chờ tôi.
Và cánh cửa đóng sập lại.
Tôi thậm chí còn không kịp hét lên một tiếng.