Chương 49
Khi tôi quay lại, Will đặt cuốn Owen Meany xuống và nhìn thẳng vào tôi. “Đã hơn năm phút rồi.”
“Tôi biết. Tôi xin lỗi.”
“Họ nói gì với cô?”
Biết ngay anh ta sẽ hỏi câu này mà. Tôi phải xử lý chuyện này thật cẩn thận. “Cô ấy cảm thấy lo lắng về mọi thứ đã xảy ra. Cô ấy chỉ muốn nói chuyện với tôi thôi.”
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Chỉ vậy thôi.”
Anh ta nheo mắt nhìn tôi. Được chẩn đoán là tâm thần phân liệt thể hoang tưởng, nhưng anh ta khẳng định đó là lời nói dối, anh ta chỉ đang giả vờ. Giờ nghĩ lại tôi mới thấy mọi điều anh ta đã làm hoặc nói kể từ khi tôi đến đây đều vô cùng hoang tưởng. Anh ta đã tạo ra cả một thuyết âm mưu. Trong khi, trên thực tế, anh ta mới là người đáng nghi nhất.
“Tay cô đang run kìa,” anh ta nói.
“Điều đó có gì đáng ngạc nhiên đâu?” Tôi đáp lại, cố gắng kiểm soát đôi tay đang run rẩy của mình. Thật không dễ dàng. “Ý tôi là, với tất cả những gì đang diễn ra ở đây…”
“Đúng, nhưng tay cô không run trước khi cô ra ngoài nói chuyện với Jade.” Anh ta nhảy xuống giường, đi đến trước mặt tôi, và chỉ đứng cách tôi vài bước chân. “Cô ta đã nói gì với cô vậy? Hãy nói cho tôi biết sự thật.”
“Tôi nói rồi.”
“Tôi không tin.” Giờ đây, tay anh ta cũng đang run rẩy khi kéo kéo vạt áo phông cũ kỹ đang mặc trên người. “Nghe này, tôi biết toàn bộ chuyện này thật điên rồ, nhưng tôi thề với cô, Amy, mọi điều tôi nói với cô đều là sự thật.”
Tôi không biết phải nói gì. Chẳng có gì là đúng cả. Ngay từ khoảnh khắc chúng tôi bắt chuyện, anh ta đã lừa dối tôi. Và anh ta biết điều đó.
“Cô phải tin tôi.” Mắt anh ta mở to. “Ở đây tôi cần đồng minh. Tôi không thể tin bất cứ ai khác. Nếu chúng ta không đoàn kết…”
Có tiếng gõ cửa. Cả hai chúng tôi đều giật mình và quay lại nhìn cánh cửa. Không đợi câu trả lời, cánh cửa mở ra. Bác sĩ Beck và Ramona đang đứng ở ngưỡng cửa. Một ống tiêm nhô ra khỏi túi quần đồng phục y tá của Ramona.
“Chào Will,” Bác sĩ Beck nói. “Chúng ta nói chuyện một chút được không?”
Mặt Will lập tức trắng bệch. Anh ta lùi lại sát tường. “Ôi không. Không.”
“Will…” Bác sĩ Beck bước vào phòng, khuôn mặt đầy lo lắng. “Không có gì phải sợ cả.”
“Xin anh,” Will nói. “Tôi… Tôi không muốn gây ra bất kỳ rắc rối nào…”
“Thế thì hơi muộn rồi,” Ramona làu bàu.
Bác sĩ Beck bước đến bàn cạnh giường, nhìn đống sách của Will. Thầy nhấc chúng lên xem một lượt và khi cầm đến cuốn Garp, thầy lật nó ra, cau mày trước phần ruột bị khoét rỗng với những viên thuốc giấu bên trong.
“Ôi, Will, thật đáng thất vọng. Anh không muốn khỏe lại sao?” Bác sĩ Beck nói.
“Tôi ổn.” Will cãi lại. “Thật mà. Tôi… Những giọng nói đó tự biến mất rồi. Tôi không còn nghe thấy chúng nữa. Tôi đã ổn rồi.”
Bác sĩ Beck nghiêng đầu. “Vậy chuyện gì đã xảy ra với Mary Cummings, Will?”
Will há hốc miệng, lắc đầu. Trông anh ta như sắp ngất đến nơi.
“Bây giờ, chúng ta không cần nói về chuyện đó, nhưng sáng mai, cảnh sát sẽ có mặt ở đây, và tin tôi đi, chúng ta sẽ làm rõ mọi chuyện. Trong thời gian này, chúng tôi phải đảm bảo anh không làm hại ai nữa.” Bác sĩ Will nói.
“Tôi sẽ không bao giờ…” Will nghẹn lời.
“Chúng tôi không thể tin lời anh được, Will.” Ramona lên tiếng.
