41 TÁM NĂM TRƯỚC
Tôi hoàn toàn không biết chúng tôi đang đi đâu. Jade lái như bay. Chiếc xe lao đi vun vút và trong xe bật đài ầm ĩ đến điếc tai. Tôi tự hỏi không biết mẹ của Jade sẽ nói gì nếu biết cô ấy lái điên cuồng thế này trên con xe sắp ra bãi phế liệu. Nhưng nghĩ lại, tôi nghĩ mẹ của Jade cũng chẳng quan tâm. Mẹ Jade đã phải chịu nhiều khổ sở vì sức khỏe tâm thần. Và những bệnh như thế này có thể là di truyền.
Tôi cựa quậy trên ghế, chỉnh lại dây an toàn, thứ duy nhất có thể ngăn tôi lao sầm vào tấm kính chắn gió nếu Jade đâm vào xe khác hay vào một cái cây nào đó. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn quang cảnh khu dân cư đang trôi đi vùn vụt bên ngoài. Nơi này trông chẳng quen thuộc chút nào.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?” Tôi hỏi lần thứ mười.
“Đừng hỏi nữa. Sắp tới rồi.”
Tôi nhấp một ngụm trà đào lạnh. Thái dương bên phải của tôi cứ giật tưng bừng. Lẽ ra từ đầu tôi đừng lên xe. Mặt trời sắp lặn, và mẹ tôi sẽ phát điên nếu tôi không có mặt ở nhà. Tôi đâu có biết là chúng tôi sẽ đi xa đến thế này.
Nhưng rồi chiếc Dodge đột ngột phanh gấp và dừng lại. Jade dừng xe trước một ngôi nhà sơn trắng, có lẽ nó đã từng rất đẹp, nhưng thời huy hoàng ấy đã qua từ lâu. Bên ngoài nhà được ốp gỗ, lớp sơn đã bong tróc thảm hại. Bãi cỏ trước nhà chỉ còn lưa thưa những mảng úa vàng. Một cảm giác nặng trĩu, lạnh buốt lan khắp lồng ngực tôi. Tôi không nên đến đây.
“Đến nơi rồi!” Jade reo lên.
Ừm…
“Đây là đâu vậy?” Tôi rướn cổ nhìn kỹ hơn ngôi nhà. “Nhà ai đây?”
Jade nháy mắt với tôi. “Rồi cậu sẽ thấy.”
Jade bước ra khỏi xe, và tôi miễn cưỡng đi theo. Nhưng cô ấy không đi vào lối dẫn đến cửa trước, mà lại rẽ xuống đường xe chạy bên hông nhà, hướng ra cửa sau. Cánh cửa lưới kêu lạch cạch trong gió, Jade giật mạnh, rồi kéo luôn cả cửa bên trong. Tôi đứng nhìn khi Jade bước vào trong nhà.
“Nhanh lên, Amy!” Cô ấy vẫy tay gọi tôi. “Vào đây!”
Tôi không nên đi theo. Đây đúng là một sai lầm. Tôi nên quay lại và về nhà ngay bây giờ.
Jade vẫn thúc giục tha thiết. “Nhanh lên.”
“Được rồi,” tôi nói. “Nhưng chỉ một phút thôi đấy.”
Tôi bước qua những bụi cỏ mọc tràn ra lối đi dẫn tới cửa sau, leo ba bậc thềm và bước vào căn bếp. Và chính lúc đó, tôi nhận ra đây là nhà của ai.
Miệng tôi há hốc. Ly trà đào lạnh trên tay phải rơi xuống nền, đổ tung thứ chất lỏng màu nâu lên những viên gạch bếp bẩn thỉu, hòa lẫn với những vệt đỏ thẫm. Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mình sẽ không bao giờ, không bao giờ có thể uống trà đào lạnh nữa, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tôi buồn nôn.
“Ta-da!” Jade kêu lên, rồi phá ra cười khúc khích.
Trời ơi. Chuyện này còn tệ hơn cả những gì tôi tưởng tượng.