Chương 45
“Đừng lại gần tôi, Will. Tôi nói thật đấy.”
Dưới ánh trăng le lói hắt vào trong phòng, đôi mắt Will trông như hai hốc tối đáng sợ. Bất chấp lời cảnh báo của tôi, anh ta vẫn bước lên một bước. Tôi lùi lại, vấp vào cánh cửa phòng tắm.
“Will…” tôi nói, giọng run rẩy. “Anh đã làm gì bà ấy? Anh đã làm gì bà Mary?”
Anh ta khựng lại. Nhìn về phía giường của Mary rồi nhíu mày. “Tôi đã làm gì? Cô đang nói gì thế? Cô nghĩ tôi đã làm gì?”
“Tôi không biết.” Giọng tôi khàn đi, chỉ còn như một hơi thở gấp. “Rõ ràng anh đã làm gì đó với bà Mary. Và… và Cameron… và cả Miguel…”
“Tôi ư?” Anh ta đưa tay ôm ngực. “Cô nói nghiêm túc đấy à? Tôi đến đây để nói chuyện với cô vì tôi cũng không biết chuyện quái gì đang xảy ra nữa. Sao cô lại nghĩ là tôi làm?”
Anh ta lại tiến thêm một bước, và tôi phải men dọc theo bức tường về phía cửa sổ. Dĩ nhiên, tôi không thể thoát ra ngoài bằng cửa sổ tầng chín, nhưng làm vậy khiến tôi cảm thấy an toàn hơn phần nào.
“Tôi biết hết rồi, Will.”
“Biết hết?” Anh ta nhìn tôi với vẻ hoang mang. “Cô biết cái gì? Tôi không hiểu.” Anh ta cau mày khi thấy tay tôi đang run rẩy. “Cô bình tĩnh đi nào! Chúa ơi, tôi không đến đây để làm hại cô.”
Phải rồi, nghe thật đáng tin đấy. “Tôi biết chuyện anh và Jade. Jade là bạn gái anh. Anh đã nói dối tôi.”
Quai hàm anh ta trông như sắp rơi ra vì sốc. “Tôi và Jade? Ý cô là con nhỏ tâm thần ở phòng 905 đó hả? Cô nghĩ cô ta là bạn gái tôi sao?”
“Đừng nói dối.”
“Tôi không nói dối!” Anh ta đặt tay lên ngực. “Tôi xin đem tính mạng ra thề, Jade không phải là bạn gái tôi. Tôi còn chẳng biết cô ta là ai!”
“Nên đấy là lý do cô ta lại đặt tay lên vai anh khi chúng ta ở hành lang lúc trước?”
Anh ta nhíu mày. “Lúc đó cô ta đang quá lo lắng cho bà Mary. Tôi phải làm gì? Hất cô ta ra chắc?”
“Và tôi thấy anh lẻn vào phòng cô ta nữa…”
“Tôi xin thề chuyện đó chưa từng xảy ra. Jade là người… nên tránh xa thì đúng hơn. Và tôi đã làm như vậy. Tôi thậm chí còn không biết họ của cô ta. Tôi thề đấy.”
Đôi mắt Will mở to, chân thành sau cặp kính. Trông anh ta thật sự giống như đang nói thật.
“Tôi xin lỗi,” tôi nói. “Chỉ là… làm sao tôi tin anh được sau khi biết anh đã nói dối về chuyện thuốc men. Ý tôi là, anh chưa hề uống viên chống loạn thần nào mà bác sĩ kê cả. Làm sao tôi có thể tin anh được?”
“Nghe này, tôi không uống thuốc vì tôi không cần chúng.”
“Ồ, thật sao? Anh nghĩ mình không cần điều trị dù nghe thấy giọng nói à?”
“Không, tôi không cần. Bởi vì… tôi không hề nghe thấy giọng nói nào cả.” Anh ta nói dứt khoát.
Tôi khịt mũi. “Ra vậy. Hóa ra chúng tự biến mất luôn à?”
“Không, tôi…” Anh ta liếm môi, hít một hơi thật sâu, cẩn trọng lựa lời. “Chúng không bao giờ biến mất vì tôi chưa từng nghe thấy gì cả. Tôi chưa từng nghe thấy giọng nói nào. Tôi… tôi đã nói dối.”
Tốt lắm. Đúng là hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Tôi chưa bao giờ nghĩ anh ta sẽ nói được như vậy. “Xin lỗi, anh nói gì cơ?”
“Tôi nói dối, được chưa?” Anh ta gãi lớp râu lởm chởm trên cằm. “Tôi đã đọc kha khá tài liệu về hành vi của một người tâm thần phân liệt hoang tưởng, rồi tôi đến phòng cấp cứu và diễn lại y như vậy. Thế là họ đưa tôi vào đây.”
Tôi nhìn anh chằm chằm. “Tại sao anh lại làm chuyện điên rồ như thế? Anh điên à?”
