Chương 46
Will nói rằng cách duy nhất để sống sót đến sáng mai là chúng tôi phải ở cạnh nhau. Lý do của anh ta là nếu không ở một mình, chúng tôi sẽ được an toàn. Tôi vẫn chưa dám tin tưởng anh ta hoàn toàn. Nhưng dù sao, kế hoạch của anh ta chỉ là quay lại phòng bệnh và đọc sách của John Irving đến sáng. Nghe có vẻ là kiểu kế hoạch mà tôi có thể dễ dàng đồng ý.
“Tôi vẫn không thể tin nổi là anh lại phá hỏng cuốn Garp,” tôi nói khi chúng tôi quay lại phòng anh ta. “Nhìn mà đau lòng quá.”
“Tôi biết.” Will nhíu mày. “Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi đã thử uống thuốc, cô biết đấy, để có trải nghiệm chân thực mà, nhưng uống rồi thì tôi không thể suy nghĩ rõ ràng được.”
Jade luôn than phiền về tác dụng phụ khó chịu kinh khủng của thuốc chống loạn thần. Tôi cũng không nghĩ là cô ấy bịa, nhưng giờ tôi mới bắt đầu hiểu được những gì Jade đã chịu đựng trong suốt tám năm qua. Căn bệnh ấy thực sự khiến cuộc sống của Jade trở nên khó khăn. Dù vậy, tôi vẫn không hiểu nổi tại sao cô ấy lại bịa chuyện Will là bạn trai của mình.
“Vậy trong tất cả những gì anh kể về bản thân, có gì là thật không?” Tôi hỏi Will.
“Có chứ. Lời nói dối đáng tin nhất luôn có một phần sự thật.”
“Ví dụ như gì?”
“Ừm,” anh ta trầm ngâm. “Tôi thật sự từng chạy Uber hồi làm cho tờ báo đầu tiên trong sự nghiệp, khi mức lương không đủ sống và không còn cách nào khác phải ba đầu sáu tay mà làm nhiều việc. Tôi thật sự độc thân, sống một mình, và John Irving đúng là tác giả yêu thích của tôi.”
“Anh đã đọc hết sách của ông ấy chưa?” Tôi lướt qua cả chồng sách trên tủ đầu giường, trong đó còn có Góa phụ một năm và Đại lộ bí ẩn.
“Tất nhiên rồi.” Anh ta gõ nhẹ lên gọng kính. “Cô nghĩ tôi không thích đọc mà lại đeo mấy cái đít chai dày cộp này à?”
“Tôi cũng thích đọc lắm.” Tôi lật qua cuốn Owen Meany đã sờn gáy. “Mỗi khi trường giao bài đọc, tôi luôn đọc xong cả quyển chỉ sau hai ngày, dù thầy cô chỉ bắt đọc có hai chương.”
“Vậy là mọt sách rồi,” anh ta nói. “Còn tôi thì khác, tôi lấy việc đọc để nổi loạn cơ. Trong lớp, khi giáo viên đang giảng bài, tôi trốn dưới bàn đọc sách. Tôi từng bị phạt cấm túc chỉ vì đọc đấy. Cô giáo tôi lúc nào cũng quát nạt, Will, cất sách đi!”
Tôi bật cười. “Anh nói đúng. Tôi chưa bao giờ có kiểu nổi loạn như thế cả.”
“Và chính điều đó khiến tôi biết mình muốn có một công việc liên quan đến viết lách,” anh ta trầm ngâm. “Mỗi lần đọc được thứ gì hay, tôi lại muốn viết.”
Ánh sáng trong mắt anh ta thật rõ ràng: niềm đam mê đó là thật. Tôi dám cá là thế, bằng cả tính mạng.
“Will, hãy nói thật cho tôi biết, anh nghĩ ở đây đang xảy ra chuyện gì vậy?”
Đôi mắt màu hạt dẻ của anh ta tối lại sau cặp kính. “Nói thật? Nói thật là tôi không biết. Nhưng có một điều tôi chắc chắn. Sawyer có vấn đề ngay từ khi hắn ta được đưa vào đây. Họ đã cô lập hắn từ trước đó, trước cả khi nhốt hắn vào phòng cách ly. Và từ lúc hắn bị nhốt vào phòng số một, tôi nghe thấy nhiều tiếng động lớn phát ra từ đó. Nhưng sau khi mất điện, mọi thứ hoàn toàn im ắng.”
“Vậy là…?”
“Tôi nghĩ hắn đã thoát ra.” Anh ta rùng mình. “Khi điện tắt, có lẽ khóa cũng tắt theo. Và hắn đã lợi dụng cơ hội đó.”
Tôi đưa tay che miệng. “Anh nghĩ vậy thật sao?”
“Tôi chỉ mong là mình sai. Vì theo những gì tôi nghe được, gã đó thật sự rất nguy hiểm.”
Nhắm mắt lại, tôi có thể hình dung ra cảnh bà Mary Cummings đang hét tên hắn. Damon Sawyer sẽ giết tất cả các người! Rồi tôi nhớ đến Spider-Dan, người quả quyết rằng Sawyer từng nói sẽ làm hại tôi.
Tại sao hắn lại muốn hại tôi? Tôi rùng mình.
“Đừng lo.” Will đặt tay lên tay tôi. “Không đời nào tôi để hắn đến gần cô. Như tôi đã nói, chúng ta cứ ở cạnh nhau, rồi sẽ ổn thôi. Trời sẽ sáng trước khi cô kịp nhận ra.”
Tôi rất muốn tin anh ta. Tôi nhớ ấn tượng đầu tiên của mình về Will khi bước vào phòng anh ta lúc đầu ca trực. Dù có chẩn đoán bệnh, anh ta vẫn có vẻ là một người bình thường và tử tế. Một anh chàng dễ mến. Kiểu người mà nếu tình cờ gặp ngoài đời, tôi có thể đồng ý đi ăn tối cùng. Nhưng vẻ bề ngoài có thể đánh lừa ta. Liệu tôi có thể tin anh ta không?
“Đừng lo,” Will lại nói, siết chặt tay tôi. “Tôi sẽ không để xảy ra chuyện gì đâu.”
Nhưng tôi có một linh cảm mạnh mẽ rằng Will sẽ không thể bảo vệ tôi khỏi Damon Sawyer. Không ai có thể.
Giống như không ai có thể bảo vệ tôi ngoài chính mình khi tôi mười sáu tuổi.