Chương 34
Bàn tay của Will bịt chặt miệng tôi, khiến tôi không thở nổi.
Tôi tự hỏi anh ta đã chờ tôi trong căn phòng này bao lâu rồi. Điều duy nhất khiến tôi có thể yên tâm phần nào là anh ta có vẻ không mang theo vũ khí gì. Và khi đôi mắt màu hạt dẻ sau cặp kính nhìn tôi, tôi không thấy chút ác ý nào trong đó. Trái lại, anh ta trông cũng sợ hãi chẳng kém gì tôi.
“Làm ơn đừng hét,” Will nói khẽ. “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Tôi nhìn anh ta chằm chằm, suýt nữa thì cắn vào mấy ngón tay đang bịt miệng mình. Cuối cùng, tôi khẽ gật đầu. Khi Will thu lại bàn tay còn đang run rẩy, tôi liếc về phía cửa, tính toán xem mình cần bao lâu để chạy ra được đến đó. Nhưng Will to cao và nhanh hơn tôi, anh ta chắc chắn có thể tóm tôi lại ngay nếu muốn.
“Tôi xin lỗi, nhưng tôi có chuyện phải nói với cô, riêng cô thôi.” Will nói.
“Được rồi…” tôi đáp, giọng vẫn còn run.
Anh ta liếc về cánh cửa đã đóng, rồi quay lại nhìn tôi. “Tôi cũng thấy máu trên sàn.”
Tôi không bao giờ nghĩ tới chuyện anh ta muốn nói lại là chuyện này. “Cái gì cơ?”
“Đúng là có máu.” Hai hàng lông mày của Will nhíu sát lại với nhau. “Mọi chuyện xảy ra y như cô kể với bác sĩ Beck. Máu chảy ra từ dưới khe cửa, và tôi cũng nghe thấy Miguel phát ra những tiếng như thể… tôi cũng không chắc… như thể anh ta đang hấp hối. Nghẹt thở. Giống như có ai đó cắt cổ anh ta vậy.”
Đầu tôi trống rỗng. Tôi khuỵu xuống ghế sô pha, tâm trí quay cuồng, suy nghĩ rối tung. “Vậy máu đâu rồi?”
“Ramona đã dọn sạch rồi.”
Tôi hít một hơi thật sâu. “Cái gì?”
“Cô ta đến và lau hết khi cô đi gọi bác sĩ Beck,” Will nói. “Tôi đã thấy rõ. Cô vừa đi khỏi, cô ta xuất hiện, lau sạch máu, rồi biến mất trước khi cô quay lại, trước khi bác sĩ Beck thấy được dấu vết gì.”
Đầu tôi quay mòng mòng. “Tại sao Ramona lại phải làm vậy?”
Will bắt đầu đi qua đi lại trong phòng. “Tôi không biết. Tôi chẳng hiểu chuyện quái gì đang xảy ra ở đây tối nay nữa. Thật sự là… tôi cũng bắt đầu thấy sợ rồi.”
Tôi không biết giờ mình nên suy nghĩ về điều gì. Nếu là Cameron nói rằng anh ta thấy vũng máu, có lẽ tôi sẽ tin. Nhưng giờ người duy nhất nhìn thấy điều tôi thấy lại là một bệnh nhân tâm thần phân liệt hoang tưởng và không chịu uống thuốc. Và lúc này, Will trông chẳng khác nào hình ảnh trong hồ sơ nhập viện của anh ta: tóc dựng đứng, đôi mắt màu hạt dẻ có chút hoang dại.
Will đứng lại, nhìn chằm chằm vào tôi. “Cô không tin tôi.”
Tôi giật giật sợi dây rút của bộ đồ trực đang mặc, rồi quyết định nói thật. “Tôi biết anh không uống thuốc, Will. Tôi đã tìm thấy chúng trong cuốn Thế giới trong mắt Garp của anh.”
