Chương 55
Tôi phải bám vào tường để khỏi ngất xỉu. Bao lâu nay, tôi cứ nghĩ con ác quỷ đó đang bị nhốt ở trong phòng cách ly số một, hoặc hắn đang lang thang trong hành lang, ẩn nấp ở những góc tối. Nhưng hóa ra, suốt thời gian qua, hắn luôn ở ngay trước mắt tôi.
Tiếng bước chân vang lên từ cuối hành lang, mỗi lúc một gần hơn. Và khi Jade cùng Ramona xuất hiện ở góc rẽ, tôi chỉ muốn nôn thốc nôn tháo. Giờ thì ba chọi một, dù thực ra chỉ chọi riêng với Damon Sawyer thôi, tôi cũng chẳng có chút cơ hội nào.
“Anh tìm thấy cô ta rồi!” Mặt Jade sáng bừng. “Cô ta trốn ở đâu vậy?”
Damon quay lại nhìn, và ánh mắt hiện rõ sự âu yếm khó tả. “Cô ta ở phòng cách ly. Ngắm nghía tác phẩm của bọn mình.”
“Thấy sao hả, Amy?” Đôi mắt xanh pha vàng của Jade dán chặt vào mặt tôi. “Cậu từng nghĩ đời tôi sẽ chẳng bao giờ làm được việc gì đáng kể…”
“Tôi chưa bao giờ nói vậy,” tôi lẩm bẩm.
Jade bước sát lại, mắt xoáy thẳng vào tôi. “Đúng, không nói ra. Nhưng cậu nghĩ thế. Đúng không?”
Nói vậy cũng không sai. “Jade…”
“Nhưng tôi hơi thất vọng đấy, Amy,” Jade trầm ngâm. “Tôi luôn nghĩ cậu rất thông minh, vậy mà cậu chẳng nhìn ra bất cứ điều gì. Cậu tin tôi hơn cái tay phóng viên mọt sách đó, dù cậu đã biết tôi nói dối siêu hạng.” Rồi liếc sang bạn trai mình với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Và tệ nhất là… cậu lại tin anh ấy.”
Damon đặt tay lên ngực. “Này, ý em là anh không đáng tin à?”
“Anh diễn rất xuất sắc,” Jade công nhận. “Mấy cuốn sách tâm lý mà anh hay đọc có vẻ hữu ích thật.”
“Ồ, cảm ơn em.”
Jade nháy mắt với tôi. “Damon tuyệt vời lắm, Amy. Giá mà cậu có thể biết anh ấy trong một hoàn cảnh khác. Nhưng tất nhiên, điều đó không thể xảy ra vì cậu đâu muốn dính dáng gì tới tôi nếu không bắt buộc phải vào đây.”
“Tôi… tôi xin lỗi,” tôi cố gắng nói.
Cô ấy phớt lờ lời xin lỗi yếu ớt của tôi. “Bọn tôi quen nhau hay lắm, người ta hay bảo là như trong phim ấy. Damon bán thuốc cho mẹ tôi. Cậu biết mà, bà ta khoái dùng thuốc. Anh ấy là người giao chúng.”
Tôi không chắc hoàn cảnh ấy có thể gọi là ‘như phim’ được không, nhưng tôi không dám bình luận gì.
Jade thoáng cười. “Và chính anh ấy là người tiễn bà ta tới thiên đường. Bà ta còn chẳng biết mình đang nốc thứ gì vào người. Damon thì quá thông minh.”
Damon cười toe toét, khoe ra lúm đồng tiền. “Đừng khen anh thế bé yêu.”
Tôi há hốc miệng. “Hóa ra là do cậu ư? Sao cậu có thể làm vậy?”
Nụ cười trên gương mặt Jade tắt ngấm. “Bà ta từng dí điếu thuốc lá đang cháy vào người tôi. Cậu nghĩ tôi hối hận khi cho bà ta đúng điều bà ta đáng nhận sao?”
Tôi nhớ lại cảnh cô Carpenter ném mạnh cái gạt tàn vào tường. Những vết lạ trên cánh tay Jade. Khi đó cô ấy đã van xin tôi đừng nói cho ai biết. Lẽ ra tôi không bao giờ nên nghe lời Jade.
