Chương 57
Tôi không thở được.
Cả người Jade đang đè nặng lên bụng tôi, và bàn tay bóp nghẹt khí quản tôi. Tôi đưa tay lên cố với lấy, cào vào mặt cô ấy, nhưng rõ ràng cô ấy đang chiếm ưu thế, tôi thở càng lúc càng khó nhọc hơn, và mọi chuyện ngày càng khó khăn hơn.
Các đốm đen bắt đầu xuất hiện trước mắt tôi. Hai cánh tay tôi rũ xuống hai bên, và tôi nhận ra chỉ cần buông xuôi là xong. Đúng là không nên nghĩ vậy, nhưng tôi không biết mình còn đủ sức để chống lại người phụ nữ này nữa hay không.
Nhưng tôi đã từng ngăn cô ấy một lần. Có lẽ tôi có thể làm thêm một lần nữa. Nếu như tôi có thứ gì đó trong tay.
Kim đan của Mary! Nó ở trong túi! Lấy nó đâm cô ấy đi!
Tôi quờ tay phải vào túi, và các ngón tay tôi chạm vào cây kim đan lạnh lẽo. Toàn bộ sự chú ý của Jade dồn vào khuôn mặt tôi, tôi nghĩ chắc giờ mặt tôi đang tái mét. Chỉ vài giây nữa thôi, tôi không biết mình còn nghĩ cho rõ ràng được không. Tôi chỉ còn cơ hội cuối cùng này thôi. Tôi phải thành công.
Tôi vung tay đâm thẳng cây kim đan vào giữa xương sườn của Jade bằng tất cả sức lực còn lại.
Tôi đã đâm trúng chỗ hiểm. Cô ấy hét lên rồi lăn khỏi người tôi, hai tay ôm lấy sườn. Tôi vẫn giữ chặt cây kim trong tay, và tôi trèo lên người Jade, dùng trọng lượng cơ thể để ghì cô ấy xuống. Rồi tôi đưa đầu nhọn của cây kim sát ngay bên má cô ấy.
“Nếu cậu dám động đậy,” tôi nói, “thề có Chúa, tôi sẽ đâm thẳng cây kim này xuyên qua mắt cậu.”
Mặt Jade đỏ bừng. Một lớp mồ hôi mỏng phủ trên trán cô ấy. “Thế sao?” Cô ấy nghẹn lại. “Cậu không đủ gan để làm chuyện đó đâu.”
Tôi đưa cây kim lại gần hơn, đến mức đầu kim gần như chạm vào tròng mắt cô ta. Jade giật nảy. “Cứ thử xem,” tôi nghiến răng nói.
Tôi liếc nhanh sang Spider-Dan và Damon. Trước sự kinh ngạc của tôi, Spider-Dan đã hạ được Damon Sawyer, giờ hắn đã nằm bất tỉnh trên sàn gạch với những vết hằn sâu trên da vì chỉ nha khoa. Tôi phải công nhận, đó là một cái mạng nhện được dệt rất tốt.
“Tôi đã nói là tôi sẽ bảo vệ cô mà, Amy,” Spider-Dan nói với tôi.
“Vâng, đúng vậy,” tôi đáp. “Cảm ơn anh rất nhiều. Tôi không biết phải cảm ơn sao cho đủ.”
“Ôi, có gì đâu, công việc thường ngày trong khu phố của Người Nhện ấy mà,” anh ta nói. Giọng anh ta vẫn đều đều, nhưng tôi thề tôi nghe được chút tự hào trong đó.
Trước khi tôi kịp nghĩ xem phải đáp lại thế nào, tôi nghe tiếng đập mạnh vào cửa khu D. Giọng một người đàn ông vang lên: “Trong đó ổn chứ? Chúng tôi nghe tiếng la hét.”
Tôi suýt bật cười vì tình hình ở trong này hoàn toàn không ổn chút nào. “Chúng tôi bị kẹt trong này!” Tôi hét lại. “Làm ơn giúp với!”
Người đàn ông đáp rằng anh ta sẽ gọi người đến mở cửa. Dù nhẹ nhõm, tôi vẫn không nới lỏng tay đang giữ Jade hay tay đang cầm cây kim đan. Tôi không tin cô ấy dù chỉ một giây nào nữa. Cô ấy có thể quay lại tấn công tôi nhanh như chớp, nên cho đến khi cửa mở, mắt tôi sẽ không nhìn đi đâu khác.
“Vậy là hết rồi,” cô ấy khàn giọng nói. “Có vẻ như cậu thắng.”
Tôi chỉ lắc đầu. Ít nhất năm người đã chết ở đây, cả chàng trai mà tôi từng nghĩ mình đã yêu. Năm sinh mệnh. Và một phần trong đó là lỗi của tôi. Tôi đáng lẽ có thể làm nhiều hơn cho Jade. Tôi sao có thể gọi mình là bác sĩ nếu thậm chí còn không thể cứu lấy người bạn thân nhất của mình?
Mọi chuyện có thể đã kết thúc. Nhưng tôi chắc chắn không phải là người chiến thắng.