39 SỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 4
Vừa hé mắt, chưa kịp hồi thần lại, tôi đã cảm thấy có ai đó đang đứng ngay bên cạnh mình.
Bóng một người đàn ông. Dáng người anh ta hiện rõ dưới ánh trăng chiếu qua cửa sổ. Tôi siết chặt tấm chăn vào ngực, sợ đến mức không hét lên nổi.
Rồi tôi nhận ra đó là ai. “Ludwig?” Tôi nói.
Spider-Dan đang đứng trước mặt tôi, rõ ràng là đang nhìn tôi ngủ. Người đàn ông này là kẻ điên khùng nhất ở Khu D, có lẽ chỉ thua Damon Sawyer. Tôi cựa quậy trên ghế sô pha, các ngón tay lần tìm cây kim đan vẫn còn nằm trong túi.
“Đừng lo,” Spider-Dan nói bằng giọng đều đều, vô cảm. “Tôi sẽ không để hắn làm hại cô.”
Lúc đó, tôi mới nhận ra Spider-Dan đang bày dáng đứng siêu anh hùng: hai tay chống hông, hai chân giạng rộng, gương mặt kiên định và đầy quyết tâm.
“Anh đang nói gì vậy?” Tôi ngáp dài. Không thể tin nổi là mình đã ngủ được. “Không để ai làm hại tôi cơ chứ?”
Spider-Dan vẫn không nhúc nhích. “Damon Sawyer. Tôi sẽ không để hắn chạm vào cô.”
“Ờm. Cảm ơn nhé. Nhưng tôi ổn mà. Tôi nghĩ hắn không có ý định làm hại tôi đâu.”
Tôi thấy tự hào vì mình còn có thể suy nghĩ một cách logic. Vài tiếng trước, một câu nói như thế này hẳn sẽ khiến tôi hoảng loạn. Nhưng bây giờ, sau một giấc ngủ ngắn, tôi lại tìm được chút lý trí thực tế. Damon Sawyer đang bị nhốt trong phòng cách ly số một. Hắn không thể làm hại ai cả.
“Không, hắn có ý định đó đấy,” Spider-Dan khăng khăng.
Tôi duỗi người trên ghế, nghe tiếng khớp cổ kêu rắc một cái. “Sao anh lại nghĩ thế?”
“Vì hắn nói với tôi như vậy.”
“Gì cơ?” Mọi cảm giác dễ chịu sau giấc ngủ ngắn lập tức tan biến. Phải, người đàn ông này bị hoang tưởng, tôi biết. Tôi không thể tin một kẻ nghĩ rằng mình có thể bắn tơ từ cổ tay. Nhưng giọng điệu của câu nói đó cụ thể và đáng tin đến mức khiến tôi rùng mình. “Anh đang nói gì vậy?”
“Hắn đến phòng tôi,” Spider-Dan giải thích. “Hắn tìm cô, nhưng tôi không nói cho hắn biết cô ở đâu. Tôi sẽ không để hắn làm hại cô.”
“Khoan đã.” Mọi khả năng ngủ lại trong đêm nay hoàn toàn biến mất. “Ý anh là hắn đi tìm riêng tôi sao?”
“Cô là Amy, đúng không?”
Lạy Chúa. Tôi thực sự thấy rợn người rồi đấy. Làm sao Damon Sawyer lại đi tìm tôi được chứ? Hắn thậm chí còn không biết tôi là ai! Tôi mới đến đây tối nay thôi mà! Tại sao hắn lại tìm tôi? Và tại sao hắn không bị nhốt trong phòng cách ly số một?
“Hắn bị nhốt rồi mà,” tôi nói với Spider-Dan.
“Không đâu.” Anh ta nhìn tôi đầy ẩn ý. “Hắn trốn ra ngoài rồi. Tối nay.”
Ôi Chúa ơi. Ôi Chúa ơi, ôi Chúa ơi, ôi Chúa ơi.
Tôi bật dậy khỏi ghế sô pha, ném tấm chăn sang một bên. Có thể tôi đang phản ứng thái quá. Rõ ràng Spider-Dan không phải nguồn tin đáng tin cậy. Nhưng tôi cũng đã nghe chính điều đó từ Will. Chưa kể đến vệt máu trên sàn, mà tôi vẫn chưa hoàn toàn tin rằng đó là mứt dâu. Và phòng cách ly số một lại yên tĩnh một cách đáng ngờ.
Nhưng trước khi tôi kịp suy nghĩ thêm, một âm thanh chói tai xé toạc suy nghĩ của tôi.
Đó là tiếng hét của một người phụ nữ.