5 TÁM NĂM TRƯỚC
Jade đến muộn.
Chuyện đó chẳng có gì lạ. Ít nhất là dạo gần đây, chẳng có gì lạ cả. Suốt một hai năm nay, cô bạn thân của tôi cứ liên tục cho tôi leo cây. Chiều nay, tôi đã đứng trước cổng trường suốt hai mươi phút rồi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi bạn mình đâu. Lúc đầu, xung quanh còn đầy học sinh, nhưng giờ ai nấy cũng về hết, để lại tôi đứng đây một mình, và giờ xung quanh đã đủ vắng vẻ để tôi chắc chắn rằng người bạn của tôi vẫn không thấy bóng dáng đâu cả.
Tuyệt thật.
Lẽ ra, hôm nay chúng tôi phải học nhóm với nhau. Tôi sắp lụt đến cổ vì môn lượng giác của thầy Riordan, mà Jade thì lúc nào cũng giỏi toán hơn tôi. Tôi thật sự cần buổi học này, vì kỳ kiểm tra giữa kỳ sắp tới rồi, và chắc chắn tôi sẽ trượt nếu không chịu nhồi thêm chút kiến thức lượng giác vào đầu.
Điện thoại trong túi quần rung lên. Tôi rút ra xem, là một tin nhắn của mẹ.
[ Con sắp về chưa?]
[ Con đang trên đường ạ. Jade sẽ về học thêm với con.]
[ Ừ. Nhớ về sớm nhé. Yêu con.]
Tôi nhét điện thoại lại vào túi, rồi đưa chai trà đào lên uống một ngụm trong lúc đảo mắt tìm Jade. Ánh mắt của tôi dừng lại ở hàng rào bao quanh sân trường. Nhưng Jade chắc chắn không thể ở đấy. Nơi đó là chỗ tụ tập của mấy câu lạc bộ thể thao sau giờ học, mà Jade thì chẳng bao giờ là kiểu con gái thích vận động. Tôi thậm chí còn không thể tưởng tượng nổi cảnh Jade Carpenter chạy vòng quanh sân. Cô ấy cũng chẳng bao giờ mê mấy cậu con trai chơi thể thao. Gu của cô ấy là mấy anh trai hư cơ.
Khi lia mắt dọc theo hàng rào, tôi chợt nhận ra có người đang đứng đó. Tôi bất ngờ nhận ra bé gái đang đứng trên bãi cỏ. Không phải ai xa lạ, chính là con bé tóc xoăn vàng mà tôi đã gặp hồi cuối tuần, lúc ở cửa hàng quần áo Ricardo. Con bé từng bảo tôi ăn trộm chiếc áo len.
Một lần nữa, con bé lại đứng một mình. Và lần này, trông còn lạc lõng hơn cả khi ở trong tiệm Ricardo. Một mình trên sân trường, trên người vẫn là chiếc váy hồng xòe bèo nhún y như hôm nọ, kèm đôi giày Mary Jane cùng tông. Con bé phát hiện tôi đang nhìn thì nhoẻn miệng cười, nụ cười lộ rõ kẽ răng sún. Tôi giơ tay chào, con bé cũng vẫy lại.
Có lẽ nó là em gái của bạn nào trong trường. Như thế thì việc có mặt ở Ricardo hôm nọ cũng dễ hiểu thôi, có thể là đi mua sắm cùng chị rồi bị để lại một mình. Và giờ thì lại bị bỏ lại ở đây lần nữa. Tôi nên ra hỏi thăm chút.
“Amy!”
Một chiếc móng tay nhọn hoắt chọc vào vai khiến tôi giật bắn, vội quay phắt lại. Jade cuối cùng cũng chịu xuất hiện, lại còn trang điểm đậm một cách không cần thiết chỉ để đi học nhóm, mặc váy đen ngắn và quần tất mắt lưới rách te tua. Trên người cô ấy phảng phất một mùi gì đó, nhưng tôi không tài nào nhận ra là mùi gì.
