Chương 43
Không thể nào ngủ lại được, nên tốt nhất là tôi đi tìm câu trả lời cho xong.
Tôi bước nhanh đến phòng của Jade, gõ mạnh liên hồi bằng cả bàn tay của mình. Phải gõ khá lâu thì Jade mới chịu mở cửa. Trên mặt cô ấy là một vẻ thích thú khó tả. Tôi cố không nghĩ đến hình ảnh bản thân vừa thấy trong gương lúc nãy.
“Xin chào Amy,” cô ấy nói. “Cơn gió nào đưa cậu đến đây thế?”
Tôi bước qua Jade và đi thẳng vào phòng mà chẳng buồn xin phép, vậy mà Jade vẫn điềm tĩnh đóng cửa lại sau lưng tôi, vẫn cười giễu cợt, dù lớp trang điểm đã trôi gần hết.
“Cậu chưa bao giờ nói với tôi rằng Will là bạn trai của cậu,” tôi nói.
Trong giây lát, cô ấy sững sờ không thốt lên lời rồi bỗng nhiên bật cười, ngửa đầu ra sau cười to đến mức tôi có thể thấy rõ những chỗ trám bạc trong miệng. Jade chưa bao giờ rời khỏi phòng khám nha mà không phải trám một cái răng nào đó.
“Ôi, Amy ơi…”
“Đừng có chối.” Tôi chống hai tay lên hông. “Anh ta đúng là bạn trai cậu, phải không?”
Cô ấy mỉm cười, nhún vai. “Tôi biết nói gì đây? Cậu đã khám phá ra bí mật nho nhỏ của tôi rồi. Nhưng nếu chúng ta có một buổi hẹn đôi và tôi dẫn anh ấy theo thì sẽ vui phải biết.”
Tôi nhăn mặt. “Phải, vui.”
“Anh ấy dễ thương mà, đúng không?”
“Anh ta có vấn đề.” Tôi cau mày. “Chuyện Will không chịu uống thuốc là do cậu phải không?”
Cô ấy nhún vai. “Tại sao anh ấy phải uống chứ? Không uống thuốc anh ấy mới thú vị chứ.”
“Vậy à? Cậu nghĩ anh ta nghe thấy giọng nói bảo đi giết người là điều thú vị sao?”
“Thôi nào! Anh ấy đâu có thực sự làm thế.”
“Cậu biết được đấy.”
Tôi không thể nhìn Will như trước được nữa, kể từ khi biết anh ta không uống thuốc ngăn ảo giác. Không có thuốc, anh ta có thể làm gì? Anh ta nói rằng đã nghe thấy tiếng Cameron hét, rồi âm thanh biến mất ngay sau đó. Nhưng tôi không thể tin hoàn toàn vào lời anh ta được. Nếu chính anh ta là người khiến Cameron biến mất thì sao?
“Cậu cứ nên cẩn thận khi ở gần Will thì hơn,” tôi nói. “Những người nghe thấy giọng nói trong đầu… không thể tin tưởng được đâu.”
“Cậu là người biết điều đó rõ nhất còn gì, phải không?”
Jade nhìn tôi chằm chằm, miệng vẫn treo nụ cười khinh khỉnh. Cô ấy sẽ không bao giờ chịu nghe tôi nói. Năm mười sáu tuổi cô ấy không nghe tôi, bây giờ cô ấy tất nhiên càng không nghe. Jade chưa từng muốn được giúp đỡ. Cô ấy không bao giờ tin rằng mình có vấn đề, và chính vì thế cũng chẳng bao giờ muốn thay đổi.
“Tôi nghĩ Will có thể cực kỳ nguy hiểm,” tôi nói. “Tôi nghĩ tối nay tất cả chúng ta đều có thể gặp nguy hiểm. Nhưng nếu cậu không muốn nghe, thì tùy cậu.”
Chỉ trong thoáng chốc, vẻ bình tĩnh của Jade vụt tan biến. “Cậu… cậu thật sự nghĩ anh ấy có thể gây nguy hiểm sao?”
“Phải.”
Cô ấy trông như đang cân nhắc điều đó. “Tôi không tin đâu.”
“Chỉ cần cẩn thận khi ở gần anh ta thôi,” tôi nói. “Được chứ Jade?”
Jade cụp mắt nhìn nhìn xuống. “Cậu nên đi đi, Amy.”
Dù lo cho Jade, tôi vẫn quyết định ra khỏi đó. Dù sao thì, tôi cũng không thể thuyết phục cô ấy ngay lúc này được. Rồi đến một lúc nào đó, có thể cô ấy sẽ nhận ra tôi nói đúng.
Tôi chỉ hy vọng rằng khi đó, người bạn của tôi vẫn kịp cứu lấy mạng mình.