Will cúi đầu. “Chà…”
“Nên… anh hiểu chứ, tôi khó mà tin lời anh tuyệt đối được.”
Anh ta chậm rãi gật đầu. “Phải, tôi hiểu tại sao cô lại nghĩ vậy. Nhưng nói thật là tôi không nghĩ mình cần uống thuốc nữa. Mấy giọng nói đó… chúng tự biến mất rồi. Chắc chỉ là… cô biết đấy, việc đó chỉ xảy ra một thời gian thôi.”
“Một thời gian thôi à?”
“Nghe này.” Will nghiến răng. “Tôi muốn uống thuốc, được chưa? Tôi đã uống lúc ở phòng cấp cứu, nhưng… cảm giác thật kinh khủng. Tôi chịu không nổi. Mấy tác dụng phụ đó…”
Tôi không biết phải nói gì.
“Tôi đã thấy vũng máu đó,” anh ta khẳng định. “Không phải tôi tưởng tượng ra đâu, và cô cũng thế. Nó có thật. Cô không tin tôi cũng được, nhưng sao cô lại không tin chính mình?”
Will nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt như muốn moi ra câu trả lời. Anh ta chẳng hiểu gì cả, và tôi cũng chẳng định kể cho anh ta nghe quá khứ của mình.
“Tôi chỉ… mệt quá. Tôi không biết mình đang nghĩ gì nữa.” Tôi đưa tay xoa xoa thái dương, uể oải nói.
“Vậy để tôi nói cho cô nghe một điều mà có thể cô chưa nghĩ tới.” Will khom người ngồi xuống cạnh tôi trên ghế sô pha. “Cái cậu sinh viên y khoa kia, tên gì ấy nhỉ? Carter?”
“Cameron…”
“À, Cameron.” Will hạ giọng, gần như thì thầm. “Tôi nghe thấy anh ta hét.”
Tôi sững lại. “Cái gì cơ?”
“Thật.” Ánh mắt anh ta liếc về phía cánh cửa, khuôn mặt thoáng vẻ sợ hãi. “Và chuyện đó xảy ra từ mấy tiếng trước rồi.”
“Nhưng… ở đâu?”
“Tôi đang ngồi trong phòng mình thì nghe thấy,” Will nói, giọng căng thẳng. “Và đây mới là phần điên rồ nhất…” Anh ta hít sâu một hơi. “Khi tôi bước ra hành lang xem có chuyện gì, thì tôi nghĩ là tôi đã thấy cánh cửa của phòng cách ly số một đóng sầm lại.”
Tôi có cảm giác như vừa bị ai đấm thẳng vào bụng. “Cái gì? Anh chắc chứ?”
“Tôi không chắc,” anh ta đáp ngay. “Tôi nói là tôi nghĩ mình đã nhìn thấy thôi. Mọi chuyện diễn ra rất nhanh. Nhưng nếu cánh cửa phòng đó từng mở ra thì…”
Anh ta không cần nói hết câu. Nếu cửa phòng cách ly số một từng mở, điều đó có nghĩa là Damon Sawyer đã thoát ra ngoài. Và tôi thậm chí không dám tưởng tượng đến khả năng đó, nhất là sau tất cả những lời cảnh báo của bác sĩ Beck về mức độ nguy hiểm của hắn.
“Tôi đã hy vọng mình tưởng tượng ra tất cả,” Will nói tiếp. “Nhưng rồi khi anh ta không xuất hiện trong vụ với Miguel, tôi bắt đầu lo là có chuyện gì xảy ra với anh ta.”
Tôi ngả lưng vào ghế sô pha, cố gắng hít thở thật sâu để trấn tĩnh. “Cameron đã về nhà rồi. Gia đình anh ta có việc gấp.”
“Anh ta nói với cô như vậy à?”
“Không. Anh ta để lại lời nhắn trong hộp thư thoại của bác sĩ Beck.”
