Chương 40
Giờ tôi có hai lựa chọn. Hoặc là chạy trốn, hoặc là chạy đi xem chuyện gì đang xảy ra.
Tôi quyết định đi xem. Tôi biết, phải, một lựa chọn dũng cảm khác thường, nhưng tôi cần phải biết chuyện gì đang diễn ra. Và tiếng hét ấy nghe quen thuộc đến đáng sợ.
Rất dễ để xác định nơi phát ra âm thanh kinh khủng đó. Vài bệnh nhân đã tụ tập ngoài hành lang để hóng chuyện và xem kịch hay. Nhân vật chính là bà Mary Cummings, đang đứng trước cửa phòng mình và gào thét hết cỡ. Các mạch máu nổi hằn trên cổ bà.
“Damon Sawyer!” Bà ấy hét lên, nước bọt bắn tung tóe từ khóe miệng. “Damon Sawyer!”
Phải cần cả bác sĩ Beck và Ramona mới kiềm chế được bà cụ. Với một người gần tám mươi tuổi, bà Mary có sức mạnh đáng kinh ngạc. Tay phải của bà vẫn nắm chặt cây kim đan bằng thép, và Ramona phải vật lộn mới giật được nó ra. Cây kim rơi xuống, lăn lông lốc trên sàn.
“Damon Sawyer sẽ giết hết mấy người!” Bà gào lên với những người đang đứng xem. “Hắn sẽ làm thật đấy! Hắn sẽ giết từng đứa một!”
Tôi nhớ bác sĩ Beck đã mô tả chính hành vi này ngay từ đầu ca trực. Thầy gọi đó là hội chứng hoàng hôn: người cao tuổi trở nên bối rối và kích động khi mặt trời lặn. Và bây giờ, tôi đang chứng kiến nó ngay trước mắt.
“Mary.” Bác sĩ Beck nghiến răng nói khi thầy ấy và Ramona ép bà quay về phòng. “Bình tĩnh lại đi, bà Mary. Làm ơn.”
“Tôi không bình tĩnh được!” Mary gào lên. Bà quay sang đám đông đang tụ tập xung quanh. “Hắn sẽ làm thật đấy! Chúng ta phải ngăn hắn lại! Hắn là đồ quỷ dữ! Một kẻ độc ác và bệnh hoạn!”
“Ramona,” bác sĩ Beck quay sang cô y tá, “cô đã chuẩn bị Ativan tiêm bắp chưa?”
Ramona gật đầu. “Đưa bà ấy lên giường trước đã.”
“Không!” Mary tru tréo. Bà đảo mắt điên loạn nhìn khắp đám đông, rồi ánh mắt dừng lại trên người tôi. “Amy! Amy, cháu phải ngăn hắn lại! Làm ơn!”
Tôi lùi lại, không biết phải nói gì. Tôi đảo mắt tìm kiếm sự giúp đỡ. “Clint Eastwood” đang đứng gần đó, đôi lông mày rậm cau lại, ôm chặt túi bánh quy muối như thể nó là vật cứu mạng. Ánh mắt tôi dừng lại nơi Will và Jade đang đứng ở rìa đám đông. Lạ lùng thay, tay của Jade đang đặt lên vai Will.
“Không!” Mary hét đến khản giọng, dây thanh quản căng cứng. “Làm ơn đừng! Làm ơn đừng làm thế!”
Nhưng cuối cùng, bác sĩ Beck và Ramona cũng khống chế được bà, đẩy bà vào phòng. Ramona đá cửa đóng lại phía sau, và chỉ trong chốc lát, vở kịch kết thúc. Các bệnh nhân lặng lẽ quay về phòng của mình. Jade và Will vẫn đứng ở rìa đám đông. Ánh mắt Jade chạm vào tôi trong một khoảnh khắc, rồi cô ta buông tay khỏi vai Will.
Thật kỳ lạ.
Will và Jade quay về phòng. Anh ta biến mất trong phòng 906, còn Jade đi vào 905. Nhưng ngay cả khi hai cánh cửa đã khép lại, tôi vẫn nhìn về hướng đó. Giữa hai người họ dường như có một sự quen thuộc nào đó. Khu D không có các buổi trị liệu nhóm, và cả hai đều mới vào đây chưa đầy một tuần. Không lý nào họ lại thân thiết đến vậy trong khoảng thời gian ngắn như thế.
Và khi tôi báo với bác sĩ Beck chuyện Will không chịu uống thuốc, Jade bỗng nổi điên với tôi. Cô ấy nói tôi phản bội lòng tin của Will. Nhưng tôi chưa bao giờ hiểu tại sao cô ấy lại quan tâm đến một người xa lạ như vậy.
Tôi nhớ lại những gì mình đọc trong hồ sơ của Jade: Đi từ ngân hàng này sang ngân hàng khác, cướp tiền với vũ khí là một chai bia. Nhưng cô ấy không làm điều đó một mình. Theo hồ sơ, cô ấy hành động cùng bạn trai, người được cho là đã nhập viện cùng lúc.
Cùng đêm Will được đưa vào phòng cấp cứu.
Ôi Chúa ơi. Will chính là bạn trai của Jade.