Chương 56
Tôi lùi dần về sau, biết rõ rằng phía sau mình chỉ là cánh cửa với ổ khóa mà tôi không thể mở. Damon đã nhét lại cục chặn giấy vào túi áo, và hắn tay không tiến về phía tôi. Nhưng thế là quá đủ rồi.
“Đừng tự làm mọi thứ khó khăn hơn, Amy,” Jade nói. “Tin tôi đi, cậu không muốn mình còn tỉnh táo khi nơi này bắt đầu bốc cháy đâu. Chúng tôi đang ban ơn cho cậu đấy.”
“Bọn tôi rất tử tế mà,” Damon thêm vào.
“Xin hai người,” tôi nấc lên. “Xin hai người đừng làm vậy.”
Đầu tôi quay cuồng. Hai người họ đang áp sát tôi, cộng với mùi dung môi sơn nồng nặc khiến tôi khó mà nghĩ được gì. Tôi va phải thứ gì đó cứng và suýt ngã. Tôi đã lùi đến đúng cánh cửa ngoài cùng. Bàn phím phát sáng màu xanh như đang chế giễu tôi. Tôi đã có cơ hội rời khỏi đây nhưng lại không làm vậy. Tôi sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc ấy bằng sinh mạng này, một sinh mạng vô cùng ngắn ngủi.
Jade cầm chặt ống tiêm trong tay phải. “Được rồi, giữ lấy tay nó đi.”
“Không!” Tôi hét lên.
Damon với tay về phía tôi và tôi siết chặt người lại, thề sẽ chống trả đến cùng, dù ngay cả Will còn không thể chống lại được hắn. Tôi có thể đã hết đường sống thật, nhưng điều đó không quan trọng. Tôi vẫn sẽ chiến đấu.
Nhưng cú tấn công ấy không bao giờ đến. Trong chớp mắt, khuôn mặt Damon bỗng biến thành một mảng những đường trắng chằng chịt. Hắn gào lên và cào mạnh vào má mình.
“Bắn tơ!” Tiếng thét ở đâu dội tới.
Tôi tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt. Mất vài giây tôi mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra, và khi hiểu rồi, tôi vẫn không tin nổi. Đó là Spider-Dan. Anh ta như từ trên trời rơi xuống và thả một cái “mạng nhện” kết từ chỉ nha khoa lên mặt Damon. Và giờ anh ta đang siết chặt tấm lưới, chặn đứng đường thở của Damon.
Spider-Dan mạnh hơn vẻ ngoài nhiều. Và hóa ra, đúng là có thể làm lưới nhện từ chỉ nha khoa thật. Không thể tin nổi, Cameron đã đúng.
Cảm ơn nhé, Cam.
“Dừng lại, thằng điên kia!”
Jade hét lên rồi lao về phía Spider-Dan với ống tiêm, và nếu có khoảnh khắc nào để hành động, thì chính là lúc này. Tôi dồn hết sức mình nhảy vào Jade và hất cô ta ngã nhào, ống tiêm văng khỏi tay. Spider-Dan và Damon đang vật lộn dưới sàn, còn tôi thì dùng hết sức mình để lao vào Jade.
Nhưng tôi chưa đánh nhau bao giờ. Tôi dám chắc Jade thì có, và hơn thế nữa, Jade còn khỏe một cách đáng sợ. Ống tiêm đã văng sang tận bên kia hành lang, nhưng cô ấy vẫn dễ dàng đè tôi xuống và dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người tôi. Tôi bắt đầu ước giá mà mình thuộc dạng sinh viên y mỗi lần lo lắng là ăn cho đã đời chứ không phải nhịn đói. Giá mà tôi nặng thêm hai, ba chục cân lúc này thì tốt biết mấy.
“Cậu sẽ không sống sót ra khỏi đây được đâu,” Jade gằn giọng nói, những giọt nước bọt bắn thẳng vào mắt tôi. “Cậu sẽ không thể chạy thoát rồi sống cuộc đời mơ ước, có công việc mơ ước trong khi tôi phải mục rữa trong bệnh viện tâm thần suốt phần đời còn lại đâu. Không công bằng!”
Có tiếng thở khò khè ngay cạnh tôi. Spider-Dan đang đè lên Damon, siết chặt tấm lưới quanh cổ hắn. Nhưng Jade dường như chẳng buồn để ý. Cô ấy hoàn toàn tập trung vào tôi. Cô ấy nói tối nay tôi không phải mục tiêu, nhưng tôi chẳng tin nổi.
“Dù có chuyện gì xảy ra,” Jade nói, “tối nay, mọi thứ đều kết thúc với cậu rồi, bạn thân ạ.”
Rồi đôi tay cô ấy siết chặt cổ tôi.