Tôi đã mắc một sai lầm khủng khiếp. Tôi lẽ ra phải giúp bạn mình, ngay cả khi cô ấy không muốn. Tôi thoáng nghĩ rằng thế thì mình cũng đáng đời phải nhận những gì sắp xảy đến. Nhưng không. Những kẻ này đều là quái vật. Họ trở nên như thế từ lâu rồi. Tôi không thể để họ làm hại thêm ai nữa.
Tôi lùi sát vào tường, cố nghĩ xem bước tiếp theo phải làm gì. Ba người bọn họ và chỉ có mình tôi. Chênh lệch lực lượng quá thảm. Giá mà Will vẫn còn tỉnh, tôi đã có chút cơ hội. Nhưng không có anh ta… Tôi phải kéo dài thời gian. Tôi biết Jade rất thích nói. Có lẽ tôi có thể khiến cô ấy nói liên tục đến tận lúc mặt trời mọc.
“Tôi không hiểu,” tôi nói. “Làm… làm sao các người làm được chuyện này? Sao không ai nhận ra?”
“Dễ hơn cậu nghĩ nhiều,” Jade đáp. “Tuần này, bác sĩ Beck thật không trực ở khu này, nên hầu hết bệnh nhân chưa từng gặp ông ấy.”
Damon hất cằm về phía căn phòng đầy xác chết. “Và bọn tôi đã xử lý gần hết những người từng nhận ra tôi.”
Phải rồi. Miguel và bà Mary đã nhận ra Damon Sawyer đang lang thang bên ngoài trước tất cả mọi người. Thật may cho hắn ta, cả hai đều không phải những người được mọi người tin tưởng. Tôi đoán nếu tôi mở cửa phòng cách ly số hai, tôi sẽ thấy xác của Miguel trong đó.
“Ngay khi nhân viên ca ngày rời đi,” Jade nói, “tôi mở cửa phòng cách ly. Lấy mã dễ đến khó tin. Và đưa cậu mã sai cũng thế. Damon ra được và chúng tôi xử lý bác sĩ Beck thật cùng Ramona thật ngay.”
Đôi mắt tôi dán vào người phụ nữ mà tôi tưởng là Ramona. Chị ta đang chăm chú nhìn móng tay của mình, nhưng khi nhận ra tôi đang nhìn, chị ta ngẩng lên và cười. “Tôi là Nicole, tôi thực sự là y tá.”
“Trước khi phát điên,” Jade nói thêm.
Ramona, thực ra là Nicole, liếc cô ấy. “Cô nhờ tôi giúp và tôi giúp rồi còn gì.”
Nicole. Chính là người mà bà Mary đã nhầm lẫn với tôi. Tôi nhớ Mary từng nói gì đó về việc bác sĩ Beck không cho cô ấy ra ngoài. Tôi nhìn vào thẻ ID kẹp trên đồng phục Nicole. Bức ảnh nhỏ và mờ, dù có hơi giống Nicole, nhưng bất kỳ người phụ nữ trung niên tóc nâu nào khác cũng có thể giống như vậy.
“Đừng làm bộ cái kiểu như ban ơn như thế,” Jade quát Nicole. “Anh trai cô đã cố đưa cô vào đây. Chúng tôi mới là người ban ơn khi cho cô tham gia vào kế hoạch này. Tỏ ra biết ơn một chút đi xem nào.”
Nicole nhăn mặt. Có vẻ như sẽ chẳng có câu cảm ơn nào xuất hiện.
“Dù sao đi nữa.” Jade liếc mắt rồi quay về phía tôi. “Chúng tôi phải xử anh chàng Cameron của cậu, vì nói thật, gã đó to con phết và hai người hợp sức cùng nhau thì chúng tôi khó mà đối phó được. Tuy nhiên nếu chúng tôi ra tay bất ngờ thì gã cũng xoàng thôi.” Cô ta cười khẩy. “Anh chàng nên dành nhiều thời gian tập thể hình hơn là học bài.”
“Đừng có mà giễu cợt anh ấy,” tôi gắt lên. “Cam là một người rất tốt. Anh ấy không đáng phải chịu chuyện đó.”
