37 TÁM NĂM TRƯỚC
Ngày mai tôi có bài kiểm tra môn Lịch sử, và lẽ ra tôi nên ngồi học bài, nhưng hiện giờ tôi lại đang nhấm nháp trà đào đá và xem ti vi.
Ý tôi là, học để làm gì chứ? Dù ngày mai có làm bài xuất sắc đến đâu thì tôi cũng sẽ bị đuổi học thôi. Vậy nên, thà tôi ngồi xem Netflix còn hơn là học thuộc mớ chi tiết về Thế chiến thứ nhất.
“Amy?” Mẹ tôi đột nhiên từ đâu đến đứng ngay bên ghế, nhìn xuống tôi qua cặp kính nửa vành. “Con ổn chứ?”
Chà, để xem… Con bị bắt quả tang gian lận và có lẽ sắp bị đuổi học. Thêm nữa, con đang nhìn thấy một đứa bé hoàn toàn không có thật, liên tục xúi giục con làm những điều tồi tệ. Ngoài mấy chuyện đó ra thì con đang rất ổn, cảm ơn mẹ đã hỏi!
“Con ổn,” tôi nói.
“Con có liên lạc gì với Jade không?” Mẹ hỏi tôi.
“Cũng… có ạ,” tôi lẩm bẩm, mắt vẫn dán vào màn hình ti vi.
Một nếp nhăn sâu hằn giữa hai chân mày của bà. “Amy, có chuyện gì với Jade à? Nếu có, con có thể nói với mẹ. Mẹ có thể giúp.”
“Không có gì đâu mẹ.”
Mẹ ngồi xuống cạnh tôi trên ghế sô pha. “Tuổi thiếu niên là giai đoạn rất khó khăn, nhất là với con gái. Các vấn đề về sức khỏe tâm thần nếu có cũng sẽ bắt đầu xuất hiện…”
Tôi ngẩng phắt lên khi nghe đến mấy chữ ‘sức khỏe tâm thần’. “Ý mẹ là sao?”
“Amy…” Mẹ đưa tay chống cằm. “Trước giờ mẹ chưa bao giờ nói với con chuyện này, nhưng mẹ của Jade… Cô ấy từng gặp rất nhiều khó khăn về sức khỏe tâm thần. Và những thứ như vậy có thể di truyền. Nên mẹ lo là Jade…”
“Jade ổn mà mẹ,” tôi đáp, giọng có phần gay gắt.
Đấy cũng không hẳn là nói dối. Ý tôi là, cô ấy thực sự đã thay đổi rất nhiều trong vài năm qua với những hành vi ngày càng kỳ lạ. Nhưng người đang bị ảo giác không phải là Jade. Mà là tôi.
“Con chắc là con không có gì muốn nói với mẹ chứ?” Mẹ tôi gặng hỏi.
Tôi không muốn nói với mẹ bất kỳ điều gì đang xảy ra với mình. Lòng tôi vẫn có chút hy vọng rằng tối nay ngủ một giấc, sáng mai tỉnh dậy, mọi chuyện sẽ lại yên ổn.
Nhưng tôi không thể nói sự thật với mẹ. Tôi không muốn mẹ nhìn tôi như cách mẹ nhìn Jade. Nếu mẹ phát hiện ra chính tôi mới là người đang bị ảo giác, liệu mẹ còn yêu tôi nhiều như trước không? Mẹ luôn nói rằng mẹ rất tự hào về tôi, về thành tích học tập của tôi. Nhưng khi biết được sự thật, chắc chắn mẹ sẽ không còn tự hào nữa.
“Thôi con không nói chuyện với mẹ nữa đâu. Con ra ngoài hít thở một chút.”
Trước khi mẹ kịp phản đối, tôi cầm điều khiển và tắt ti vi, cầm chai trà đá rồi bước ra ngoài. Đến cửa trước tôi hơi chần chừ, chờ xem mẹ có đi theo không, nhưng mẹ không ra. Tôi cũng không biết nên cảm thấy thất vọng hay nhẹ nhõm. Mùa đông cuối cùng cũng kết thúc, hôm nay là một ngày xuân thật đẹp. Mặt trời đang dần khuất sau đường chân trời, nhuộm cả bầu trời trong muôn sắc đỏ, cam và vàng. Thấy không, dù tôi có điên đi chăng nữa thì tôi vẫn biết tận hưởng một buổi hoàng hôn đẹp như thế này.
Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi.
Tôi quay đầu lại thì thấy Jade lái chiếc Dodge cũ của mẹ cô ấy đang đi tới. Nhìn chiếc xe tàn tạ đến mức tôi nghĩ đi thêm mấy cây số nữa chắc nó sẽ rời ra hết mất. Một bên gương chiếu hậu chỉ còn dính vào thân xe bằng một sợi dây điện, và không có chỗ nào ở phần đầu hay đuôi xe mà không bị móp.
“Amy!” Jade gào tên tôi.
Tôi chỉ đứng nhìn, tay phải vẫn cầm chai trà đá.
“Amy!” Cô ấy bóp còi inh ỏi đến mức con chó nhà hàng xóm sủa ầm lên. “Tớ cần nói chuyện với cậu.”
“Tớ không có gì để nói với cậu cả.”
“Tớ biết cậu đang giận.” Cô ấy đưa tay vén một lọn tóc ra sau tai. “Nhưng tớ đã sửa sai kịp thời. Tớ xử lý được mọi chuyện rồi. Ổn hết rồi.”
Tôi cố gắng không đảo mắt, nhưng thật khó. “Phải rồi, tớ tin cậu làm được mà.”
“Tớ nói thật mà! Tớ thề với cậu, Amy.”
Đôi mắt xanh pha vàng của Jade nhìn thẳng vào tôi. Cô ấy không cười, không đùa. Jade thật sự tin vào điều mình nói. Nhưng tôi không tài nào nghĩ ra được có cách nào có thể giúp cô ấy “sửa sai” trong chuyện này được.
“Bằng cách nào?” Cuối cùng tôi cũng hỏi.
“Lên xe đi.” Jade hất cằm về phía ghế phụ. “Tớ sẽ chỉ cho cậu.”
Từng tế bào trong cơ thể tôi đều đang gào lên, ngăn tôi bước vào chiếc Dodge của Jade. Nhưng đồng thời, tôi phải thừa nhận rằng mình thấy tò mò. Khi Jade đã quyết tâm làm điều gì đó, cô ấy luôn có cách biến nó thành hiện thực.
Vì thế, tôi mở cửa bên ghế phụ, chui vào trong xe, và trước khi tôi kịp cài dây an toàn, Jade phóng xe vụt đi.