“Không, tôi không điên. Đó chính là vấn đề.” Giọng anh ta hạ thấp đến mức tôi phải căng tai mới nghe được. “Thật ra thế này. Tôi không phải là tài xế Uber. Tôi là phóng viên. Có một người từng là bệnh nhân của Khu D này đã đến gặp tôi, kể rằng anh ta cảm thấy bệnh nhân ở đây bị đối xử tệ bạc. Nhưng cô biết đấy, khó mà lấy được lời kể chính xác từ những bệnh nhân kiểu này, và tôi không muốn đăng mấy câu chuyện hoang đường vô căn cứ. Vậy nên tôi nghĩ cách tốt nhất để có bài viết trung thực là tự mình trải nghiệm.”
Tôi há miệng ra nhưng chẳng biết phải nói gì. Anh ta nói dối về việc bị tâm thần phân liệt hoang tưởng ư? Cái này thì… Tôi thực sự không tìm được từ nào để diễn tả.
“Vài ngày nữa, tôi định nói là mấy giọng nói kia biến mất rồi,” anh ta nói tiếp. “Kiểu như tôi từng dùng một loại ma túy nào đó khiến tình trạng bị kích phát, nhưng giờ tôi đã ổn. Đó là kế hoạch của tôi, ít nhất là trước đây. Nhưng mọi chuyện không diễn ra như tôi tưởng.”
“Thật sao, anh nghĩ thế à?”
“Ngay cả trước tối nay, tôi đã có kha khá điều để viết rồi.” Anh ta liếc nhìn cánh cửa phòng của Mary, vẫn đóng chặt.
“Những phòng cách ly ở đây… tôi không biết chuyện đó có hợp đạo đức hay không. Ít nhất họ cũng nên gắn cửa sổ trên cửa ra vào để nhân viên có thể kiểm tra thường xuyên. Tôi không nhìn thấy tận mắt, nhưng cô nên nghe tiếng gã Damon Sawyer gào thét khi họ nhốt hắn trong đó. Miguel cũng hét đòi ra ngoài… Ít nhất là cho đến khi…”
Tôi quan sát gương mặt anh ta dưới ánh trăng mờ ảo. Liệu tôi có thể tin bất kỳ điều gì anh ta nói không? Câu chuyện nghe thật điên rồ. Ai lại giả vờ nghe thấy giọng nói chỉ để lấy tư liệu viết báo chứ?
“Tất nhiên là tôi không định nói sự thật với ai cả,” Will nói. “Nhưng đủ rồi. Với chuyện Cameron mất tích, vũng máu trên sàn, rồi giờ là Mary…” Vai anh ta run lên. “Và… cô là người duy nhất ở đây mà tôi tin tưởng.”
“Tôi ước gì mình có thể nói điều tương tự với anh,” tôi lẩm bẩm.
“Tôi biết, tôi biết.” Anh ta thở dài. “Ước gì ở đây có mạng để tôi có thể tra cho cô xem và chứng minh tôi là ai. Will Schoenfeld. Tôi viết cho tờ The Daily Chronicle. Tôi đã làm ở đó được hai năm rồi. Ước mơ của tôi là làm việc cho The New York Times, nhưng cô biết đấy, người ta không đến được đó bằng mấy bài báo nhạt nhẽo đâu.”
“Vậy nên anh chọn cách giả vờ bị tâm thần phân liệt à?”
Anh ta ngồi phịch xuống giường. “Tôi ước mình đừng làm thế. Giờ tôi đang phải trả giá đây. Amy, cô phải hiểu là có chuyện rất tồi tệ đang xảy ra ở Khu D này.”
Anh ta nói đúng ở điểm đó. Đêm nay ở đây đang xảy ra chuyện gì đó thực sự khủng khiếp. Tôi không biết chính xác là gì, nhưng tôi bắt đầu thật sự lo rằng có lẽ tôi sẽ không sống qua đêm nay. Còn Cameron thì… có lẽ đã không qua nổi.
“Anh không tin Ramona à?” Tôi hỏi.
“Hoàn toàn không. Ý tôi là, mứt dâu á? Cả hai ta đều biết rõ thứ đó trên sàn là máu.”
Anh ta nói đúng. Trong tất cả những người tôi đã nói chuyện, anh là người duy nhất chịu thừa nhận rằng vết máu đó không phải là ảo giác.
“Còn bác sĩ Beck thì sao?” Tôi hỏi.
Anh ta ngập ngừng. “Tôi không chắc. Nhưng dù sao thì anh ta cũng không tin rằng có điều gì bất thường xảy ra ở đây tối nay. Vậy nên anh ta chẳng giúp ích được gì cho tình hình cả.”
“Giả sử tôi tin anh,” tôi nói, “thì chúng ta phải làm gì bây giờ?”
Tròng mắt anh ta ánh lên trong ánh trăng. “Chúng ta phải sống sót qua đêm nay. Đây là việc tôi và cô cần làm.”