47 TÁM NĂM TRƯỚC
Tôi không thể rời mắt khỏi người đàn ông đang bị trói chặt vào chiếc ghế giữa căn bếp nhỏ xíu này. Hai tay và chân ông bị trói bằng lớp băng keo màu xám xỉn, và một mảnh khác bịt kín trên miệng. Khuôn mặt ông đẫm mồ hôi, một bên mắt sưng húp không thể mở ra. Vết máu trên da đầu khiến những sợi tóc thưa thớt dính bết lại với nhau.
“Thầy Riordan,” tôi choáng váng nói suýt không nên lời.
Thầy Riordan rên lên khi nghe thấy tên mình. Con mắt còn lại của thầy, đỏ ngầu và ướt đẫm, quay về phía tôi. Ánh mắt ấy đầy tuyệt vọng.
“Ông ta thậm chí còn không khóa cửa!” Jade hớn hở kể lại. “Ý tớ là, ai lại không khóa cửa nhà mình chứ? Đột nhập vào quá dễ luôn. Dĩ nhiên, trong này toàn là mấy thứ rác rưởi chẳng đáng để trộm. Chắc thầy hy vọng ai đó sẽ đột nhập vào và kiểu dọn dẹp nhà giúp thầy hả?” Jade cười khúc khích. “Có phải thầy mong vậy không, thầy Riordan?”
Thầy không trả lời, và Jade đá mạnh vào ống chân thầy bằng đôi giày Doc Marten. Đáp lại, thầy rên lên đau đớn.
“Cậu làm cái gì vậy hả Jade?” Tôi cố gắng hỏi, giọng run rẩy.
Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng, như thể không thấy người thầy dạy toán đang ở ngay trước mắt chúng tôi và bị trói trong cảnh bê bết máu. “Tớ chỉ nói là không làm như lời tớ bảo thì tớ sẽ đâm thủng mắt ông ta. Nói cái ông ta hợp tác luôn.”
“Cậu thực sự nghĩ làm thế này sẽ giải quyết được mọi chuyện sao?” Tôi nghẹn lời. “Ý tớ là, ngay khi cậu thả thầy ấy ra, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn hơn gấp nhiều lần đấy.”
“Đúng vậy.” Jade gật đầu. “Nên chúng ta sẽ không thả ông ta ra. Chúng ta sẽ giết ông ta.”
Nghe tới đó, con mắt lành lặn của thầy Riordan mở to. Ông bắt đầu vùng vẫy dữ dội, dù cũng chẳng có tác dụng mấy. Cảnh tượng ấy chỉ khiến Jade cười khúc khích.
“Chúng ta sẽ dàn cảnh giống như một vụ trộm.” Cô ấy nhìn quanh căn bếp, đôi mắt quét khắp một lượt các món đồ đạc ở đó. “Ừm, chúng ta cũng không cần lấy nhiều đồ. Chỉ gây lộn xộn một chút. Nhớ đừng chạm vào bất cứ thứ gì mà mình không mang theo đấy. Phải cẩn thận dấu vân tay.”
“Jade…”
“Tớ nghĩ chẳng ai thèm nhớ ông ta đâu. Tớ nghĩ ông ta chẳng có bạn bè. Và chắc chắn không có bạn gái.”
Đủ rồi. Tôi không thể để Jade nghĩ tôi đồng tình với chuyện này. Tuyệt đối không thể giết người, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tôi nắm lấy cánh tay cô ấy và kéo sang một bên. “Như này dại dột lắm, Jade. Chúng ta không làm vậy được đâu.”
“Không, với thái độ như thế.”
“Jade!” Tôi liếc sang thầy Riordan, người giờ đang dùng hết sức bình sinh để thoát khỏi mớ dây trói nhưng Jade đã trói ông chặt và kỹ lắm. Mặc dù thầy là một giáo viên kinh khủng nhưng nhìn những gì Jade đã làm với thầy, tôi vẫn cảm thấy muốn bật khóc. “Thật đấy, cậu đang đỗ xe ngay ngoài cửa. Chúng ta sẽ bị bắt. Và dù không vì sợ bị bắt, tớ cũng sẽ không giết ai cả. Không đời nào.”