“Trời đất, cậu làm sao thế?” Jade dụi đôi mắt hơi đỏ ngầu. “Tớ gọi cậu chắc phải mười lần rồi đấy!”
“Tớ không nghe thấy.” Tôi cúi xuống nhấc chiếc ba lô nãy giờ vẫn vứt dưới đất vì nó phải nặng đến năm tấn. “Tớ đang lo cho con bé kia.”
Cô ấy nheo mắt nhìn tôi. “Bé nào cơ?”
Tôi ngoái đầu lại, hướng mắt về phía sân. Con bé hình như đã đi khỏi đó. Thôi kệ, chắc không sao đâu. “Không có gì. Cậu sẵn sàng học chưa?”
Địa điểm là nhà tôi. Trước đây chúng tôi toàn học ở nhà Jade, nhưng dạo này cô ấy lại tỏ ra ngại ngùng, chẳng muốn tôi qua nữa. Tiếc thật, vì mẹ của Jade dễ tính dễ chịu hơn mẹ tôi nhiều. Mà đúng ra là bà ấy hầu như chẳng bao giờ ở nhà. Thường thì chẳng có người lớn nào ở nhà. Tôi chưa bao giờ gặp bố của Jade. Cũng không chắc Jade có biết bố mình là ai không nữa. Trước đây Jade từng bảo với tôi rằng bố cô ấy đang đóng quân ở nước ngoài, rồi lại bảo ông là nhà du hành vũ trụ, thậm chí có lần còn nói ông đã mất trước khi cô ấy chào đời.
“Nhưng giờ tớ không có tâm trạng nào mà học với hành,” Jade nói. “Chán học lắm rồi. Ra sau trường chơi đi.”
Giờ thì tôi mới nhận ra mùi lạ toát ra từ người cô ấy. Jade chắc chắn vừa tụ tập với đám học sinh hút thuốc.
“Jade, tớ thực sự cần phải học.” Tôi nói.
“Trời ơi, cậu lúc nào cũng học với hành.” Giọng Jade chuyển sang than vãn. “Một lần thôi, sao cậu không thử thư giãn chút nhỉ? Cậu biết không, Steve Alcott nói cậu dễ thương đấy.”
“Nếu bài kiểm tra này mà điểm lẹt đẹt, tớ sẽ chỉ được điểm C môn toán thôi, mẹ tớ sẽ giết tớ mất. Mà hồ sơ đại học của tớ cũng tiêu luôn.”
“Thế thì sao?”
“Thì cậu đã hứa là chúng mình sẽ cùng nhau học bài và cậu sẽ giúp tớ mà!”
“Và tớ vẫn sẽ giúp mà.”
“Không. Cậu chẳng giúp gì tớ hết.”
Tôi nhìn khuôn mặt quen thuộc của Jade và tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với tình bạn của chúng tôi vậy. Cô ấy cũng từng có những mối quan tâm như tôi. Cô ấy sẽ không nhún vai trước ý nghĩ bị điểm kém.
“Cậu cần bình tĩnh lại, Amy.” Jade đặt tay lên vai tôi. “Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tin tớ đi.”
“Bằng cách nào? Làm sao mọi thứ có thể tự nhiên ổn được?”
Jade đảo mắt. “Thôi được. Thế tùy cậu. Nhưng tớ sẽ đi chơi với những người vui vẻ đây.”
“Jade...”
Tôi chưa kịp nói thêm lời nào thì cô ấy đã bỏ đi. Thế là hết buổi học chung. Chắc tôi sẽ phải tự vật lộn thôi.
Tôi ném chai trà đá giờ đã cạn vào thùng rác và nhìn lại sân trường lần nữa, nơi con bé đã đứng. Tôi không thấy anh chị hay phụ huynh nào đến đón, nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng con bé đâu. Tôi nghển cổ tìm kiếm chiếc váy màu hồng diêm dúa và mái tóc xoăn vàng khắp xung quanh, nhưng cứ như nó đã biến mất vào không trung.
Chắc là nó tự chạy đi đâu thôi.