44 SỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 3
“Chị có nghĩ bà Mary ổn rồi không?” Tôi hỏi Ramona.
Chị ấy lại quay về chỗ ngồi quen thuộc ở quầy y tá, lật giở cuốn tạp chí. Chiếm toàn bộ trang tạp chí là hình ảnh một diễn viên trẻ tuổi, chắc chỉ ngoài hai mươi và cực kỳ điển trai. Và việc hoàn toàn không biết anh ta là ai quả là một minh chứng ý nghĩa cho thấy suốt hai năm qua tôi đã vùi đầu học hành đến mức nào.
“Bà ấy đang ngủ rồi,” Ramona đáp. “Hãy để bà ấy yên. Em muốn bà ấy lại lên cơn lần nữa à?”
Tôi vẫn bồn chồn đi lại quanh chị ấy. “Đúng, nhưng nếu chúng ta vừa cho bà ấy dùng một đống Ativan, chẳng phải ta nên kiểm tra xem bà ấy thế nào sao?”
Ativan là thuốc an thần. Tôi nhớ đã được học ở lớp dược lý rằng nó có thể gây ức chế hô hấp – nghĩa là có thể khiến người ta ngừng thở – đặc biệt là ở người cao tuổi. Tôi còn nhớ rõ điều đó được ghi trên thẻ bài học. Biết đâu đấy, lỡ như Mary đã ngừng thở trong phòng rồi thì sao?
“Bà ấy ổn mà.” Ramona liếc tôi một cái sắc lạnh. “Chỉ thị của bác sĩ Beck là để bà ấy yên. Em không muốn bà ấy lại kích động rồi chúng ta phải kê thêm Ativan nữa, đúng không?”
Không, tôi không muốn thế. Nhưng tôi vẫn có thể kiểm tra xem bà ấy còn thở không. Tôi đâu cần đánh thức bà ấy dậy. Tôi chỉ cần vào, nhìn xem ngực bà có còn nhấp nhô hay không, rồi ra ngay. Nhưng ánh mắt Ramona thì nói rõ rằng chị ấy không muốn tôi làm điều đó.
“Được rồi, thế thì em sẽ cố ngủ lại vậy.” Cuối cùng tôi đành nói.
“Em nên thế.”
Quay lại phòng nghỉ của nhân viên được nửa đường thì tôi nhận ra mình sẽ không thể yên lòng nổi nếu không qua ngó bà Mary một lát. Tôi thật sự quý bà ấy, và tôi muốn bà ấy sống đến sáng mai. Thế nên tôi sẽ đi kiểm tra, dù Ramona có đồng ý hay không.
Tất nhiên, tôi không thể để Ramona biết chuyện này. Tôi đã có đủ rắc rối với chị ấy và bác sĩ Beck rồi, chỉ cần thêm một lỗi nhỏ nữa là họ sẽ gọi điện cho thầy trưởng khoa ở trường tôi mất. Vì thế, lần này tôi phải thật kín đáo. Tôi chọn đi đường vòng, không đi ngang qua quầy y tá nữa. Tôi cứ bước cho đến khi đến phòng 912, phòng của Mary. Tôi chỉ cần vào trong một giây thôi, kiểm tra xem bà ấy có đang thở không, rồi sẽ đi ngay. Tôi cố gắng thật nhẹ nhàng khi ấn xuống tay nắm cửa. Cánh cửa khẽ mở, bên trong tối đen như mực. Tôi lặng lẽ lách người vào phòng.
Mary đang được bọc kín trong chăn trên giường. Nhưng có quá nhiều lớp chăn, khiến tôi khó nhìn rõ được lồng ngực bà ấy có phập phồng hay không. Tôi rón rén bước lại gần, cúi xuống nhìn bà, và…
Bà ấy không có trên giường. Cái quái gì thế này?
Tôi giật tung chăn ra, chẳng còn quan tâm đến việc giữ yên lặng nữa. Có một khối phồng trên giường, hóa ra là chiếc khăn choàng Mary đang đan dở. Ai đó đã đặt nó lên giường, làm nó trông giống hệt hình dáng một người đang ngủ.
“Mary?” Tôi gọi khẽ. Không có tiếng trả lời.
Cánh cửa phòng tắm hé mở, bên trong tối om, nhưng có vẻ bà ấy cũng không ở đó. Tuy vậy, tôi vẫn kiểm tra cho chắc. Tôi tìm khắp phòng tắm, thậm chí cúi xuống nhìn cả dưới bồn rửa như thể bà ấy có thể trốn ở đó. Nhưng không, bà ấy không ở trong phòng tắm. Bà ấy đã biến mất.
Tim tôi đập thình thịch khi bước ra khỏi phòng tắm, nhưng nó đập còn mạnh hơn nữa khi tôi nhận ra có một bóng người đứng ở ngưỡng cửa phòng Mary. Một người đàn ông đang đứng đó, chờ tôi bước ra. Và khi tôi vừa xuất hiện, anh ta khép cửa lại, nhốt cả hai chúng tôi bên trong.
Là Will.