“Đúng rồi.” Jade khịt mũi. “Cậu cũng bảo cậu sẽ không đời nào gian lận đâu, nhưng cậu vẫn nhìn đáp án bài kiểm tra đấy thôi, đúng chứ?”
Jade có lý. “Cái đó khác. Chuyện này khác, Jade. Nếu cậu nghĩ tớ sẽ giúp cậu giết người, thì cậu đúng là đã điên nặng rồi đấy.”
Jade nhướng cặp lông mày được tỉa tót kỹ lưỡng và nói. “Chà, vậy thì cũng chẳng phải có mỗi mình tớ điên, phải không?”
Trong khoảnh khắc, thời gian dường như dừng lại. Tôi nhìn chằm chằm vào người bạn của mình, những lời cô ấy nói vang vọng trong đầu tôi. “Cái gì?”
“Đừng tưởng tớ không biết,” Jade rít lên bên tai tôi. “Tớ biết con bé đó đấy, cái đứa cậu cứ nhìn thấy khắp nơi ấy. Cậu lúc nào cũng nói về nó, lúc nào cậu chả hỏi tớ ‘cậu có thấy nó không hả Jade’ đấy thôi. Không ai thấy nó hết, Amy ơi. Không ai thấy nó ngoài cậu.”
Tôi mở miệng nhưng tất cả những gì tôi thốt ra được chỉ là một tiếng kêu khẽ.
“Chẳng có con bé nào hết, Amy,” Jade nói. “Cậu nghĩ cậu tốt đẹp hơn người khác lắm hả, nhưng hóa ra cậu còn điên hơn cả tớ. Nếu cậu không giúp tớ, tớ sẽ kể hết cho mọi người.”
Không. Không.
“Cậu biết cậu sẽ phải đối mặt với điều gì không?” Jade cười khẩy nhìn tôi. “Cậu nghĩ họ sẽ làm gì với cậu khi họ phát hiện ra cậu bị ảo giác?”
Cái mạch đập yếu ớt ở thái dương phải của tôi đã biến thành một chiếc máy khoan bê tông. Tôi nhắm chặt mắt lại một lát, và khi mở mắt ra, tôi nhận ra chúng tôi không còn cô đơn nữa. Chúng tôi có một vị khách trong bếp.
Đó là con bé tóc vàng mặc váy hồng đó.
“Amy…” Con bé đang gọi tên tôi. Tôi muốn chạy đến và bóp cổ nó, chỉ là nó thậm chí còn không có thật. “Amy…”
Tôi nhìn về phía con bé. “Câm miệng,” tôi bảo nó.
“Amy, chị ấy nói đúng đấy,” con bé cất giọng trẻ con trong trẻo. “Chị phải giết ông ta. Đó là cách duy nhất.”
“Không…” Tôi thì thầm.
Nó mỉm cười với tôi, nghiêng nghiêng khuôn mặt trái xoan nhìn tôi. “Giết hắn đi, Amy.”
“Câm miệng!” Tôi hét lên.
Jade giật bắn người, lùi lại một bước trước tiếng hét bất ngờ của tôi. Ngay cả thầy Riordan cũng sững sờ và thôi giãy giụa. Tôi nhìn vào góc phòng, và con bé đã biến mất.
“Amy,” Jade nói. Cô ấy đưa tay ra, cố gắng chạm vào vai tôi.
“Dừng lại đi,” tôi khàn giọng.
“Amy, đây là cách duy nhất. Cậu hiểu điều đó, đúng không? Cậu không muốn lão già này hủy hoại cuộc đời chúng ta, phải không?”
Tôi thấy mình đang lắc đầu. Không. Tôi không muốn điều đó.
“Vậy thì…” Jade bước đến quầy bếp và cầm một con dao lên, nó đã dính vài giọt máu. “Cậu muốn thực hiện vinh dự này hay để tớ?”
Tôi biết, khoảnh khắc đó, cuộc đời tôi sẽ thay đổi vĩnh viễn.