Chương 35
Sau khi bấm con số cuối cùng của dãy mã, tôi chờ nghe tiếng báo mật mã đã đúng vang lên và tiếng tách quen thuộc khi cửa mở. Nhưng thay vào đó, chỉ có tiếng rè rè yếu ớt. Chắc tôi đã nhập sai mã.
Tôi thử lại lần nữa, cố giữ cho đôi tay đang run không nhấn nhầm. 347244. Đúng rồi. Đó chính là mật mã mà bác sĩ Beck đã bấm sáng nay. Dù có đang ngủ tôi cũng có thể bấm chính xác dãy số này.
Nhưng vẫn chỉ có tiếng rè rè đó. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
“Không mở được,” tôi nói với Will.
Anh ta luồn tay qua mái tóc rối bù. “Cô chắc là nhập đúng mã chứ?”
“Tôi… tôi nghĩ vậy…” Tôi móc điện thoại ra khỏi túi, mở phần ghi chú để kiểm tra. 347244, đúng là nó mà. Tôi thử thêm một lần nữa. “Chắc tôi viết nhầm rồi…”
“Chúa ơi,” Will thở hắt. “Thế này thì…”
“Nghe này,” tôi nói, “tôi sẽ đi gặp Ramona. Tôi sẽ hỏi chị ấy về vết máu trên sàn, và cả mật mã đúng. Có khi tôi ghi nhầm, nhưng tôi chắc chắn chị ấy biết.”
“Và cô tin cô ta?”
Giọng điệu của Will khiến tôi có cảm giác mình ngu lắm mới đi tin chị ấy. Nhưng tôi phải tự nhắc bản thân rằng người đang đứng trước mặt tôi đây đã được chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng. Dĩ nhiên anh ta sẽ nghĩ ra những thuyết âm mưu điên rồ, dù có lời giải thích hợp lý hơn nhiều trong thực tế. Thử nghĩ xem, điều nào khả dĩ hơn: cửa bị trục trặc nên không kêu khi Cameron rời đi, hay là anh ta đang nằm chết hoặc bất tỉnh đâu đó trong khu này?
“Tôi tin chị ấy,” tôi đáp.
“Đừng để cô ta thao túng cô,” Will nói, tay gãi lớp râu dày trên cằm. “Thực sự đã có máu. Tôi và cô đều thấy mà.”
“Ừ…” tôi nói khẽ.
Anh ta đứng yên một lúc rồi mới hiểu ra rằng tôi sẽ không để anh ta cùng đi gặp Ramona. Nếu xuất hiện bên cạnh anh ta, Ramona sẽ chẳng đời nào tin tôi. Will lùi lại một bước, giơ hai tay lên. “Nhớ cho tôi biết khi cô phát hiện thêm điều gì nhé.”
Tôi không đáp, nhưng có vẻ anh ta đành chấp nhận thực tế và quay người về phòng. Khi đi ngang qua phòng cách ly số hai, Will cúi nhìn xuống sàn, đúng chỗ mà chỉ mới ít phút trước thôi, máu loang đỏ trên từng viên gạch men.
Máu khắp nơi. Rồi bỗng chốc, biến mất không dấu vết.
Tôi cần một lời giải thích đến tuyệt vọng, bất kỳ lời giải thích nào, trừ việc cho rằng tôi đang mất trí. Có lẽ Ramona sẽ cho tôi câu trả lời ấy.
Tôi bắt đầu đi vòng quanh khu điều trị, qua hai phòng cách ly, cả hai đều im phăng phắc. Tất nhiên rồi, giữa đêm khuya thế này, mọi người đều đang ngủ cả.
Khi tôi đến gần nhà vệ sinh dành cho nhân viên, tôi nghe thấy tiếng xả nước từ bên trong. Tôi thở phào. Chắc chắn đó là Ramona. Và đúng như tôi đoán, sau khi tiếng nước chảy vang lên đủ lâu để ai đó hát trọn bài chúc mừng sinh nhật, Ramona bước ra.
“Amy!” Chị ấy giật mình, đưa tay lên ngực. “Chúa ơi, em làm chị hết hồn!”
“Em xin lỗi,” tôi lí nhí.