Đúng lúc đó, Will nhìn thấy ống tiêm trong túi của chị ấy, và lập tức hoảng loạn tột độ. Giống như tôi lúc ở trong phòng của Mary, anh ta cũng nhìn về phía cửa sổ, tự hỏi liệu có thể trốn thoát từ tầng chín được không. Và cũng giống như tôi, anh ta nhận ra chuyện đó là vô vọng.
“Amy.” Giờ đây anh ta cầu xin tôi, giống bà Mary đã cầu xin trong những giây phút cuối cùng. Tôi có một cảm giác kiểu ‘đã từng thấy, đã trải qua’ đến rợn người. “Làm ơn nói với họ đi. Tôi không làm gì Mary cả. Tôi không làm hại bất cứ ai. Nói với họ đi.”
Nhưng tôi không nói một lời nào.
Bác sĩ Beck gật đầu ra hiệu cho Ramona và cả hai tiến lại gần anh ta. Bác sĩ Beck giữ lấy cánh tay phải và Ramona giữ lấy bên trái. Will chống cự điên cuồng, nhưng cả hai người họ đã vật được anh ta xuống sàn. Ngay cả khi đã bị khống chế, Will vẫn đang la hét và giãy giụa.
“Đây chỉ là một liều thuốc an thần nhẹ thôi, Will,” Bác sĩ Beck càu nhàu. “Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu anh chịu nằm yên.”
Cần cả hai người mới có thể giữ anh ta lại, điều đó có nghĩa là Ramona không thể với lấy ống tiêm trong túi mình. Chị ấy nhìn về phía tôi. “Amy, em có thể lấy ống tiêm giúp chị không? Chỉ cần tiêm thẳng vào cơ bả vai của anh ta.”
Dạ dày tôi chùng xuống. “Chị muốn em tiêm sao?”
“Amy, không!” Will hét lên. “Làm ơn! Tôi không làm gì cả! Cô phải tin tôi!”
Chuyện này chẳng có gì khó. Ống tiêm đang ở ngay trong quần đồng phục của Ramona, và tất cả những gì tôi phải làm là đâm nó vào bắp tay Will. Hai người đang giữ anh ấy, nên việc này càng dễ. Ngoại trừ việc tôi nghe thấy một tiếng cười khẩy từ phía sau.
Tôi quay đầu lại, và đó là lúc tôi nhận thấy Jade đang đứng ngay bên ngoài cửa. Cô ấy khoanh tay trước ngực, và lại là nụ cười nhếch mép đó. Tôi đã biết Jade từ lâu, và tôi biết cái kiểu cười đó. Đó là lúc tôi nhận ra. Cô ấy hoàn toàn không sợ Will. Cô ấy đã nói dối tôi. Cô ấy đã nói dối Ramona và bác sĩ Beck. Cô ấy đang thích thú với chuyện này.
“Amy?” Ramona gắt lên.
Tôi nuốt một cục nghẹn khô khốc. “Em… em không nghĩ là…”
“Ôi, vì Chúa,” Ramona càu nhàu. Chị ấy lấy đầu gối đè chặt thêm lên cánh tay Will, sau đó chụp lấy ống tiêm bằng tay trái, dùng răng rút nắp đậy kim tiêm ra, rồi đâm vào tay Will.
Thuốc không có tác dụng ngay lập tức, nên Ramona và bác sĩ Beck phải tiếp tục ghì anh ta xuống sàn. Nhưng từ từ, cơ thể anh ta không còn sức chống cự. Will ngừng giãy giụa và nằm mềm oặt trên sàn nhà.
“Ramona,” Bác sĩ Beck nói, “làm ơn giúp anh Schoenfeld trở lại giường.”
Mí mắt Will đã trĩu xuống, và phải có Ramona đỡ anh ta mới bò dậy khỏi sàn và trèo lại lên giường. Nếu anh ta đã từng gây nguy hiểm, thì bây giờ chắc chắn không thể nữa. Nhưng tôi không chắc liệu tôi có tin rằng anh ta đã từng gây nguy hiểm không.
“Amy.” Giọng Will giờ đã líu lại. “Đừng… đừng tin…”
Ramona đặt một bàn tay chắc chắn lên vai tôi. “Đi thôi, Amy. Cứ để anh ta ngủ đi.”
Chị ấy dứt khoát đẩy tôi ra khỏi phòng và đóng cửa lại. Tôi không thể không nhớ lại chuyện đã xảy ra với Mary. Mọi việc diễn ra chính xác y như thế này. Ramona đã tiêm thuốc an thần cho bà ấy, rồi để bà ấy một mình trong phòng. Và giờ bà ấy đã biến mất, tất cả những gì còn lại là chiếc ga giường sũng trong máu.
Tôi đã hại Will rồi.
Và điều tồi tệ nhất là bây giờ hoàn toàn không còn ai mà tôi có thể tin tưởng được nữa.