Chương 52
Cuối cùng mọi chuyện đã sáng tỏ. Jade chính là người đã giúp Sawyer trốn thoát khỏi phòng cách ly số một trong lúc mất điện. Tối nay Jade là trợ thủ của hắn trong mọi việc, bao gồm cả việc dắt mũi chúng tôi khi nói rằng Will là bạn trai mình. Tôi đã sa vào cái bẫy đó.
Tôi ập chiếc bìa tập hồ sơ lại thật mạnh và đẩy nó ra xa, như thể nó có độc. Damon Sawyer, với ghi chép về tiền sử bệnh án và những lần nhập viện dài bằng cả cánh tay tôi, giờ đây đang lang thang trong Khu D. Damon Sawyer, người cần bốn nhân viên để khống chế ở phòng cấp cứu.
Ôi Chúa ơi, tôi phải làm gì đây?
Tôi đứng lên và rón rén đi ra hành lang. Tôi nhìn cả hai phía nhưng không có ai xung quanh. Cánh cửa phòng 905 đóng kín và đèn bên trong đã tắt. Tôi chợt nghĩ Sawyer có thể đang ẩn nấp trong căn phòng đó. Có lẽ hắn đã ở đó suốt.
Chúng ta cần sống sót qua đêm nay.
Những lời nói sáng suốt của Will trước khi tôi tin Jade rồi chống lại anh ta lại vang lên trong đầu tôi. Anh ta nói đúng. Tôi không cần phải đấu lại Damon Sawyer. Tất cả những gì tôi cần làm là sống sót qua đêm nay thôi.
Tôi gõ cửa phòng 906. Tất nhiên chẳng có tiếng đáp lại hay mời tôi vào. Một lần nữa, tôi kiểm tra hành lang để chắc chắn là không có ai thấy mình rồi mở cửa bước vào phòng.
Đèn đã tắt, nhưng tạ ơn Chúa, Will vẫn nằm trên giường. Anh ta chưa biến mất và bị thế chỗ bằng những tấm ga trải giường dính máu. Tôi nhẹ nhàng bước đến, cúi xuống, lắc lắc vai Will.
“Will!” Tôi thì thầm. “Tỉnh dậy đi!”
Will không phản ứng gì, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng. Vậy là ít nhất anh ấy vẫn còn sống.
“Will!” Tôi ấn lòng bàn tay vào xương ức, đó là cách chúng tôi được dạy để đánh thức những bệnh nhân hôn mê sâu. “Anh tỉnh dậy đi. Chúng ta đang gặp rắc rối lớn rồi.”
Anh ta rên rỉ, nhưng mí mắt thậm chí không hề cử động. Dù tôi có cố gắng hơn nữa cũng không thay đổi được gì. Ramona đã dùng một lượng đủ để hạ gục anh ta. Giờ Will chẳng thể giúp ích gì cho tôi nữa.
Tôi đứng thẳng người lên. Đến lúc này, tôi phải cân nhắc các lựa chọn còn lại của mình. Cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Tôi không thể rời khỏi Khu D. Không có sự giúp đỡ thì không thể. Mật mã được cho lúc đầu ca trực không dùng được nữa. Điện thoại bàn bị hỏng và máy tính cũng vậy. Điện thoại di động không có sóng. Và người duy nhất mà tôi có thể tin tưởng giờ đang bất tỉnh.
Chỉ còn lại duy nhất một việc. Tôi phải nói cho Bác sĩ Beck biết chuyện gì đang xảy ra. Chắc thầy sẽ nghĩ tôi bị điên, và ai biết điều đó sẽ còn ảnh hưởng đến sự nghiệp y khoa của tôi đến mức nào. Ý tôi là, thầy đã nghĩ tôi mắc cái chứng rối loạn tâm thần chia sẻ folie à deux gì đó rồi còn gì. Nhưng dù sao thì thầy ấy là người quản lý ở đây. Nếu tôi trình bày chuyện Jade đang làm một cách thuyết phục, thầy ấy có thể giúp tôi.
Đó là cơ hội duy nhất của tôi.
Will đang ngủ say trên giường, cánh tay phải vắt ngang trán. Anh ta vẫn đeo kính. Tôi gỡ chúng ra, đặt lên tủ đầu giường cạnh chồng sách của anh ta. “Đừng chết đấy,” tôi nói. “Tôi đi tìm người giúp.”
