Chương 51
Damon Sawyer, nam, 32 tuổi, có tiền sử rối loạn tâm thần phân liệt cảm xúc. Rối loạn tâm thần phân liệt cảm xúc là sự kết hợp giữa tâm thần phân liệt và rối loạn khí sắc – trong trường hợp này là rối loạn lưỡng cực. Trường hợp của Sawyer có các triệu chứng của tâm thần phân liệt bao gồm ảo giác, hoang tưởng và rối loạn tư duy, và có cả hưng cảm.
Tôi chưa bao giờ thấy một ca nào nghiêm trọng, diện rộng và chi tiết đến thế, khác hoàn toàn so với hồ sơ bệnh án của các bệnh nhân chỗ Ngài Lơ Mơ.
Các tài liệu được gửi tới từ nhiều nguồn, tất cả được tổng hợp thành một hồ sơ ghi chép dài mười trang về Sawyer. Tôi đọc từng câu, mắt không bỏ sót một chữ nào. Đọc được thêm một trang, tôi lại biết rõ hơn về người đàn ông bị biệt giam kia một chút, và hiểu tại sao mọi người ở đây đều tin rằng hắn ta vô cùng nguy hiểm.
Hoàn cảnh gia đình của Damon Sawyer không có gì đáng chú ý. Bố hắn ta là một doanh nhân, và mẹ là nội trợ. Không có bất kỳ ghi nhận nào về việc bị lạm dụng hoặc bỏ bê để giải thích cho việc từ thời thơ ấu Sawyer được chẩn đoán mắc một chứng bệnh gọi là rối loạn cư xử.
Mặc dù không có mạng Internet, tôi vẫn có vài ứng dụng y tế ngoại tuyến sẵn có trong điện thoại. Tôi tra ứng dụng tâm thần học, kết quả giải thích rối loạn cư xử là một rối loạn tâm thần được chẩn đoán ở thời thơ ấu hoặc tuổi vị thành niên, thể hiện ở các hành vi như nói dối, trộm cắp, và bạo lực thường xuyên. Một kiểu hành vi chống đối xã hội điển hình. Trong trường hợp của Sawyer, hắn rất thích phóng hỏa.
Sawyer phải nhập viện liên tục trong vài năm, bắt đầu từ năm mười tuổi, sau một loạt các vụ ẩu đả và bị buộc tội cố ý phóng hỏa. Cuối cùng, năm mười lăm tuổi, hắn gây ra một vụ cháy khiến “hai người thiệt mạng.” Hắn ta khai rằng những giọng nói trong đầu đã bảo hắn ta làm điều đó, và kết quả là hắn ta bị đưa vào một cơ sở tâm thần và ở đó trong bốn năm tiếp theo.
Trong thời gian ở cơ sở tâm thần, ngoài rối loạn cư xử, hắn ta còn được chẩn đoán mắc chứng rối loạn tâm thần phân liệt cảm xúc. Ai cũng nghĩ một kẻ phóng hỏa làm chết hai người sẽ bị giam giữ vĩnh viễn, nhưng không, hắn ta đã được thả ra ở tuổi 19, sau khi được cho là đã ổn định nhờ thuốc.
Ở tuổi đôi mươi, Sawyer vật lộn với chứng lạm dụng chất gây nghiện. Sau cái chết vì sốc thuốc của mẹ Jade, tôi hiểu được tại sao những người mắc bệnh tâm thần cũng thường phải đối mặt với chứng nghiện. Sawyer bị chuyển qua chuyển lại giữa nhà tù và bệnh viện tâm thần, vì hắn ta bị bắt nhiều lần với tội danh tàng trữ và buôn bán chất cấm. Nhưng mặt tích cực là hắn ta không gây ra vụ hỏa hoạn nào nữa.
Ít nhất, không có vụ nào mà mọi người biết.
Phần ghi chú tiếp tục đề cập rằng Sawyer từng bị kết án tấn công và thậm chí là cố ý giết người, nhưng do tiền sử tâm thần diện rộng, những bản án ngồi tù này đã được chuyển thành thời gian điều trị tại bệnh viện tâm thần. Rõ ràng, đây là một người đàn ông rất nguy hiểm. Ở phòng cấp cứu, phải cần tới bốn nhân viên y tế mới khống chế nổi hắn ta, mặc dù cuối cùng thuốc cũng giúp hắn ta đạt được tình trạng mà họ nghĩ là phù hợp với Khu D.
Tiếc là họ đã nhầm.
Nhưng tất cả những điều trên không phải là thứ khiến tôi sững sờ. Thông tin khiến tim tôi như rơi xuống đáy vực là lý do một lần Damon Sawyer phải vào phòng cấp cứu. Khi đọc đến đó, tôi cứ ngỡ mình đã đọc nhầm. Điều này không thể nào là điều tôi đang nghĩ tới được. Nhưng mỗi lần nhìn lại, tôi biết chúng đều nói cùng một điều, và điều đó chính xác.
Sawyer đã đi cùng bạn gái của mình. Cả hai cùng uống bia, và họ quyết định tìm trò giải trí cho khuây khỏa bằng cách cầm chai bia đi cướp ngân hàng. Thế là họ đi khắp thị trấn, vào một ngân hàng, chĩa chai bia vào nhân viên ở đó và đòi họ đưa tiền.
Jade có bạn trai. Nhưng bạn trai của cô ấy không phải là Will Schoenfeld, người chưa bao giờ nghe thấy giọng nói nào cả và đã dám làm liều ngoài sức tưởng tượng để đạt được ước mơ trở thành phóng viên cho tờ The New York Times.
Phải, Damon Sawyer mới chính là bạn trai của Jade.