48 HIỆN TẠISỐ GIỜ CÒN LẠI TRONG CA TRỰC: 2
Tôi đã từ bỏ “vinh dự” đó.
Tôi không giết giáo viên lượng giác của mình. Tất nhiên.
Nhưng tôi cũng không để Jade làm điều đó. Khi cô ấy cố đưa cho tôi con dao đó, tôi đã quay ngoắt người đi và chạy khỏi nhà thầy Riordan. Tôi xin đi nhờ xe về nhà, tìm mẹ, và vừa khóc nức nở vừa kể hết mọi chuyện.
À, không phải mọi chuyện. Tôi không kể cho mẹ nghe về con bé tóc vàng. Nhưng sau đó nó cũng biến mất. Tôi không bao giờ nhìn thấy nó nữa. Tôi không bao giờ nhìn thấy bất cứ thứ gì không có thật nữa.
Cho đến tối nay.
Không. Nó có thật. Vệt máu trên sàn là có thật. Will cũng nhìn thấy nó.
Hôm đó, mẹ tôi lập tức gọi cảnh sát và may mắn là họ đã tới kịp để cứu thầy Riordan. Jade được đưa đi khám tâm thần và được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lưỡng cực. Chính điều đó đã cứu cô ấy khỏi tội bắt cóc và cố ý giết người. Lần tiếp theo tôi gặp cô ấy chính là ở Khu D này. Cô ấy được cho uống quá nhiều Lithium, nằm trên một chiếc giường bệnh lộn xộn, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân lên trần nhà.
Tôi cố gắng nói chuyện với Jade, xin lỗi vì đã tố cáo cô ấy và giải thích rằng tôi làm vậy vì muốn tốt cho cô ấy thôi. Tôi đã cố gắng giúp cô ấy hết sức có thể. Tôi cứ tự độc thoại gần một giờ đồng hồ trong khi Jade không nói một lời nào. Thấy người bạn thân nhất của mình phải dùng quá nhiều thuốc và sống vật vờ như cái xác không hồn khiến tôi thấy khổ sở vô cùng.
Ít nhất, ban đầu tôi đã đổ lỗi cho thuốc. Nhưng khi tôi chuẩn bị ra về, Jade cuối cùng cũng ngoảnh đầu về phía tôi. Tôi sẽ không thể quên được ánh mắt sục sôi căm hận Jade nhìn tôi lúc đó.
Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu, cô ấy nói với tôi. Không bao giờ.
Dù vậy, tôi đã ngu ngốc tin rằng chúng tôi sẽ vượt qua được chuyện này. Jade và tôi đã từng cãi nhau, nhưng chúng tôi luôn làm lành. Tôi quay lại thăm cô ấy thêm vài lần nữa, nhưng hầu hết thời gian, cô ấy không nói một lời nào. Trong lần thăm cuối cùng, cô ấy ngồi dậy trên giường, đôi mắt kẻ màu tím đầy vẻ độc địa.
Nếu cậu còn quay lại đây lần nữa, Amy, tôi sẽ giết cậu.
Và đó là lần cuối cùng tôi đến thăm Jade.
Nhưng tôi cố gắng không nghĩ gì về tất cả những chuyện trong quá khứ đó nữa, khi giờ đây tôi đang ngồi trong phòng Will, cố gắng tập trung đọc sách – điều mà trước đây tôi có thể làm rất dễ dàng.
Hai năm qua, tôi không có nhiều thời gian để giải trí. Chủ yếu là học về chu trình Krebs, hàng đống kiến thức dược lý, và những chi tiết phức tạp của đám rối thần kinh tạng. Và tất nhiên, thỉnh thoảng hẹn hò với Cameron. Nhưng tôi luôn có thời gian để đọc sách. Bất cứ khi nào cầm một cuốn sách lên, tôi cảm thấy như nó đang cho tôi một lối thoát. Trong một hoặc hai giờ, tôi được sống trong thế giới của cuốn sách thay vì thế giới nhàm chán của chính mình.
Nhưng khó mà thoát khỏi thế giới đang vây quanh tôi lúc này. Một gã tâm thần nào đó đang lang thang ngay bên ngoài cánh cửa kia là một chuyện rất thực tế và khả thi. Nhưng Will đang ngồi trên giường đọc sách, và tôi đang ở trên chiếc ghế bên cạnh, cũng đang đọc, và cứ năm hoặc sáu phút, cả hai chúng tôi lại ngẩng đầu lên để đảm bảo mọi thứ đều ổn. Và khi tôi ở trong căn phòng này, đọc cuốn sách này, tôi thực sự cảm thấy mọi thứ sẽ ổn thôi. Dù sao đi nữa, chỉ còn vài giờ nữa là đến sáng rồi.
