6 HIỆN TẠI
Người mở cửa cho chúng tôi vào khu bệnh là một phụ nữ ngoài bốn mươi, mặc bộ đồ y tá in hoa và đeo bảng tên trên ngực với dòng chữ Ramona to đậm, phía dưới là Dutton in nhỏ hơn nhiều. Mái tóc được búi gọn gàng, và trông đúng kiểu y tá nghiêm khắc, một y tá đã làm công việc này suốt hai mươi năm qua và sẽ còn làm tiếp trong hai mươi năm nữa. Tôi có thể hình dung ra cảnh người y tá này thực hiện liệu pháp sốc điện mà chẳng thèm chớp mắt.
Chị ấy nheo mắt nhìn tôi và Cameron, đánh giá cả hai bằng một ánh mắt sắc như dao. “Có chuyện gì vậy?”
Cameron bước lên trước, vẫn giữ phong thái lịch thiệp vốn có. “Em là Cameron Berger, còn đây là Amy Brenner. Chúng em là sinh viên được phân công trực ca đêm nay ạ.”
Ramona liếc nhìn chúng tôi thêm lần nữa, rồi ngoái đầu nhìn ra phía sau. Chị ấy ngập ngừng trong chốc lát, và tôi cứ lo chị ấy sẽ không cho chúng tôi vào. À mà “cứ lo” nghe không đúng lắm, tôi “mong là” thì đúng hơn.
“Ừ, được rồi,” chị ấy nói. “Bác sĩ Beck đang ở quầy y tá. Anh ấy sẽ hướng dẫn các bạn qua một lượt.”
Giống như các khu khác trong bệnh viện, khoa tâm thần cũng được xây theo hình tròn. Tôi và Cameron đi men theo hành lang, vòng một cung tròn về phía quầy y tá. Đi được khoảng một phần tư vòng, chúng tôi nhìn thấy một người đàn ông đang đứng ở đó, mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh lá cùng áo blouse trắng dài, với dòng chữ Richard Beck, MD được thêu trên túi ngực trái. Khi thấy chúng tôi tiến lại gần, vị bác sĩ giơ tay phải lên vẫy đầy hào hứng.
“Chào hai bạn! Tôi là bác sĩ Beck. Hai bạn chắc là...” Thầy đưa tay vào túi áo blouse, lấy ra tờ lịch trực của sinh viên y khoa và mất mấy giây để tìm ra. “Cameron và Amy, đúng không nhỉ?”
Ngoại hình của bác sĩ Richard Beck khiến tôi bất ngờ. Khi Gabby thao thao bất tuyệt kể về tài năng của vị bác sĩ này, không hiểu sao tôi lại hình dung ra một người lớn tuổi, có bộ râu trắng dài, vừa vuốt râu vừa trầm ngâm trả lời những câu hỏi về tâm trí con người. (Phải, rõ ràng là tôi đã tưởng bác sĩ trực phụ trách chúng tôi tối nay sẽ là Sigmund Freud tái sinh.)
Nhưng bác sĩ Beck hoàn toàn không giống như thế. Trước hết, thầy ấy không hề già. Chắc chưa già đến tuổi râu bạc trắng, nếu nuôi râu. Thầy chỉ tầm ngoài ba mươi, mái tóc nâu hơi sạm nắng, và khi mỉm cười, hai má thấp thoáng hai lúm đồng tiền.
Giờ thì tôi hiểu tại sao Gabby lại thích thầy đến thế.
“Chào mừng đến với Khu D,” bác sĩ Beck nói, nụ cười càng rộng, lúm đồng tiền càng sâu. “Tôi rất cảm ơn hai em đã hỗ trợ tối nay. Hy vọng các em cũng sẽ học hỏi thêm được chút gì đó.”
“Em rất mong đợi ạ,” Cameron đáp lại ngay.
Đồ nịnh hót.
Bác sĩ Beck quay sang nhìn tôi, như thể chờ đợi tôi nói thêm điều gì đó. “Cảm ơn thầy ạ,” cuối cùng tôi cũng lên tiếng.
Bác sĩ Beck gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời của tôi. “Để tôi đưa hai em đi một vòng nhé.”
“Thầy có thể chỉ cho chúng em cách dùng bàn phím mã ở cửa không?” Tôi nôn nóng hỏi ngay, đúng là hơi làm quá rồi. Nhưng tôi không thể không hỏi được, đó là lối ra duy nhất ở đây. Lúc nào chưa biết được mã số thì tôi còn chưa yên tâm được.
“Amy đang lo lắng vì phải ở trong khu cách ly khóa kín này ạ,” Cameron xen vào. “Bạn ấy sợ sẽ bị mắc kẹt trong này.”
Tôi cho anh ta một cái liếc sắc lẹm.
Bác sĩ Beck bật cười. “Cũng đúng thôi! Người ta vẫn dạy rằng mỗi khi vào rạp chiếu phim hay hội trường, phải nhìn cửa thoát hiểm ở đâu trước tiên mà, đúng chứ? Để tôi chỉ cho hai em cách ra ngoài trong trường hợp cần thiết.”
Chúng tôi theo bác sĩ Beck quay lại cánh cửa nơi đã bước vào. Khi đi ngang qua dãy phòng bệnh, cánh cửa phòng 905 hơi hé mở. Một đôi mắt xanh nhìn chằm chằm ra ngoài khiến tôi rùng mình. Người ở trong đó đang quan sát chúng tôi. Và đôi mắt ấy có chút gì đó cực kỳ quen thuộc. Trông rất giống... Không. Không thể nào. Không thể là vậy được.