“Thật sao? Chẳng phải gã đã đá cậu vì một kỳ thi à?” Jade đáp lại.
“Với lại, gã này cứ nịnh bợ và khó ưa kiểu gì ấy,” Nicole chen vào.
Jade lập tức quay đầu lại, trừng mắt với Nicole. “Chúng tôi không cần ý kiến của cô.”
“Ôi thôi đi, cô ngậm mỏ vào chút đi được không hả Jade?” Nicole đáp trả, mắt lóe lên. “Cả đêm nay lúc nào cô cũng muốn là người quyết định hết. Tôi đã nói là Amy bắt đầu nghi ngờ rồi, thế mà cô có nghe không? Tất nhiên là không! Cô chả bao giờ biết nghe ai cả. Bảo sao Amy chả coi cô ra gì! Cô lúc nào cũng…”
Tôi không biết Nicole định nói gì tiếp, nhưng chị ta cũng không bao giờ có cơ hội đó nữa. Damon rút một thứ trông như cục chặn giấy ra và nện thẳng vào đầu chị ta với một lực kinh hoàng. Nicole im lặng ngay lập tức, và một giây sau, chị ta đổ sụp xuống sàn. Một vũng máu nhỏ bắt đầu loang ra quanh đầu.
Tôi giật mình lùi lại, miệng há hốc, gần như không thở nổi.
“Lạy Chúa,” Damon lẩm bẩm. “Cô ta bắt đầu làm anh phát điên. Bị anh trai tống vào viện đúng là không oan mà.”
Sắc mặt Jade không hề thay đổi. Không có chút mảy may biểu hiện nào trước hành động bạo lực của bạn trai. “Đừng lo, Amy. Chuyện này vốn đã nằm trong kế hoạch rồi. Tôi và Damon sẽ là hai người duy nhất sống sót qua đêm nay. Nicole chỉ là kẻ thừa.”
Tôi nhìn qua lại giữa hai người họ, cố nghĩ xem ai là người còn chút lý trí. Jade, tôi đã từng thử. Tôi đã từng cố nói lý để ngăn cô ấy làm điều tồi tệ. Và nó chẳng bao giờ hiệu quả. Nhưng mặt khác, cô ấy từng là bạn thân nhất của tôi. Chúng tôi lớn lên cùng nhau. Thật sự… cô ấy sẽ không làm hại tôi. Đúng không?
Cô ấy sẽ không làm vậy… phải không?
Giờ thì tôi đã biết Damon thật sự là ai, tôi nhận ra vẻ điên cuồng trong đôi mắt nâu của hắn. Ngay cả mái tóc cũng trở nên rối bù, chĩa về đủ hướng, thay vì được chải gọn gàng như lúc đầu ca trực. Khi tôi mới nghe về người đàn ông bị nhốt trong phòng cách ly, họ mô tả hắn như một con thú hoang. Và giờ khi tôi nhìn Damon Sawyer, hắn trông chính xác là như thế. Một kẻ có thể đập một cục chặn giấy vào đầu một phụ nữ và giết cô ta chỉ vì thấy cô ta… phiền. Không, với hắn thì chẳng thể lý lẽ được. Chỉ còn Jade, hoặc không còn ai cả.
“Jade,” tôi nói, “dù cậu đang lên kế hoạch gì, cậu không cần phải làm thế. Giờ dừng lại vẫn chưa muộn.”
“Cậu thật sự nghĩ vậy à?” Jade hất cằm về phía phòng cách ly số một. “Cậu nghĩ vẫn chưa muộn sao?”
Cô ấy nói có lý.
“Cậu lúc nào cũng nghĩ mình có mọi câu trả lời,” Jade nói tiếp. “Cậu luôn nghĩ mình giỏi hơn tôi. Nhưng tối nay, tôi mới là người quyết định.”
“Tôi không giỏi hơn cậu.” Giọng tôi nghẹn lại. “Tôi không nghĩ thế. Tôi chưa bao giờ nghĩ thế.”