Will nhướng mày. “Và cô nghĩ Cameron là kiểu người sẽ chỉ để lại một lời nhắn rồi biến mất sao?”
Có thể. Nếu anh ta đã bị thứ gì đó làm cho sợ hãi…
“Để tôi thử gọi cho anh ta,” tôi nói. Tôi bật dậy, băng qua phòng đến chiếc điện thoại bàn ở góc. Tất nhiên, tôi không nhớ số của Cameron, nhưng may là tôi chưa xóa số anh ta dù đã rất muốn. Tôi mở danh bạ trong điện thoại, bấm số, rồi nhấc ống nghe.
Không có tín hiệu.
Will ngồi trên ghế sô pha, dõi theo tôi, vẻ mặt trầm tĩnh.
“Điện thoại không hoạt động,” tôi nói.
“Ừ,” anh ta đáp. “Tôi biết. Từ lúc mất điện.”
Khỉ thật, sao tay Miguel đó lại phải đi tiểu lên ổ điện chứ?
“Ở đây đang xảy ra chuyện gì đó,” Will nói. “Cô không nghĩ vậy sao?”
Tôi phải thừa nhận, anh ta nói có lý. Nhưng tôi cũng cần nhớ rằng mình đang nói chuyện với một người mắc chứng tâm thần phân liệt hoang tưởng. Một người từng nghe thấy giọng nói trong đầu xúi giục những điều khủng khiếp, và vẫn cho rằng mình không cần uống thuốc nữa. Tất nhiên anh ta sẽ nghĩ có gì đó mờ ám đang xảy ra. Căn bệnh này là thế mà. Dù sao cũng phải có một lời giải thích hợp lý cho mọi chuyện. Nhất định là có.
“Tôi cần nói chuyện với Cameron.” Tôi kiểm tra màn hình điện thoại. Tất nhiên, không có tín hiệu.
“Cách duy nhất để có sóng là rời khỏi khu này,” Will nói.
Anh ta nói đúng. Nếu tôi ra ngoài một lát, tôi có thể gọi cho Cameron, xác nhận rằng anh ta vẫn ổn và tất cả những chuyện này chỉ là do tôi tưởng tượng.
“Được thôi,” tôi nói.
Will bước theo tôi ra khỏi phòng nghỉ nhân viên, đến cánh cửa khóa ngăn cách Khu D với bên ngoài. Hành lang bên này tối đến mức ánh sáng xanh lục nhấp nháy của bàn phím mật mã trông thật ma quái. Tôi không cần xem lại mã vì đã thuộc lòng: 347244. Tôi đã tự nhẩm suốt cả đêm, đề phòng khi cần rời khỏi đây.
“Còn chờ gì nữa?” Will hỏi.
Anh ta thấp thỏm đứng ngay sau lưng tôi, chân chỉ đi một đôi tất trắng dày. Hai bàn tay của Will cứ mở ra rồi nắm lại liên tục, như kiểu không thể ngừng cử động, toàn thân căng cứng như sợi dây đàn sắp đứt.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi. Biết đâu tất cả những điều này chỉ là mưu mẹo của Will. Còn nếu anh ta bịa ra mọi chuyện, về máu, về Cameron, chỉ để dụ tôi mở cánh này thì sao? Bởi vì anh ta muốn trốn, và anh ta biết tôi là kẻ duy nhất dễ lừa vào tròng.
Nhưng không, tôi không tin như thế. Will đã nói ra nhiều điều rất hợp lý. Hơn nữa, anh ta đâu bị giam giữ, anh ta tự nguyện xin vào đây điều trị. Chính anh ta đã tìm đến phòng cấp cứu, nói rằng mình nghe thấy tiếng nói trong đầu. Nếu thật sự không muốn ở đây, anh ta đã chẳng phải đến ngay từ đầu.
Tôi hít sâu một hơi, rồi bấm mật mã.