Chương 54
Mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập trong phòng cách ly số một.
Tôi có vài người bạn đang thực tập ở khoa Ngoại, và khi họ kể về những ca phẫu thuật đã chứng kiến, họ chưa bao giờ nhắc đến mùi của máu. Nhưng căn phòng này thì đặc quánh mùi ấy: hăng hắc, như gỉ sét, và ập vào mũi tôi khi tôi nhìn vào không gian tối tăm nhỏ hẹp đó.
Trong phòng này có mùi cái chết thật đậm đặc.
Tôi nên chạy đi. Ngay giây đầu tiên ngửi thấy mùi máu, tôi lẽ ra nên quay đầu bỏ chạy khi vẫn còn cơ hội. Nhưng tôi đứng chết lặng, điện thoại dính chặt trong lòng bàn tay. Tôi muốn ngoảnh mặt đi, nhưng tôi không thể. Tôi biết chắc rằng mình sẽ không bao giờ quên được cảnh này, cho đến ngày tôi chết. Dù nhắm mắt để ngủ, tôi cũng sẽ mãi nhìn thấy căn phòng này.
Tia đèn pin của tôi chiếu lên chiếc giường trước tiên. Có một người phụ nữ nằm đó. Một người phụ nữ nhỏ bé, khoảng tám mươi tuổi. Bà nhìn chằm chằm lên trần nhà, một giọt máu đọng ở khóe miệng. Bà nằm quá yên lặng.
Đó là Mary. Mary Cummings. Cuối cùng bà cũng đã đoàn tụ với chồng mình. Tôi dịch đèn ra chỗ khác để nó không chiếu thẳng vào thi thể của bà cụ.
Nhưng đó là một sai lầm.
Bởi vì thứ ánh sáng chiếu vào tiếp theo là một hình người nằm co lại ở góc phòng. Một người đàn ông với thân hình vạm vỡ như cầu thủ bóng bầu dục, trong bộ đồ nhân viên y tế màu xanh. Và khi ánh sáng rọi vào mắt anh ta, đôi mắt ấy chỉ nhìn trân trân vào khoảng không vô định.
Tôi đưa tay còn lại lên bịt miệng. “Cameron,” tôi thì thào. “Cam…”
Anh ta cũng chết rồi. Tôi không cần phải kiểm tra. Tôi từng giận Cameron vì đã nói chia tay với tôi như thế, nhưng tôi chưa bao giờ mong điều này xảy ra. Tôi chỉ muốn anh ta nếm trải chút đau khổ, rồi sau đó sống tiếp cuộc đời của mình, trở thành bác sĩ phẫu thuật hay bất cứ ai anh ta muốn. Nhưng giờ điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Tôi suýt đánh rơi điện thoại, và khi tôi hạ thấp ánh sáng xuống, tôi nhận ra vẫn còn hai thi thể khác trên sàn phòng. Nạn nhân của cuộc thảm sát vẫn chưa kết thúc.
Thi thể đầu tiên là một phụ nữ. Tôi không nhận ra ai nhưng cô ấy cũng bất động như Mary và Cameron. Thân thể úp mặt xuống sàn, tay chân dang rộng ra xung quanh. Trên người cô chỉ còn lại đồ lót.
Và còn một thi thể cuối cùng.
Là một người đàn ông. Trông ông khoảng ngoài bảy mươi, với bộ râu trắng dày rậm. Giống như người phụ nữ kia, ông cũng chỉ mặc đồ lót. Tôi thấy một vết bầm tím lan rộng trên vai ông, có lẽ khi ông cố húc vào cửa để thoát ra. Khi tôi rọi đèn lên đầu ông, tôi có thể nhìn thấy rõ vết lõm sâu trên hộp sọ.
“Tôi tưởng lão ta chết ngay lần đầu tiên chứ,” một giọng nói vang lên từ phía sau lưng tôi. “Nhưng lão chưa chết. Lão đứng dậy và tiếp tục cố phá cái cửa chết tiệt đó. May là lần thứ hai tôi đập vào đầu lão, kết quả tốt hơn hẳn.”
Tôi quay phắt lại, giơ điện thoại lên như một vũ khí. Và hắn đứng ngay đó. Ngay trước mặt tôi. Người đàn ông đã đóng giả bác sĩ Beck suốt đêm nay. Giả vờ chăm sóc cho bệnh nhân, trong khi thực chất hắn chỉ là một kẻ mạo danh.
Rồi đèn vụt sáng trở lại. Máy phát điện đã khởi động.
Cơ hội thoát thân của tôi đã biến mất. Lẽ ra tôi phải chạy khi còn có thể. Tôi sẽ không bao giờ có được cơ hội như thế nữa. Hắn sẽ không bao giờ để tôi làm vậy.
“Cô giỏi xoay xở hơn tôi tưởng đấy.” Ánh mắt hắn hướng lên dãy đèn huỳnh quang trên trần. “Nếu cô không quá tò mò, cô thực sự đã có thể bỏ trốn. Phải nói tôi phục cô đấy, Amy ạ. Thật sự.”
Tôi lùi lại một bước. “Tránh xa tôi ra…”
“Tại sao cô lại sợ thế?”
“Tôi không biết anh là ai, nhưng tôi biết chắc anh không phải bác sĩ Beck.”
“À, phải, tôi thậm chí còn chưa tự giới thiệu.” Hắn mỉm cười, đôi lúm đồng tiền hiện rõ. Hắn thật sự đẹp trai, tôi hiểu vì sao Jade đã thích hắn. “Tên tôi là Damon. Damon Sawyer. Rất hân hạnh được gặp cô, Amy. Tôi đã nghe về cô rất nhiều rồi.”