“Sao lại không được!” Jade giận dữ thốt lên. “Lúc nào cũng thế! Cậu là đứa lúc nào cũng được điểm A, được thầy cô cưng, còn tôi chỉ là kẻ điên. Làm sao cậu hiểu được tôi đã phải trải qua những gì.”
Damon nhe răng cười. “Có lẽ em nên cho cô ta một cốc trà đào với vài giọt dinh dưỡng thần thánh đó.”
Tôi cảm giác như Damon vừa đấm thẳng vào ngực mình. Trong thoáng chốc, cả thế giới của tôi sụp đổ. “Cái… gì cơ?”
Jade nhìn xuống, còn Damon thì bật cười. “Thôi nào, Jade. Cô ta sắp chết rồi, ít nhất hãy nói cho cô ta biết sự thật. Chuyện này hài quá đi mất.”
“Không thể nào!” Tôi thét lên.
Jade nhún vai. “Cậu lúc nào cũng uống trà đào. Chỉ cần cậu đi vào nhà vệ sinh hoặc… cậu biết đấy, rời mắt một chút, là tôi sẽ cho cậu vài giọt đó đó.”
“Trời ơi.” Tôi ôm lấy mặt. “Tôi tưởng mình phát điên rồi. Hóa ra cậu đã bỏ thuốc tôi suốt thời gian đó? Sao cậu có thể làm vậy, Jade?”
“Có gì to tát đâu nào.” Jade chu môi. “Cậu lúc nào cũng như khúc gỗ ấy. Nó giúp cậu thư giãn một chút còn gì, nhưng tiếc là cũng chẳng dễ thương được hơn bao nhiêu.”
Không thể tin được. Khi tôi bắt đầu thấy cô bé váy hồng đó xuất hiện khắp nơi, tôi đã nghĩ não mình hỏng rồi. Cả đời tôi chưa bao giờ sợ đến vậy. Nhưng hóa ra đó là vì người bạn thân nhất lén bỏ thuốc vào đồ uống của tôi.
Nhưng cảm giác nhẹ nhõm khi biết sự thật mình không bị điên nhanh chóng vụt qua. Tôi vẫn đang bị kẹt trong khu bệnh khóa kín với hai kẻ cực kỳ nguy hiểm.
“Dù sao thì…” Damon nhìn xuống đồng hồ. “Chúng ta nên bắt đầu thôi. Trời sắp sáng rồi.”
Tim tôi chìm xuống đáy. “Bắt đầu cái gì? Các người định làm gì?”
Jade phớt lờ câu hỏi của tôi. “Anh nói đúng, Damon. Em đi lấy dung môi sơn nhé?”
Dung môi sơn?
Damon tung hứng cục chặn giấy đang vấy máu của Nicole giữa hai bàn tay. “Thật ra thì ai ngu đến mức để một can dung môi sơn trong khoa tâm thần thì cũng chẳng khác gì mời người ta đốt cháy cả cái chỗ này.”
Tôi nhớ lại khi xem hồ sơ của Damon. Tiền sử kích động phóng hỏa lúc còn nhỏ. Niềm đam mê với lửa. Hai nạn nhân.
“Không…” Tôi thở hắt. “Các người sẽ không làm vậy…”
Hắn nháy mắt với tôi. “Không phải chính cô nói nơi này như là mồi lửa sao?”
Tôi bắt đầu lao về phía hắn, nhưng vừa nhích được một bước, Damon đã giơ cục chặn giấy lên cao. Tôi nhớ lại cảnh nó nghiền nát hộp sọ của Nicole, và tôi đứng khựng lại.
Không. Không phải lúc này. Phải bình tĩnh.
Jade quay lại sau quầy y tá và kéo ra một cái xô. Cô ấy bắt đầu nghêu ngao hát, vừa hắt thứ dung dịch đó xuống khắp sàn nhà, rồi để chắc ăn, còn đổ một vũng lớn lên cả thi thể của Nicole.
“Các người không thể làm vậy,” tôi khàn giọng. “Không thể giết tất cả những người này chỉ vì các người ghét tôi. Như vậy là sai.”