Rời khỏi phòng Will, tôi đến văn phòng của Bác sĩ Beck. Tôi liên tục để mắt tìm Ramona. Sau Jade, chị ta là người tôi ít tin tưởng nhất. Chính chị ta là người đã dọn sạch vệt máu đó trước khi bác sĩ Beck nhìn thấy, và khăng khăng đó là mứt dâu tây trong khi chắc chắn không phải. Tôi không rõ động cơ của chị ta là gì, nhưng tôi không thể tin tưởng Ramona được nữa.
May thay, dưới cánh cửa văn phòng bác sĩ Beck vẫn có ánh sáng hắt ra. Ít nhất tôi không phải đánh thức thầy ấy một lần nữa. Tôi gõ cửa, và sau một phút, thầy kéo cửa ra.
“Amy.” Trông thầy không vui vẻ gì khi thấy tôi. Tôi khó lòng trách thầy ấy được. Nếu được chấm điểm ca trực này, thầy ấy chắc chắn không cho tôi điểm A đâu. “Lần này lại có chuyện gì nữa?”
Trong lúc đi bộ đến đây, tôi đã nghĩ về những gì mình sẽ nói. Lúc này, điều duy nhất thầy ấy sẽ lắng nghe là bằng chứng khách quan, chứ không phải những giả thuyết hoang đường.
“Em lo lắng về sự an toàn của chúng ta trong trường hợp có tình huống khẩn cấp,” tôi nói.
Thầy cau mày. “Ôi trời…”
“Bởi vì đường dây điện thoại đã bị ngắt,” tôi nói. Đây là điều không thể phủ nhận được. “Và thầy có nhận ra rằng mật mã mở cửa giờ đã không còn hoạt động nữa không? Chúng ta bị mắc kẹt ở đây rồi ạ.”
Mặt thầy tái mét. “Cái gì? Em chắc chứ?”
Tôi gật đầu mạnh mẽ. “Chắc chắn ạ. Chị Ramona không nói với thầy ạ?”
“Không, cô ấy không nói.” Thầy Beck khẽ chửi thề. “Hỏng thật. Nếu có hỏa hoạn thì sao?”
“Em cũng nghĩ như vậy đấy ạ!”
“Chắc mật mã đã tự động thay đổi khi mất điện,” thầy nói. “Chuyện đó từng xảy ra một lần rồi.”
Nghe vậy tôi thấy đỡ lo hẳn. Cuối cùng, một người có thẩm quyền đã bắt đầu xử lý tình huống. “Vậy chúng ta phải làm gì?”
“Để tôi kiểm tra đã.” Bác sĩ Beck cười ái ngại. “Xin lỗi, tôi không có ý nghi ngờ em, nhưng…”
“Không sao ạ,” tôi nói.
Thầy lục trong túi quần y tế, lấy ra một chùm chìa khóa để khóa cửa văn phòng. Sau đó, chúng tôi đi vòng quanh khu một lần nữa để đến lối ra. Tôi cầu nguyện rằng đây sẽ là lần cuối cùng tôi phải đi vòng quanh cái khu này.
Bàn phím để bấm mã trong hành lang mờ tối vẫn sáng đèn màu xanh lục như thường lệ. Bác sĩ Beck bấm mã số, cũng chính là mã số mà tôi đã thử. Và giống như tôi, thầy nhận được tiếng rè quen thuộc.
“Chết tiệt,” thầy lẩm bẩm. “Phiền to rồi đây.”
“Thầy sửa được không ạ?”
“Sửa được…”
Nói vậy nhưng trông thầy không có vẻ hy vọng lắm. Thế mà tôi thậm chí còn chưa từng nghĩ rằng thầy ấy sẽ không sửa được. Dù sao thì thầy là bác sĩ phụ trách, thầy có toàn quyền ở đây.
“Vừa tuần trước đã gọi bên bảo trì đến sửa rồi đấy,” thầy xoa cằm. “Tôi sẽ đi gọi Ramona và xem cô ấy có ý tưởng gì không.”
“Không!” Tôi nói ngay.
Đôi lông mày thầy nhướng lên tận chân tóc. “Sao vậy? Ramona đã làm việc ở đây lâu hơn tôi, và nếu có ai có thể sửa được nó, thì chỉ có cô ấy thôi. Cô ấy là chuyên gia đấy.”
“Nhưng chị ấy không sửa được đâu ạ,” tôi khăng khăng. “Em đã hỏi chị ấy rồi.”
Bác sĩ Beck phẩy tay. “Tôi chắc chắn nếu chúng ta cùng nhau suy nghĩ, chúng ta có thể tìm ra. Để tôi đi gọi cô ấy.”
