Chương 36
Tôi định sẽ không nói gì với Will về cuộc trò chuyện vừa rồi với Ramona, nhưng tôi đoán anh ta đang đi qua đi lại trong phòng, băn khoăn về chuyện vết máu trên sàn hành lang. Tôi nên nói cho anh ta biết để anh ta yên tâm. Thế nên ngay khi nói chuyện với Ramona xong, tôi đi thẳng đến phòng Will.
Trước khi gõ cửa, tôi liếc nhìn căn phòng bên cạnh, phòng 905. Phòng của Jade. Tôi chưa gặp lại Jade kể từ lúc báo với bác sĩ Beck về chỗ máu kia. Tôi tự hỏi không biết cô ấy nghĩ gì về những suy đoán điên khùng của Will. Tôi nghĩ chắc cô ấy cũng chẳng bận tâm. Dù sao thì Jade còn biết anh ta đã ngừng uống thuốc mà chẳng nói gì cơ mà.
Tôi còn chưa kịp gõ thì cánh cửa đã mở tung ra, như thể Will đã đứng sẵn ngay sau cửa, chỉ chờ tôi đến. Anh ta nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ngầu, và tôi phải tự nhắc mình rằng bản thân Will cũng chẳng hề vô hại. Đây là một người bệnh đã nghe thấy những giọng nói vang lên trong đầu trong thời gian dài, có Chúa mới biết dài bao lâu, và những giọng nói ấy còn xúi giục anh ta giết người. Anh ta hoang tưởng và tự dựng lên đủ loại thuyết âm mưu trong đầu. Dù lúc tối trông vẫn còn khá ổn, nhưng càng về khuya, trông anh ta càng tiều tụy, rũ rượi hơn.
Anh ta đang bắt đầu mất kiểm soát.
Và dù không vạm vỡ như Cameron, anh ta vẫn cao hơn tôi ít nhất nửa cái đầu và khỏe hơn rất nhiều. Ngay cả khi không có vũ khí, anh ta cũng có thể dễ dàng khống chế tôi. Tôi phải thật cẩn thận.
“Chào,” tôi nói. “Tôi vừa nói chuyện với chị Ramona.”
“Tôi nghe rồi.”
Dĩ nhiên là anh ta nghe thấy. Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên chút nào nếu anh ta đã lén lút quanh hành lang, nghe trộm mọi cuộc trò chuyện.
“Nghe có vẻ như chỉ là mứt dâu thôi. Không có gì phải lo cả.”
“Cô đùa à?” Anh ta lắc đầu. “Mứt dâu? Đó là máu, Amy. Cả hai chúng ta đều thấy rõ mà! Cô ta lừa cô đấy.”
“Chị ấy lừa tôi để làm cái gì hả trời?”
“Tôi không biết.” Anh ta luồn cả hai tay vào tóc, và tôi thấy rõ anh ta đang run bần bật. “Nghe này, Amy…”
“Sao?”
Will đứng đó một lúc, như thể đang vật lộn với suy nghĩ nào đó trong đầu. “Không có gì. Thôi bỏ đi.”
“Anh nên đi ngủ đi,” tôi nói. “Tôi cũng sẽ làm vậy.”
Anh ta cười khẩy. “Cô thật sự nghĩ là mình có thể ngủ được à?”
Đúng là tuyệt đối không thể. “Vậy thì tôi sẽ đọc Luật ở Trại Táo suốt đêm vậy.” Tôi ngừng lại một chút. “Tôi rất muốn đọc Garp tối nay, nếu như anh chưa làm hỏng nó.”
Will trề môi. “Cô phải hiểu rằng, tôi sẽ không bao giờ làm thế nếu tôi không có lý do chính đáng.”
Tất nhiên, anh ta có “lý do chính đáng”. Anh ta không muốn uống thuốc và hồi phục.
“Ngủ ngon, Will,” tôi nói.
Anh ta nhìn tôi thật lâu. “Hứa là cô sẽ cẩn thận nhé.”
“Dĩ nhiên rồi.”
Tôi quay đi, nhưng Will vẫn đứng tựa cửa, dõi theo từng bước tôi rời đi. Chỉ đến khi sắp rẽ qua góc hành lang, tôi mới ngoái lại một chút để xem anh ta còn đứng đó không. Nhưng kỳ lạ thay, thay vì thấy cửa phòng 906, tôi lại thấy cánh cửa phòng 905 đang khép lại. Phòng của Jade.
Nhưng chắc là tôi lại tưởng tượng ra thôi. Will vào phòng của Jade để làm gì cơ chứ?