“Ôi, bớt ảo tưởng đi.” Jade nhếch mép. “Chuyện này đâu liên quan gì đến cậu. Damon và tôi muốn một khởi đầu mới, và còn gì tốt hơn là đốt cháy cả khu tâm thần này rồi giả vờ rằng cả hai chúng tôi đã chết trong biển lửa?” Cô ấy nhếch môi cười. “Nhưng khi thấy tên cậu trong danh sách trực tuần này, tôi bỗng nổi hứng muốn dạy dỗ cậu một chút. Đáng lẽ chuyện này xảy ra từ đêm qua rồi đó, nhưng chúng tôi hoãn lại chỉ vì cậu đấy.”
“Đúng vậy,” Damon xác nhận. “Jade bắt tôi đợi thêm hẳn một đêm. Cô ấy chắc phải ghét cô lắm.”
Mồ hôi rịn đầy lòng bàn tay tôi khi tưởng tượng cả Khu D chìm trong lửa. Tôi tưởng tượng hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, ngọn lửa liếm vào chân mình. Tôi từng nghe rằng bị thiêu sống là cách chết khủng khiếp nhất.
Nhưng vẫn chưa hết hy vọng. Bọn chúng sẽ phải rời khỏi khu nếu không muốn chết cháy cùng chúng tôi. Ngay khi chúng rời đi, tôi có thể làm chập điện lần nữa. Rồi tôi sẽ thoát được. Nhưng rồi tôi thấy Jade ngồi xổm trên sàn, lục tung túi áo của Nicole. Tim tôi chìm hẳn khi cô ta lôi ra một ống tiêm, y hệt thứ Nicole đã đâm vào tay Will lúc trước.
“Chúng tôi vẫn còn chút lương tâm đây,” Jade nói. “Cậu sẽ ngủ suốt, không cảm thấy gì hết. Và rồi cậu sẽ thức dậy… trong trạng thái chết.”
Không. Trời ơi, không.
“Damon,” Jade gọi, “anh giữ nó lại đi, để em tiêm cho.”
Hắn nháy mắt với tôi. “Nghe có vẻ hợp lý đấy.”
“Xin cậu.” Mắt tôi đã ầng ậng. “Jade, cậu không thể làm vậy với tôi. Cầu xin cậu.”
Jade cau mày.
“Chúng ta từng là bạn thân,” tôi cầu khẩn, lau nước mắt. “Điều đó chẳng có ý nghĩa gì với cậu sao?”
“Bạn thân?” Jade nhại lại đầy mỉa mai. “Thôi đi, Amy. Cậu nên thấy vẻ mặt cậu lúc tôi rủ đi ăn tối. Trông phát tởm. Cậu thậm chí còn không thèm đến đám tang mẹ tôi. Tôi biết, chính tôi đã giết mụ, nhưng lúc đó cậu đâu có biết. Đó là cách cậu đối xử với bạn thân đấy à?”
“Tớ xin lỗi!” tôi òa khóc. “Tớ đã đối xử tệ với cậu, tớ thừa nhận. Nhưng tớ muốn thay đổi. Tớ muốn hiểu cậu. Tớ muốn làm bạn thân với cậu lần nữa.”
Mắt Jade dịu đi. Có lẽ được rồi. Có lẽ cô ấy thật sự sẽ nghĩ lại. Có lẽ cô ấy sẽ đổi ý.
Nhưng rồi Damon phá lên cười. “Jade, em thực sự tin mấy lời nhảm nhí đó hả trời?”
Nếu giữa chúng tôi từng có một chút tình cảm nào đó, thì giờ nó đã biến mất hoàn toàn.
“Không. Đừng ngu ngốc nữa.” Jade ngẩng lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường. “Làm thôi.”
Không có cách nào để ngăn họ lại. Chỉ có tôi đối đầu với hai người bọn chúng. Chúng sẽ khiến tôi bất tỉnh, rồi đốt cháy khu D này. Và tôi không thể làm gì để ngăn chuyện đó.
Nếu chỉ có Jade, có lẽ tôi còn có cơ hội. Nhưng chống lại Damon thì không thể. Bắp tay hắn cuồn cuộn, cơ bắp nổi rõ, hắn rất khỏe. Dù sao thì hắn cũng đã giết Nicole chỉ bằng một cú đánh vào đầu.
Không còn lối thoát nào cả.