Chị nheo mắt nhìn tôi trong hành lang tối. “Em ổn chứ? Trông em hơi…”
“Em ổn,” tôi cắt ngang trước khi Ramona kịp nói hết câu. Tôi chẳng muốn biết mình trông như thế nào lúc này. “Em chỉ… em cần hỏi chị một chuyện.”
Ramona mỉm cười. Ở cái giờ này mà trông chị ấy vẫn tươi tỉnh được như vậy thì thật là tài. Chắc tại đã quen với ca đêm. “Được thôi, em hỏi đi.”
Tôi chỉ về phía các phòng cách ly. “Chị có lau vết máu trên sàn hành lang không ạ?”
“Máu á?” Chị ấy trông như sắp sặc. “Tất nhiên là không!”
Ôi Chúa ơi. Vậy là tôi thật sự đã tưởng tượng ra nó. Trừ phi chị ấy nói dối.
“Chị thấy mứt dâu vương vãi trên sàn,” Ramona đáp. “Cũng khá nhiều đấy, nên chị phải mang cây lau nhà ra dọn. Miguel đúng là phiền phức.”
“Mứt dâu?” Tôi lặp lại.
“Ừ.” Chị kéo kéo cổ áo bộ đồ y tá. “Dính khắp nơi luôn. Nhưng chị lau sạch hết rồi, may quá.”
Mứt dâu. Liệu thứ đó thật sự là mứt dâu sao? Nó đâu có giống mứt dâu. Tôi chắc chắn mình đã thấy nó chảy ra từ dưới khe cửa mà. Phải không?
“Em tưởng đó là máu à?” Ramona phá lên cười. “Ôi, Amy, cưng ơi, em cần phải ngủ đi thôi.”
Một cơn chóng mặt ập đến, khiến tôi loạng choạng. Chị ấy nói đúng, tôi phải đi ngủ. Nhưng tôi biết nếu cố nhắm mắt lại, tôi sẽ chỉ nằm yên đó thôi chứ không thể nào vào giấc nổi.
“Chị có thể…” tôi di di chân, gót giày cọ vào sàn. “Chị có thể nói với bác sĩ Beck rằng chị đã lau sàn không? Em chỉ muốn thầy ấy biết rằng em không tưởng tượng ra chuyện đó, rằng em không bị điên.”
Ramona nheo mắt nhìn tôi. “Em muốn đánh thức bác sĩ Beck giữa đêm chỉ để nói rằng chị vừa lau sạch mứt dâu trên sàn à?”
Ờ… nghe chị ấy nói thế thì…
“Ừm, vậy thì,” tôi nói, “em cần ra ngoài hít thở một chút.”
Chị ấy gật đầu, vẻ mặt đầy thông cảm. “Phải, chị cũng nghĩ vậy.”
“Nhưng em nhập mã ở cửa khu điều trị, nó không mở!” Tôi liếc ra sau vai. “Chị có thể giúp em ra ngoài không? Em chỉ đi một lát thôi rồi quay lại ngay.”
Đó là lời nói dối trắng trợn. Một khi cánh cửa đó mở ra, tôi sẽ đi thẳng. Dù có bị đuổi khỏi trường y cũng mặc kệ, tôi sẽ không quay lại nơi này nữa.
Ramona tiếc nuối đáp: “Ôi, Amy, ước gì chị giúp được em. Nhưng lúc cầu chì bị nổ, hệ thống cửa đã đặt lại mã. Mã số cũ không đúng nữa. Cả điện thoại cũng ngừng luôn. Rất tiếc nhưng có lẽ chúng ta bị kẹt lại ở đây đến sáng rồi.”
Dạ dày tôi chùng xuống. “Không còn cách nào khác sao ạ? Ý em là, phải có lối thoát chứ. Nếu xảy ra cháy thì sao?”
“Tin chị đi, chị cũng chẳng vui vẻ gì với chuyện này,” Ramona đáp. “Nhưng hệ thống máy tính đang được bảo trì, nên chị không chắc chúng ta có thể làm gì khác. Cứ hy vọng là sẽ không có đám cháy nào, được chứ?”
Tôi chẳng thích câu trả lời đó chút nào. Nhưng chị ấy nói cũng đúng. Nếu điện thoại mất sóng, lại không có mã mở cửa, thì ngoài việc chờ đến sáng, chúng tôi còn biết làm gì khác đây?
Tôi chỉ mong mình còn sống để thấy bình minh.