Và rồi có tiếng gõ cửa.
Mắt Will đột nhiên ngước lên. Anh ta nhìn cánh cửa, rồi nhìn sang tôi, đặt ngón trỏ lên môi, sau đó nói lớn, “Tôi đang bận chút! Quay lại sau nhé!”
Giọng của Jade truyền tới qua cánh cửa. “Will, tôi biết Amy đang ở trong đó. Tôi mở cửa vào đây.”
Tôi hít một hơi thật sâu khi cánh cửa mở ra. Jade thò đầu vào, và chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau.
“Amy,” cô ấy nói, “chúng ta nói chuyện được không?”
Tôi đặt cuốn sách lên đùi, nhưng không nhúc nhích. “Tất nhiên. Cứ nói đi.”
“Ra ngoài nhé?”
Will lắc đầu kịch liệt.
“Tôi muốn ở trong này hơn,” tôi đáp.
Jade cau mày. Biểu cảm của cô ấy khiến tôi bối rối, không phải cái biểu cảm ra vẻ khôn ngoan và tự phụ như thường lệ. Cô ấy thực sự trông có vẻ… sợ hãi.
“Đi mà, Amy,” Jade năn nỉ. “Chỉ một lát thôi.”
Will vẫn đang lắc đầu, nhưng trong tình cảnh hiện tại, tôi vẫn không chắc chắn mình có nên tin anh ta hay không. Dù sao thì tôi đã biết Jade gần như cả đời mình, và tôi mới biết Will chưa đầy một ngày. Đúng, trực giác mách bảo tôi có thể tin tưởng Will. Nhưng trước đây trực giác của tôi không phải lúc nào cũng đúng. Dù sao thì tôi cũng từng hẹn hò với Cameron mà.
“Tôi sẽ quay lại ngay,” tôi nói với Will. “Năm phút thôi.”
Ánh mắt cảnh giác hiện rõ trong mắt Will khi anh ta nhìn chằm chằm Jade, rồi lại nhìn tôi. “Năm phút thôi đấy.”
Tôi để lại cuốn sách trên ghế rồi đứng lên đi ra khỏi phòng. Jade lập tức đóng cửa phòng Will lại. Cô ấy không muốn anh ta nghe thấy những gì chúng tôi sắp nói với nhau.
Jade nhanh chóng khoác tay tôi và kéo tôi đến bàn y tá, nơi Ramona đang chờ sẵn. Cả hai đều mang vẻ mặt lo lắng như nhau.
“Em ổn chứ?” Ramona hỏi tôi. “Hắn ta có cố làm hại em không?”
“Không, tất nhiên là không,” tôi nói.
“Tôi lo lắm!” Jade nắm chặt hai tay lại, và trước sự ngạc nhiên của tôi, mắt cô ấy rơm rớm. “Tôi không tìm thấy cậu đâu, và khi biết cậu đang ở cùng anh ta, tôi chỉ sợ anh ta làm điều gì đó khủng khiếp với cậu.”
“Không hề.” Tôi nhìn thẳng vào cô ấy. “Nhưng Will nói hai người không phải đang hẹn hò.”
Hàng mi của Jade chớp chớp. “Anh ta nói thế à? Thật á?”
“Phải…”
Jade đưa tay ra và nắm lấy tay tôi. “Will và tôi đã hẹn hò được ba năm rồi. Tôi thề đấy. Tôi không hiểu tại sao anh ta lại nói như vậy. À, thực ra thì tôi hiểu. Anh ta nói dối quen miệng rồi. Còn chuyện gì khác nữa không?”
Tôi mở miệng nhưng không chắc phải nói gì. Will đã kể cho tôi rất nhiều chuyện, nhưng không có chuyện nào khiến tôi cảm thấy đó là lời nói dối.
“Anh ta thích bịa ra những công việc nghe quan trọng để tô vẽ cho bản thân,” Jade nói. “Chẳng hạn như phi công, giáo viên, hay phóng viên, mặc dù tất cả những gì anh ta làm kể từ khi chúng tôi hẹn hò là thỉnh thoảng lái Uber, mà cũng chẳng mấy khi chịu lái. Bố mẹ vẫn phải cho tiền để sống qua ngày.”
Tôi chỉ có thể lắc đầu.
“Đừng nói là cậu tin anh ta đấy?” Jade siết chặt tay tôi. “Đừng cảm thấy tồi tệ nếu cậu đã tin. Trời ạ, suốt bao năm qua tôi mắc bẫy anh ta bao nhiêu lần không đếm xuể. Nhưng sau khi nói chuyện với cậu, lần đầu tiên tôi nhận ra rằng anh ta có lẽ là kẻ thực sự nguy hiểm.”
“Tôi… Tôi không biết liệu anh ta có phải là người nguy hiểm không…” Tôi lắp bắp.