Chuyện này thật tệ. Tôi không chỉ chưa tìm được lối thoát, mà còn có thể đã đẩy Bác sĩ Beck vào cảnh nguy hiểm nữa. Tôi định tiếp tục phản đối, nhưng một cơn choáng váng ập đến. Cảm giác như những sự kiện tối nay cuối cùng đã tóm được tôi.
“Amy?” Thầy nhíu mày. “Em ổn không?”
“Vâng… em chỉ hơi… choáng váng…”
Bác sĩ Beck phải dìu tôi vào phòng nghỉ của nhân viên, và vừa chạm được vào cái ghế sô pha thì gục xuống. Tay tôi cứ run lẩy bẩy không ngừng.
“Em đừng ngất đấy nhé,” thầy nói với tôi.
“Không đâu ạ,” tôi cố gắng trả lời.
Thầy thở dài thườn thượt. “Tôi xin lỗi. Đêm nay thật sự là một mớ hỗn độn. Hãy để tôi giải quyết chuyện mã cửa, và tôi hứa, em sẽ được an toàn trở về nhà. Cố gắng lên.”
Tôi không muốn ở một mình, nhưng trước khi tôi kịp nói ra lời, thầy Beck đã đi mất. Tôi đoán thầy ưu tiên việc đi sửa khóa kia hơn. Và tôi biết ơn vì cuối cùng thầy ấy cũng nhìn nhận tình huống này một cách nghiêm túc, mặc dù tôi vẫn sợ hãi những gì đang ở ngoài kia.
Nếu Bác sĩ Beck không quay lại thì sao? Nếu thầy ấy biến mất như Cameron thì sao?
Tôi ngả đầu tựa vào ghế sô pha và nhắm mắt lại. Cơn choáng váng dường như đã giảm bớt, nhưng tôi vẫn cảm thấy bất an. Một gã điên đang lang thang trong khu. Và Jade… Tôi không hoàn toàn hiểu vai trò của cô ấy trong chuyện này. Nhưng từ hồi trung học có lẽ cô ấy đã thấy hận tôi rồi. Jade sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Nhưng tôi đã làm điều mình nên làm. Tôi làm gì có lựa chọn nào khác trong chuyện đó. Tôi không thể để cô ấy giết ông thầy dạy lượng giác được. Nhưng cô ấy lại không bao giờ có thể nhìn nhận theo cách ấy.
Bác sĩ Beck đang ở đâu? Đáng lẽ thầy ấy phải quay lại rồi chứ? Đi bộ quanh khu này chỉ mất khoảng một phút. Thầy ấy đã đi được bao lâu rồi? Jade và Ramona đã làm gì thầy ấy ư? Đó có phải là lý do thầy chưa quay lại không?
Tôi lấy điện thoại ra để xem giờ. Lạy Chúa, sao lại muộn thế này? Nhưng đã rạng sáng rồi. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ thoát khỏi đây.
Rồi một điều xảy ra khiến tim tôi nhảy dựng lên: Điện thoại tôi có sóng rồi!
Chỉ một vạch thôi, nhưng trong cả đêm nay như vậy đã là nhiều lắm rồi. Tôi giơ điện thoại lên, và nó khẽ rung, báo tin nhắn từ Gabby đến. Thật tuyệt vời! Tôi có thể gọi cứu giúp! Cuối cùng tôi cũng có thể thoát khỏi đây!
Tôi mở tin nhắn, nó được gửi cách đây vài giờ, ngay sau khi tôi nhắn tin báo với cô ấy rằng tôi đã đến Khu D, và Bác sĩ Beck khá dễ thương. Lạy Chúa, nhìn xem lúc đó tôi tập trung vào điều gì kia. Tin nhắn trả lời của Gabby hiện lên kín màn hình:
[ Cậu nghĩ Bác sĩ Beck dễ thương á??? Đồ biến thái! Bác sĩ Beck phải tầm tám mươi tuổi rồi!!!!]
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên màn hình. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.
Bác sĩ Beck phải tầm tám mươi tuổi rồi!
Vậy nên… theo lời Gabby, người đã làm việc với thầy ấy suốt một tuần, bác sĩ Beck là một ông già. Và nếu bác sĩ trực phụ trách đêm nay là một ông già, thì kẻ quái quỷ nào vừa ở cùng tôi trong căn phòng này?
Và rồi vạch sóng trên điện thoại của tôi biến mất.