Khi chúng tôi tới cửa của khu điều trị, tôi lại thấy tấm biển dừng đỏ chót dán ngay trên cửa, còn bàn phím ở bên trái thì phát sáng màu xanh lục nhạt. Bác sĩ Beck giơ ngón trỏ lên chỉ vào bàn phím.
“Mã số là 347244,” thầy nói.
Tôi lập tức rút điện thoại ra. Quả nhiên, không có sóng. Nhưng tôi vẫn có thể mở ghi chú và gõ sáu con số ấy vào.
“Bấm dãy số, rồi nhấn ký hiệu thăng,” thầy giải thích, sau đó làm mẫu luôn cho chúng tôi xem. Ngay khi thầy nhấn phím thăng, một âm thanh inh tai vang dội khắp khu, còn vang hơn cả lúc chúng tôi ở ngoài cửa.
Thầy bật cười trước vẻ mặt sững sờ của chúng tôi. “Ồn thật đúng không?”
Tai tôi vẫn còn đang thấy ù. “Hơi ồn thật ạ,” tôi thú nhận.
“Chúng ta cần biết nếu có ai ra hay vào khu này,” bác sĩ Beck nói. “Còn nếu ai đó bấm sai mã, sẽ có một tiếng chuông khác nhỏ hơn.”
Thầy lại làm mẫu bằng cách nhấn số 1 sáu lần. Âm thanh phát ra nghe như tín hiệu câu trả lời sai trong một chương trình đố vui trên truyền hình.
“Nếu không biết mã, sẽ chẳng ai ra được khỏi đây, nhưng ít ra tiếng chuông này giúp chúng ta biết có ai đang cố trốn.” Bác sĩ Beck tiếp tục giải thích.
Khi nhìn thầy ấy thao tác trên bàn phím, tôi bỗng có cảm giác lạnh gáy. Như thể có ai đó đang dõi theo chúng tôi. Tôi cố gắng phớt lờ nó, nhưng rồi không chịu nổi nữa, tôi quay đầu lại nhìn, và đúng như linh cảm, có một bệnh nhân đang đứng đó. Nhìn chúng tôi chằm chằm.
Một người đàn ông khổng lồ – cao hơn một chút và nặng chắc gấp đôi Cameron – đang mặc một chiếc áo phông bên ngoài một chiếc áo phông bên ngoài một chiếc áo phông nữa, phần nách thấm đẫm mồ hôi, còn chiếc quần thể thao thì trễ xuống dưới bụng phệ. Trong đôi mắt là vẻ đờ đẫn và trống rỗng kỳ lạ.
“Ngày mai tôi sẽ về,” anh ta nói, giọng đậm âm sắc Tây Ban Nha.
Bác sĩ Beck im lặng, nên tôi đáp, “Vậy ạ?”
Người đàn ông quay sang bác sĩ Beck. “Bố tôi nói ngày mai tôi sẽ về. Nên mai tôi về.”
“Ừ, được thôi,” bác sĩ Beck đáp, giọng nhẹ nhàng.
“Anh phải làm chuyện đó đi,” anh ta khăng khăng. “Bố tôi nói là anh phải làm.”
“Đừng lo, Miguel,” bác sĩ Beck đáp.
Người đàn ông liếc chúng tôi thật lâu, rồi quay đi, bước xuống hành lang. Mỗi bước đi đều chậm chạp và lơ đãng như người không biết rõ mình định đi đâu, mà cũng chẳng vội đến đó.
“Ngày mai anh ta thật sự được ra viện ạ?” Cameron hỏi.
“Ồ không,” bác sĩ Beck đáp. “Chắc chắn là không. Nhưng nếu tôi nói không, anh ta sẽ quay về phòng và gọi 911. Tốt hơn hết là ta nên tránh chuyện đó.”
“Sao anh ta lại mặc đến ba cái áo phông thế?” Cameron thắc mắc.
Bác sĩ Beck thở dài. “Có lẽ chúng ta cần giám sát anh ta kỹ hơn trong giờ thay đồ.”
Tôi kéo chặt áo blouse trắng quanh ngực. “Còn chuyện anh ta nói... về bố mình?”
“À.” Bác sĩ Beck nhún vai. “Anh ta tin rằng bố mình là Chúa.”
Câu nói ấy khiến tôi lạnh sống lưng, nhưng Cameron lại bật cười. “Vậy ra anh ta là một kẻ tâm thần phân liệt à?”
“Không,” bác sĩ Beck cau mày. “Không ai là ‘một kẻ tâm thần phân liệt’ cả. Chúng ta không gọi bệnh nhân như thế. Miguel là một con người, và cái chẩn đoán tâm thần phân liệt không phải là tất cả con người anh ta. Anh ta không phải một kẻ tâm thần phân liệt, anh ta chỉ là một người mắc chứng tâm thần phân liệt. Cậu hiểu chứ?”
Mặt Cameron hơi đỏ lên. “Vâng. Tất nhiên rồi. Em xin lỗi.”
Nhưng ngay khi bác sĩ Beck quay đi, Cameron liếc tôi, đảo mắt và nở một nụ cười gian trá. Tôi mặc kệ anh ta. Tôi thực sự trân trọng những gì bác sĩ Beck vừa nói, cũng giống như điều Ngài Lơ Mơ từng nhấn mạnh, những bệnh nhân bị khóa trong khu này cũng là con người như tất cả chúng ta. Một chẩn đoán tâm thần không phải là bản án tử hình. Mọi người ở đây đều đang cố gắng để hồi phục.
Tôi sẽ vượt qua được đêm nay. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.