“Sao cậu lại có thể nói thế?” Jade kinh ngạc. “Chính cậu là người đã thuyết phục tôi! Tối nay anh ta đã làm nhiều chuyện tồi tệ. Vậy nên tôi mới đi tìm chị Ramona và kể hết mọi chuyện.”
“Tôi nghĩ anh ta không làm gì sai,” tôi nói. “Anh ta… Chúng tôi nghĩ rằng Damon Sawyer đã thoát khỏi phòng cách ly rồi…”
“Sawyer vẫn ở trong phòng cách ly,” Ramona phản bác. “Chị vừa vào kiểm tra khoảng hai mươi phút trước. Ngủ rất say.”
Tôi nhớ lại phản ứng của Will khi tôi hỏi anh ta liệu chúng tôi có thể tin tưởng Ramona không. Anh ta đáp, chắc chắn là không. Nhưng điều đó có nghĩa lý gì nếu tôi không thể tin tưởng anh ta.
“Will có thể nói dối như thần khi anh ta muốn,” Jade nói. “Đừng cảm thấy tồi tệ vì đã bị lừa.”
“Cậu không hiểu đâu.” Tôi nhìn giữa hai người họ. “Will không nguy hiểm. Tôi biết những gì tôi đã nói với cậu, Jade, nhưng…”
“Amy,” Ramona ngắt lời tôi. “Em nên xem thứ này.”
Tôi đã nói với Will sẽ quay lại sau năm phút, nhưng tôi không chắc mình sẽ làm được như vậy. Dù thế, tôi phải biết Ramona muốn cho tôi xem cái gì. Dạ dày tôi bắt đầu cảm thấy nôn nao và tâm trí tôi dần ngập tràn cảm giác kinh hoàng khi tôi nhận ra chị ấy đang dẫn tôi đi đâu.
Phòng của bà Mary.
“Chị đã thấy anh ta lẻn ra từ phòng bà ấy không lâu sau cơn kích động,” Ramona nói với tôi. “Và sau đó chị lại vào kiểm tra lại, và chị thấy cảnh này đây.”
Ramona mở tung cánh cửa phòng 912. Căn phòng trông vẫn giống như khi tôi ghé qua nhìn lúc đó. Mary không có trong phòng, chăn vẫn còn trên giường, và chiếc khăn quàng được sắp xếp nhìn như dáng người nằm. Nhưng rồi Ramona bật đèn.
Ôi Chúa ơi. Khắp giường đều là máu. Không bật đèn thì thật sự chẳng nhìn ra được.
Tôi phải lấy cả hai tay bịt miệng mình lại. Tôi nghĩ mình sắp nôn ra mất. Tôi chúi người xuống và nôn khan. Bữa tối không ăn được nhiều hóa ra lại là điều may.
Tay Jade đặt lên lưng tôi và xoa nhè nhẹ theo vòng tròn. Tôi thấy cũng đỡ nhưng không đáng kể. Điều đáng kể duy nhất lúc này là thoát khỏi cái nơi chết tiệt này.
Tôi đứng thẳng dậy, quay mặt đi để không phải nhìn thấy tất cả máu trên giường của bà Mary. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với bà ấy, nhưng chắc chắn bà ấy không thể nào ổn được. Không thể nào với lượng máu thấm đẫm ga trải giường như thế.
“Bà ấy đâu rồi ạ?” Tôi hổn hển.
“Đang nằm trong một căn phòng trống sạch sẽ,” Ramona nói. “Tạ ơn Chúa, bà ấy sẽ ổn thôi, nhưng bà ấy kể lại là Will đã dùng vũ khí tấn công bà ấy.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất là Mary không sao. Tôi vẫn không thể tin Will có thể làm như thế với bà ấy, nhưng tôi cũng không tin bà ấy sẽ nói dối trong tình cảnh này.
“Will luôn bất ổn như vậy,” Jade nói nhỏ. “Nhưng giờ tôi sợ rằng anh ta đã thực sự điên rồi. Nghĩ đến những chuyện anh ta sắp làm mà thấy sợ.”
“Chúng ta cần báo chuyện này cho bác sĩ Beck,” Ramona nói. “Chúng ta cần đảm bảo Will không thể làm hại ai nữa.”
Ramona và Jade đều đang nhìn chằm chằm vào tôi, chờ đợi câu trả lời. Năm phút trước, tôi đã tin Will. Tôi tin anh ta, dù chẳng quen biết gì. Và giờ đây tôi mới hiểu anh ta đã lừa tôi. Suốt thời gian qua, tôi đã bị anh ta dắt như dắt bò.
Tôi đưa tay quẹt ngang và lau miệng. “Hai người cần tôi làm gì?”