42 HIỆN TẠI
Khoảng mười phút sau, bác sĩ Beck và Ramona bước ra từ phòng của Mary, trông họ đều rã rời, kiệt sức. Tóc của Ramona như sắp bung ra hết, còn trên cẳng tay bác sĩ Beck là một vết xước dài đỏ rực.
“Lạy Chúa, tình trạng của bà ấy chưa bao giờ tồi tệ như hôm nay.” Bác sĩ Beck thốt lên.
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín phòng Mary. “Bà ấy ổn chứ ạ?”
Bác sĩ Beck gật đầu. “Cuối cùng bà ấy cũng bình tĩnh lại rồi, tạ ơn Chúa. Tôi nghĩ tối nay sẽ không có chuyện gì thêm đâu. Nhưng bắt đầu từ ngày mai, bà ấy cần được tăng liều Seroquel trước khi đi ngủ. Chúng ta không muốn bà ấy có thêm một lần lên cơn như vậy nữa đâu.”
Tôi cắn môi dưới. “Hay để em vào ngó qua bà ấy một chút nhé ạ? Lúc trước em và bà ấy nói chuyện khá nhiều, và bà ấy tin em.”
“Đừng làm phiền bà ấy,” Ramona nói. “Bà ấy vừa vào giấc thôi.”
“Nhưng…”
“Tôi biết em rất muốn giúp đỡ, Amy,” bác sĩ Beck nói. “Nhưng khi họ lên cơn như thế này thì không thể nói lý lẽ được đâu. Bà ấy thậm chí sẽ không nhận ra em là ai.”
Không đúng. Bà ấy đã thấy tôi giữa đám đông và gọi đúng tên tôi. Bà ấy biết rõ tôi là ai.
Ramona nhặt chiếc kim đan bằng thép dưới sàn lên và giơ nó lên. “Lạy Chúa, tôi tưởng bà ta sẽ lấy nó đâm thẳng vào mắt tôi chứ! Đây đâu phải là kim an toàn dành cho bệnh nhân mà chúng ta đã duyệt. Làm sao bà ta kiếm được cái này nhỉ?”
Tất nhiên, tôi chẳng ngạc nhiên chút nào với chuyện bà Mary đã tráo đổi kim đan và có được một cây kim đan thật. Bà ấy vốn rất giỏi xoay xở mấy trò như thế này. Tiếc là lần này nó lại chẳng giúp ích được gì cho bà.
Bác sĩ Beck viết vội một ghi chú, nhét vào hồ sơ bệnh án rồi quay về văn phòng, để lại Ramona và tôi ở lại. Ramona mở hồ sơ của Mary và đang ghi thêm phần của mình.
“Ramona,” tôi nói. “Em hỏi chị một chuyện được không?”
“Được chứ,” chị ấy đáp mà không ngẩng đầu lên.
“Có… có cặp đôi nào trong số các bệnh nhân ở khu này không?”
Lần này chị dừng bút và ngẩng đầu nhìn tôi. “Em đang hỏi là có ai đang hẹn hò với nhau không à?”
“Ờ thì…” Tôi liếc qua hành lang, nhìn hai phòng 905 và 906 nằm sát nhau, khoảng cách hoàn hảo cho một cuộc hẹn vụng trộm. “Em chỉ tò mò về Carpenter và Schoenfeld thôi…”
“Ồ!” Chị ấy bật cười. “Phải rồi, hai người đó chắc chắn là một cặp.”
Chà. Jade đã nói dối tôi trắng trợn thế đấy. À, thật ra cô ấy không hẳn nói dối, mà là cố tình giấu sự thật. Cô ấy thậm chí còn rủ hẹn hò đôi với tôi và Cameron mà chẳng buồn nói rõ bạn trai đó là ai. Tôi đoán chính Jade là người nảy ra ý tưởng dạy anh ta khoét lỗ trong cuốn sách và giấu thuốc bên trong.
Dĩ nhiên, Will cũng nói dối. Khi hỏi anh ta về chuyện yêu đương hẹn hò, tôi đã hỏi rất rõ ràng, và anh ta bảo mình không yêu đương với ai cả. ‘Đây không phải là thời điểm thích hợp để tôi dính dáng tới phụ nữ. Tôi cần phải ổn định bản thân trước đã.’
Rõ ràng cả hai người họ đều không muốn tôi biết họ đang hẹn hò. Tôi nhớ lúc nói chuyện với Will trong phòng anh ta, có vẻ như anh ta muốn nói với tôi điều gì đó. Giờ thì tôi biết đó là gì rồi. Chỉ là… tại sao anh ta lại giấu tôi?
Nhưng có một điều tôi biết chắc: Chính Jade là người đã bày ra tất cả chuyện này.