Chương 53
Tôi đang gặp rắc rối nghiêm trọng hơn những gì mình tưởng.
Khi Cameron và tôi mới đến Khu D, một người đàn ông tầm ngoài ba mươi mặc đồ y tế và áo blouse trắng tự giới thiệu là bác sĩ Richard Beck, cái tên cũng được thêu trên áo anh ta. Anh ta không đeo bảng tên, nhưng lúc đó tôi không nghĩ gì cả. Không có lý do gì để nghi ngờ anh ta không phải là bác sĩ Beck. Và y tá Ramona cũng xác nhận điều đó.
Bác sĩ Beck phải gần tám mươi tuổi rồi!
Gabby không có lý do gì để nói dối. Người đàn ông mà tôi vẫn gọi là bác sĩ điều trị ở đây không phải là bác sĩ Beck. Vậy tất nhiên câu hỏi còn lại là bác sĩ Beck thật sự đang ở đâu? Vì thầy ấy là bác sĩ được phân công trực theo lịch đêm nay. Đã từng có lúc nào thầy ấy có mặt ở đây chưa?
Đầu tôi vẫn quay cuồng, nhưng tôi buộc mình phải đứng dậy. Tôi giơ chiếc điện thoại lên, thầm cầu nguyện có thể bắt được một hai vạch sóng. Chỉ cần thế thôi là tôi có thể gọi 911. Tôi bước đến bên cửa sổ, ép điện thoại vào mặt kính giống như trước đó.
Tôi khẽ thì thầm: “Làm ơn… làm ơn… chỉ cần một vạch thôi…”
Nhưng lời cầu nguyện của tôi không được đáp lại.
Tôi không thể dành cả đêm ở đây, chỉ biết cầu may để có sóng. Tôi phải tìm cách trốn khỏi nơi này. Vì mọi chuyện đang dần trở nên rõ ràng: tôi không còn bất kỳ ai đứng về phía mình ở Khu D nữa. Không còn ai. Nhưng làm sao tôi ra khỏi đây khi tất cả các cánh cửa đều bị khóa?
Tôi cố nhớ lại toàn bộ sự việc tối nay. Tôi nhớ mọi thứ bắt đầu rẽ sang hướng khác khi Miguel tè vào ổ điện. Toàn bộ hệ thống điện trong khu phụt tắt. Lúc đó tôi nghĩ đó là hành động cố ý của kẻ đứng sau mọi chuyện, nhưng giờ thì tôi không chắc nữa. Có thể chỉ là Miguel phát điên và gây ra sự cố mất điện. Tôi không tin chuyện đó liên quan đến việc điện thoại bàn bị cắt, mà tôi chắc là có người cố ý làm. Nhưng vụ mất điện thì là thật. Nếu điện lại mất, khóa cửa có tự mở không?
Đáng để thử.
Có một hàng cốc đặt cạnh bồn rửa. Tôi cầm một cái có dòng chữ: “Nếu bạn thấy vui thì hãy cảm ơn thuốc của mình.” Tôi mở vòi nước và đổ vào cốc thứ nước âm ấm. Sau đó tôi bước đến ổ điện.
Liều thì liều.
Tôi đổ nước thẳng vào ổ điện, cố gắng trút đúng vào bên trong. Ngay lập tức, tia lửa tóe ra. Tôi ngẩng đầu nhìn lên những bóng đèn phía trên. Chúng nhấp nháy nhẹ một lúc.
Rồi tắt hẳn.
Nếu tôi có cơ hội nào, thì chính là bây giờ. Tôi rút điện thoại khỏi túi và bật chế độ đèn pin. Tôi lia ánh sáng quanh phòng cho đến khi tìm thấy cánh cửa.
Và tôi lao đi.
Cánh cửa ra khỏi khu nằm ngay bên tay trái tôi. Tôi chỉ cần nắm lấy tay nắm và chạy khỏi đây càng nhanh càng tốt. Nhưng trước khi kịp làm điều đó, tôi lại chần chừ. Ánh mắt tôi bị kéo về phía các phòng cách ly. Đặc biệt là phòng cách ly số một.
Mày không muốn xem bên trong có gì sao?
Tôi rọi đèn pin về phía đó. Bàn phím thường phát ra ánh sáng màu xanh giờ đã tắt ngóm. Lúc Damon Sawyer trốn ra ngoài có phải cũng như thế này không? Hay hắn vẫn còn ở trong đó, chờ chực lao ra khi tôi mở cửa?
Và rồi một ý nghĩ kinh khủng vụt qua đầu tôi.
Mỗi khi có ai rời khỏi khu, chuông báo cửa sẽ vang lên. Nó như một tiếng còi hú, ai cũng sẽ nghe thấy. Và tôi chưa nghe tiếng đó một lần nào kể từ khi bước vào Khu D. Cameron đã ra khỏi đây và ra về vì nhà có việc gấp. Nhưng nếu điều đó đúng, tôi chắc chắn phải nghe thấy tiếng còi inh ỏi phát ra từ cửa. Điều đó có nghĩa là…
Cameron chưa từng rời đi.
Nếu anh ta bước qua cánh cửa đó, tôi đã nghe thấy chuông báo, nên anh ta chắc chắn còn ở đây. Tôi đã lục soát mọi nơi khác rồi, chỉ còn lại một chỗ duy nhất. Và nếu anh ta đang trong đó, nếu Damon Sawyer đã tóm được Cameron và lôi anh ta vào trong, tôi phải cứu anh ta trước khi quá muộn.
Tôi không thể rời khỏi đây mà chưa biết chuyện gì nằm sau cánh cửa này. Chỉ tốn một giây thôi. Tôi đưa tay nắm lấy tay cầm, và nó xoay rất dễ dàng. Khóa cửa đã mở đúng như tôi hy vọng. Tôi giật mạnh cánh cửa, rọi ánh sáng điện thoại vào không gian tối om bên trong.
Khi nhìn vào căn phòng, đôi chân tôi bủn rủn.
Không… trời ơi…
Tôi lẽ ra không bao giờ nên mở cánh cửa của căn phòng này. Tôi đáng lẽ phải chạy trốn khi vẫn còn cơ hội.