Chương 50
Tại quầy y tá, bác sĩ Beck đang một mình ngồi viết hồ sơ bệnh án của Will. Thầy khẽ nhíu mày khi thấy tôi đến gần. “Tôi rất tiếc vì em đã phải trải qua chuyện đó, Amy.”
“Vâng,” tôi lẩm bẩm.
“Đêm nay nhiều vấn đề một cách bất thường.” Vai thầy rũ xuống. “Mong em không nghĩ rằng Khu D lúc nào cũng như thế này. Tôi không muốn điều này làm em mất hứng thú với lĩnh vực tâm thần học.”
Tôi cố gượng cười. “Nhưng dù sao thì em cũng không có định theo tâm thần học, thầy quên rồi ạ?”
Bác sĩ Beck gõ gõ bút vào trang giấy. “À đúng rồi. Là Cameron, bạn học của em, cậu ấy tỏ vẻ hứng thú cũng giống lắm.”
Tôi ngồi xuống cạnh thầy. “Thưa thầy, khi Cameron để lại tin nhắn cho thầy, giọng cậu ấy nghe thế nào ạ?”
“Tôi đã nói với em rồi. Giọng cậu ấy nghẹn ngào lắm. Tôi chắc chắn gia đình Cam đang có chuyện rất khẩn cấp.” Bác sĩ Beck nhướng mày. “Sao em lại hỏi vậy?”
“Cậu ấy có vẻ sợ hãi không ạ?”
Bác sĩ Beck suy nghĩ một lát. Mắt thầy thoáng vẻ lo lắng khi nhìn về cánh cửa phòng Will đang đóng kín, rồi quay lại nhìn tôi.
“Amy này,” thầy khẽ nói. “Em đã bao giờ nghe nói về hội chứng tâm thần gọi là folie à deux chưa?”
“Ừm… chưa ạ…”
“Nó còn được gọi là chứng rối loạn tâm thần chia sẻ,” thầy nói. “Về cơ bản, đó là một ảo tưởng, đôi khi thậm chí liên quan đến ảo giác, mà hai người cùng có. Ví dụ, một cặp vợ chồng cùng tin rằng con chó của họ có thể nói tiếng Anh.”
Tôi chớp mắt nhìn thầy. “Ồ, em không nghĩ…”
“Will không may đã thuyết phục được em rằng một số ảo tưởng của anh ta là sự thật,” Bác sĩ Beck nói. “Nhưng nếu em suy nghĩ kỹ, em sẽ nhận ra rằng không có điều gì anh ta tin là hợp lý cả. Anh ta đã sử dụng những ảo tưởng này để biện minh cho các vụ việc nhỏ, và dần dần là cho cả hành vi bạo lực của chính mình.”
Tôi nhìn xuống tay mình. “Ồ.”
“Tôi e rằng chứng rối loạn tâm thần của Will tệ hơn nhiều so với những gì đồng nghiệp của tôi khi trực ca ngày báo cáo lại,” thầy nói tiếp. “Anh ta thực sự nên được chuyển đến một cơ sở an ninh nghiêm ngặt hơn, thậm chí có thể là một cơ sở dành cho tội phạm, căn cứ vào những nghi ngờ của chúng tôi về những gì anh ta đã làm với bà Mary Cummings.”
“Em… em hiểu rồi.”
Bác sĩ Beck đưa tay ra và đặt lên vai tôi. “Trời sắp sáng rồi. Em hãy cố gắng ngủ một chút, và mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa. Đừng lo lắng về Will. Anh ta sẽ nhận được sự điều trị tâm thần cần thiết, dù có muốn hay không.”
Nói rồi, thầy đóng hồ sơ ghi nhãn SCHOENFELD lại và đặt nó trở lại giá, sau đó quay trở về văn phòng của mình. Tôi tự hỏi thầy ấy sẽ cảm thấy thế nào nếu tôi xin đi theo và trốn trong góc văn phòng của thầy suốt đêm.
Thực tế là tôi lại chỉ còn một mình tại bàn y tá. Jade đã trở về phòng, Ramona đang ở đâu đó, và Will đang trong cơn ngủ mê do thuốc. Giờ chỉ còn lại tôi. Và gã đàn ông điên rồ có thể đã lang thang khắp các hành lang kể từ khi mất điện.
Damon Sawyer.
Tôi nhắm mắt lại, nhớ lại những âm thanh tôi đã nghe thấy từ bên trong căn phòng đó khi tôi mới đến. Những tiếng kêu khàn khàn kinh khủng đó. Hoặc khi Sawyer đập mạnh vào cửa, cố gắng phá vỡ nó. Hoặc khi hắn ta cầu xin tôi thả hắn ra. Nhưng tất cả những thứ đó không đáng sợ bằng sự yên lặng. Gã đàn ông bằng cách nào đó đã thoát khỏi dây trói. Và giờ đây hắn có thể đã trốn thoát hoàn toàn khỏi căn phòng.
Nếu thế thì hắn đang ở đâu?
Tôi đã nghĩ hồ sơ của Damon Sawyer không có ở quầy y tá, nhưng bây giờ tôi nhận ra nó chỉ bị đẩy vào góc. Khi mới đến đây, tôi không có lý do gì để xem nó, vì tôi tin rằng tôi sẽ không phải đối mặt với hắn. Nhưng bây giờ đó là cách duy nhất để biết tôi đang phải đối mặt với thứ như thế nào. Tôi cần biết người đàn ông này đã làm gì để bị nhốt ở đây. Tôi cần biết hắn có khả năng làm gì. Tôi cần có khả năng tự vệ, đặc biệt là khi Will không còn khả năng hành động nữa.
Tôi chụp lấy hồ sơ, tay tôi run đến nỗi suýt đánh rơi nó. Tôi mở bìa ra, lật đến các ghi chú từ phòng cấp cứu. Giống như trong tất cả các hồ sơ khác, hắn có ghi chú khi nhập viện, viết vào đêm hắn ta đến và chi tiết các sự kiện dẫn đến việc hắn bị giam giữ ở đây, cũng như lịch sử sức khỏe tâm thần của hắn.
Khi tôi bắt đầu đọc, một cảm giác kinh hoàng ập đến. Ôi Chúa ơi. Tôi ước gì mình đã đọc cái này ngay từ đầu. Mọi thứ sẽ khác đi hoàn toàn.