38 HIỆN TẠI
Lần này tôi quyết định đến phòng sinh hoạt chung của bệnh nhân để cố ngủ, ít nhất là vì cái ghế dài ở đó trông có vẻ thoải mái hơn. Ít lò xo nhô ra khỏi đệm hơn. Có lẽ tôi sẽ ngủ được ở đó. Có rất nhiều phòng bệnh trống với giường tử tế và cả chăn được gấp gọn trên đầu giường. Nhưng tôi sẽ không ngủ trong phòng bệnh nhân. Tuyệt đối không.
Trong phòng sinh hoạt chung có một phòng tắm, tôi ghé qua đó chỉnh trang một chút. Và khi bật đèn trong phòng tắm lên, tôi suýt ngất. Không biết mấy tiếng vừa rồi tôi đã trải qua chuyện gì, nhưng trông tôi thật khủng khiếp. Tóc buộc đuôi ngựa gần như sắp tuột, xõa quanh mặt. Đôi mắt tôi đỏ ngầu chẳng kém gì mắt Will, và bên dưới là quầng thâm tím đậm. Thảo nào bác sĩ Beck và Ramona lại tỏ ra lo lắng đến thế.
Nếu tôi vào phòng bệnh nằm ngủ, người ta hoàn toàn có thể nhầm tôi là bệnh nhân. Thứ duy nhất tôi còn thiếu chỉ là một chiếc vòng tay trắng. Sống lưng tôi lạnh toát khi tưởng tượng chiếc vòng nhựa cứng ấy xuất hiện trên cổ tay mình, trên đó ghi đầy đủ tên tuổi, số hồ sơ y tế và ngày sinh của tôi, ngầm tuyên bố rằng tôi là bệnh nhân của bệnh viện này. Trong một khoảnh khắc chóng mặt, tôi tự hỏi liệu mình có đang hiểu sai mọi thứ không. Nếu như…?
Không. Dừng lại đi, Amy. Đừng nghĩ điên rồ nữa.
Tôi giơ cổ tay trái lên. Không có chiếc vòng nào cả. Tôi hít vài hơi thật sâu, ép mình bình tĩnh lại. Tôi ổn. Tôi sẽ ổn thôi. Tôi chỉ cần vượt qua nốt đêm nay.
Đi vệ sinh xong, tôi vốc nước lên mặt, dù chẳng giúp ích gì. Giờ tôi chỉ cần ngủ. Và rời khỏi nơi này. Tôi ước gì Cameron vẫn ở đây. Tôi không tin vào cái giả thuyết hoang tưởng của Will rằng anh ta biến mất trong một căn phòng cách ly nào đó. Tôi chắc chắn là anh ta chỉ đơn giản là đi về, và bằng cách nào đó tôi đã không nghe thấy chuông báo. Đó rõ ràng là lời giải thích hợp lý hơn nhiều.
Nhưng tại sao Cam lại bỏ về mà không nói với tôi một tiếng? Anh ta biết tôi sợ hãi đến mức nào. Sao anh ta lại có thể rời đi mà chẳng nói lời tạm biệt? Tính xấu của Cameron thì nhiều nhưng tôi tin anh ta không phải kiểu người sẽ làm vậy.
Tôi bước ra khỏi phòng tắm và đi về phía cái ghế sô pha. May mắn là có một tấm chăn gấp gọn đặt bên cạnh. Tôi mở tấm chăn ra, thực ra nó giống một tấm mền chắp hơn, và thậm chí còn không đủ dài để cho tôi đắp kín người. Nhưng thôi, trong tình cảnh này thì như vậy là khá rồi.
Tôi ngả người xuống ghế sô pha. Và bất ngờ chưa, mí mắt tôi bắt đầu nặng trĩu. Có lẽ tôi thật sự có thể ngủ được. Một phép màu.
Nhưng ngay khi vừa chợp mắt, tôi bỗng nghe thấy tiếng bước chân. Ban đầu, tôi vẫn mơ hồ không dám chắc, nhưng rồi tiếng bước chân ngày càng rõ hơn, lớn hơn. Và rồi tôi chắc chắn có ai đó đang đứng ngay bên ngoài phòng. Ngay lúc đó, tiếng bước chân ngừng lại. Tôi bật dậy khỏi ghế, tay nắm chặt tấm chăn. Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín của phòng sinh hoạt.
“Ai đó?” Tôi hỏi thật to.
Không có câu trả lời. Dĩ nhiên rồi.
Tôi rón rén băng qua phòng để ra đến cửa. Tôi áp tai vào đó. Chỉ có sự im lặng. Tôi đặt tay lên nắm cửa, khựng lại ở đó, cố lấy hết can đảm để vặn nó. Tôi đếm đến ba trong đầu, rồi đẩy cửa ra. Hành lang bên ngoài tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ phát ra từ ổ khóa số điện tử bên cánh cửa thoát hiểm đang khóa chặt. Tôi nheo mắt nhìn vào những góc tối, nhưng chẳng thấy hình bóng nào đang lẩn khuất, chờ chực lao ra. Tôi chẳng thấy gì cả.
“Có ai không?” Tôi lại gọi thêm lần nữa. Tôi khẽ hắng giọng. “Sawyer?”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Không có ai ngoài đó. Ít nhất là không có ai mà tôi nhìn thấy được. Hay nói đúng hơn, không có ai muốn tôi nhìn thấy hắn. Tôi đóng sập cửa lại, thầm cầu mong giá mà nó có cái khóa. Tôi chạy vội về phía ghế sô pha và chui tọt vào tấm chăn. Tôi sẽ không bao giờ ngủ được. Không thể nào. Dù tôi có mệt đến mức nào đi nữa, điều đó vẫn là bất khả thi.
Và đó là những suy nghĩ cuối cùng của tôi trước khi thiếp đi.